"Thôi mà thôi mà, tối rồi tính tiếp."

Anh lại đỏ ch.ót cả mắt:

"Không được, dạo này em xảo quyệt y hệt như con hồ tinh ấy."

"Kiều Kiều, em đừng tưởng anh không biết em đang tính toán cái gì trong đầu."

"Muốn sinh con xong rồi đá anh ra đường chứ gì. Hừ, nằm mơ đi nhé."

Anh c.ắ.n một cái rõ đau vào cổ tôi, để lại một dấu hickey đỏ ch.ói.

Tôi giãy giụa loạn cào cào: "Khoan đã Tống Nghiên..."

"Vợ ơi, anh đã nghĩ đến chuyện này cả ngày hôm nay rồi..." Anh ghé sát tai tôi thì thầm, hơi thở nóng hổi khiến tim tôi đập loạn nhịp: "Trừ khi em hứa với anh, sau này không được ly hôn với anh nữa."

Tôi giơ hai tay đầu hàng: "Được rồi, không ly hôn."

Chỉ cần không phải trò mây mưa ở văn phòng, kêu tôi gọi anh là bố tôi cũng chịu luôn.

Đến lúc này anh mới hài lòng buông tay ra, khóe miệng nhếch lên, chụt một cái rõ to vào mặt tôi: "Hứa rồi đấy nhé, ai lừa người làm ch.ó con."

Thật ra, từ những thể hiện của anh sau khi kết hôn, tôi cũng đã đoán được trong lòng anh có tôi.

Tôi đã sớm từ bỏ ý định ly hôn từ lâu rồi.

Tôi vòng tay ôm lấy eo anh, cọ cọ đầu vào lòng anh, ngoan ngoãn đáp lại:

"Ừm, chồng ơi, chúng mình sẽ không ly hôn đâu."

Ngoại truyện: Tống Nghiên

1.

Lúc mẹ tôi bảo muốn đón Kiều Kiều về nhà mình ở lâu dài, tôi giơ cả hai tay tán thành.

Từ nhỏ tôi đã sang Đức du học, bài vở bận rộn, thời gian ở lại Cảng thành ít đến tội nghiệp.

Mẹ tôi sau khi sinh tôi xong thì không m.a.n.g t.h.a.i thêm lần nào nữa, bà nằm mơ cũng muốn có một cô con gái.

Vừa hay, Kiều Kiều đến ở có thể bù đắp vào khoảng trống đó.

Chỉ là, tôi cũng không ngờ tới, dì Lộ cuối cùng vẫn không qua khỏi.

Mùa thu năm thứ hai, chú Vân cũng tiếp gót ra đi.

Ngày chú Vân mất, Kiều Kiều không rơi một giọt nước mắt nào, cô ấy chỉ đỏ bừng vành mắt, vẻ mặt chực khóc mà không khóc nổi.

Khiến tôi nhìn mà trong lòng phiền muộn không thôi.

Ở khu vườn phía sau, tôi đã tìm thấy cô ấy.

"Khương Vũ Kiều, cấm em không được kìm nén trong lòng nữa, đừng tưởng làm thế này là kiên cường lắm, tất cả mọi người trong căn nhà này đều đang rất lo lắng cho em đấy."

Cô ấy bướng bỉnh cúi đầu không thèm lên tiếng, hai bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy nhau, trông hệt như một sinh linh nhỏ bé đáng thương bị lạc đường, chẳng biết phải đi về đâu.

Trái tim tôi đột nhiên nhói lên một hồi rồi siết c.h.ặ.t lại.

Tôi sải bước tiến lại gần, ôm chầm lấy cô ấy vào lòng, mặc cho cô ấy giãy giụa, ấn c.h.ặ.t cô ấy vào n.g.ự.c mình.

Tôi vụng về an ủi cô ấy:

"Muốn khóc thì cứ khóc đi, cùng lắm thì anh cho em mượn bờ vai này."

"Nếu mà để chú Vân và dì Lộ nhìn thấy em cái dạng này, thế nào nửa đêm cũng hiện về gõ vào đầu em cho xem."

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy, cố kìm nén sự cay xè nơi khóe mắt:

"Ai quy định là vui vẻ thì không được khóc chứ? Đã nghe thấy vụ khóc vì quá mừng rỡ bao giờ chưa?"

"Thế nên, khóc đi, vì bản thân em, vì bố mẹ em, em không cần phải gồng mình nhẫn nại làm gì cả..."

Rất lâu sau đó.

Tôi mới nghe thấy những tiếng sụt sịt khe khẽ.

Hai tay cô ấy giật c.h.ặ.t lấy áo tôi, bờ vai run lên bần bật, lặng lẽ khóc òa.

Tôi thở phào một tiếng, tựa vào đỉnh đầu cô ấy, khẽ thì thầm:

"Kiều Kiều, em không phải chỉ có một mình đâu, em vẫn còn có bọn anh, còn có cả anh nữa."

"Bọn anh mãi mãi là người nhà của em."

...

2.

Tôi phát hiện ra, mỗi năm vào ngày sinh nhật, cô ấy đều sẽ lén lút tự mua cho mình một bó hoa cát cánh nho nhỏ.

Một lần tình cờ đi ngang qua tiệm hoa, ánh mắt tôi bị thu hút bởi những bông hoa cát cánh trưng bày trong cửa hàng.

Trái tim bỗng xao động.

Bất chợt nhận ra rằng, mỗi năm sinh nhật cô ấy, thứ tôi trao đi chỉ đơn thuần là một lời chúc mừng sinh nhật suông.

Đến khi tôi bừng tỉnh lại thì đã vô thức dặn chủ tiệm bó hoa cát cánh đó thật chỉn chu xinh đẹp.

Nhân lúc cô ấy không có ở đó, lén lút đặt trước cửa phòng cô ấy.

Từ đó về sau, mỗi năm vào ngày sinh nhật, tặng cô ấy một bó hoa cát cánh đã dần trở thành một thói quen.

Việc học ở Đức vô cùng bận rộn, tôi quay mòng mòng tối tăm mặt mũi.

Nhưng càng bận rộn, tôi lại càng muốn gặp cô ấy hơn.

Vào ngày sinh nhật năm hai mươi hai tuổi của cô ấy, tôi đã dốc sức vắt chân lên cổ chạy đua với thời gian, hoàn thành trước hạn toàn bộ chương trình học.

Chỉ để kịp chuyến bay cuối cùng từ Đức về Cảng thành.

Để tận tay trao cho cô ấy bó hoa cát cánh đó.

Cô ấy nhận lấy bó hoa, đôi mắt cong cong, đỏ mặt mỉm cười với tôi rồi khẽ cất tiếng: "Cảm ơn anh."

Giây phút ấy, trái tim tôi đập rộn ràng dữ dội.

Đến lúc đó tôi mới bừng tỉnh nhận ra, tôi thích cô ấy, không phải thứ tình cảm bạn bè đơn thuần.

3.

Thế nhưng sau khi nhận ra tình cảm của mình dành cho cô ấy, tôi lại chẳng biết phải mở lời làm sao.

Tôi không dám nói cho cô ấy biết.

Kể từ ngày bố mẹ cô ấy ra đi, cô ấy lại càng trở nên ỷ lại nương tựa vào bố mẹ tôi hơn.

Tôi sợ cô ấy mang áp lực trong lòng, sợ một khi nói ra đến làm bạn cũng chẳng thể làm nổi nữa.

Càng sợ cô ấy rời khỏi căn nhà này sẽ chẳng còn nơi nào để đi.

Tôi cẩn thận từng chút một duy trì mối quan hệ giữa hai chúng tôi.

Đã ba năm trôi qua, kể từ khi tôi tiếp quản công việc kinh doanh của công ty, chớp mắt ba năm nữa lại trôi qua.

Trải qua chừng ấy năm trời, tôi mới ngộ ra muộn mất một nhịp.

Ngay từ năm hai mươi hai tuổi ấy.

Tôi đã đ.á.n.h rơi mất trái tim mình rồi.

Chính là vào cái đêm hôm đó, khi tôi ôm lấy cô ấy, dùng những lời lẽ vụng về để an ủi cô ấy.

4.

Cái dáng vẻ lề mề lề mề này của tôi, đến cả bố tôi cũng nhìn không nổi nữa.

Ông tức đến mức rèn sắt không thành thép: "Đồ vô dụng, tán gái mà tán kiểu như anh thì có mà tết mống thất."

"Uổng công tôi với mẹ anh tạo cơ hội, xếp Kiều Kiều vào công ty làm việc."

"Nhớ năm xưa, tôi mới chỉ liếc mẹ anh một cái thôi là bà ấy đã giãy giụa đòi không phải tôi thì không cưới rồi."

"Nếu không phải vì anh mang cái mặt tuấn tú hệt như tôi thì tôi đã nghi ngờ không biết anh có phải con đẻ của tôi không rồi đấy. Haizz... chán chẳng buồn nói anh nữa..."

Bố tôi bực mình quay lưng bỏ đi.

Tôi dựa lưng vào ghế, trừng mắt nhìn trần nhà, chìm vào suy tư.

Đâu phải tôi không hành động gì.

Sau khi cô ấy vào công ty, tôi đã dặn thư ký Hà b.ắ.n tin ra ngoài, bảo rằng cô ấy là người tôi đang theo đuổi.

Thế nhưng chẳng hiểu sao, hình như cô ấy lại càng cách xa tôi hơn.

Tôi cứ ngỡ cô ấy ghét mình nên đã sầu não một thời gian rất dài.

Sau này tôi mới biết, mấy cái lời đồn đại đó truyền qua truyền lại, cuối cùng lại biến thành việc cô ấy nhảy dù vào công ty là để cưa cẩm tôi.

Thư ký Hà làm ăn bất cẩn.

Bị tôi tức giận trừ hẳn nửa năm tiền thưởng.

Mãi cho tới buổi sáng hôm đó, sau cuộc gọi của chú Chu.

Cô ấy cất tiếng hỏi:

"Thế anh có muốn cân nhắc em một chút không?"

Tôi biết.

Giây phút này.

Cuối cùng tôi cũng đã chờ được rồi.

(Toàn văn hoàn)