8.
"Đang nghĩ gì thế? Không nỡ để anh đi à?"
Giọng Trì Tẫn kéo tôi trở về thực tại.
Tôi lấy lại bình tĩnh, khẽ níu vạt áo vest của anh.
"Để em đi cùng anh nhé?"
Động tác cài cúc áo của Trì Tẫn khựng lại.
"Chẳng phải em ghét những bữa tiệc kiểu này sao?"
Tôi nói dối không chớp mắt.
"Nhưng em muốn ở cạnh anh."
Trì Tẫn nhìn tôi đầy tủi thân.
"Trước giờ em chưa từng chịu đi cùng anh."
...C.h.ế.t rồi, quên mất chuyện này.
Làm người tình được b.a.o n.u.ô.i thì hưởng lợi là chính. Còn mấy việc phải xuất hiện cùng "kim chủ", tôi luôn tìm cách né.
Hôm thì đau bụng, hôm thì trẹo chân. Tóm lại là không đi được.
Có lần, thấy Trì Tẫn đi một mình, một người không biết điều còn tự ý nhét một cô gái vào lòng anh.
Trì Tẫn lập tức hất cô ta ngã xuống đất.
Tối hôm ấy… Anh tắm đến năm lần. Ở trong phòng tắm kỳ cọ đến rách cả da mà vẫn không chịu ra.
Cuối cùng… Chính tôi phải vào dỗ.
Hôn lên từng chỗ mà anh cho là đã "bẩn", anh mới chịu bình tĩnh lại.
Từ sau lần đó, trong giới ai cũng đồn rằng… Trì Tẫn "dị ứng với phụ nữ".
Nghĩ đến đây, tôi chột dạ.
Im lặng một lúc lâu, cuối cùng chỉ biết tiếp tục kiếm chuyện.
"Anh không muốn đưa em đi đúng không? Hay là anh không muốn công khai em? Em chỉ có thể làm người tình giấu trong bóng tối của anh, có phải..."
"Không phải." Trì Tẫn cúi xuống, dùng một nụ hôn chặn lại những lời còn dang dở.
Sau nụ hôn, anh nâng hai má tôi lên, nghiêm túc nhìn vào mắt tôi.
"Bé yêu."
"Em không phải người tình."
"Em là người anh yêu."
...
Mãi đến khi ngồi lên xe, tai tôi vẫn nóng ran vì bốn chữ ấy.
Trì Tẫn bóp nhẹ vành tai tôi, cười đầy thích thú.
"Hóa ra bé yêu thích cách gọi 'người anh yêu' đến vậy. Vẫn còn đang nhớ à?"
"Ai... ai nhớ chứ!"
Tai tôi càng nóng hơn, đành vội vàng đổi đề tài.
"Chẳng phải anh ghét người khác nhìn em sao? Sao còn chọn cho em bộ váy này?"
Chiếc váy hở lưng, xẻ tà cao đến tận đùi.
Quyến rũ đến quá đáng.
Trì Tẫn cúi đầu hôn lên vai tôi.
"Bé yêu thích mặc gì thì cứ mặc. Ai dám nhìn em bằng ánh mắt không đứng đắn… Anh m.ó.c m.ắ.t họ."
"Không được!" Tôi vội bịt miệng anh: "Đừng nói mấy câu như thế nữa."
Trước đây, mỗi lần Trì Tẫn nói vậy… Tôi chỉ nghĩ anh đang đùa, nhưng từ khi hệ thống kể cho tôi nghe về thân phận và kết cục của anh.
Tôi mới biết… Anh thật sự làm được.
Nếu không thì cuối cùng cũng đâu đến mức mất sạch tất cả, còn phải ngồi tù.
Tôi không muốn anh trở thành như vậy.
Tôi đưa tay véo má anh, nghiêm túc nói:
"Trì Tẫn, anh hứa với em một chuyện được không?"
"Dù sau này có xảy ra chuyện gì… Anh cũng đừng bao giờ vượt qua giới hạn của pháp luật."
Thật lòng mà nói.
Ba năm ở bên Trì Tẫn, ngoại trừ việc hơi... hao sức một chút thì tôi chẳng có gì để chê anh cả.
Là kim chủ, anh hào phóng đến mức không ai sánh bằng.
Là bạn trai, anh chu đáo, biết chăm sóc, lại cực kỳ dính người.
Đúng kiểu tôi thích, thế nên tôi nghĩ… Cùng lắm sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Tôi sẽ đón Trì Tẫn về nuôi, đã giấu được kha khá tiền riêng.
Nuôi thêm một Trì Tẫn… Chắc cũng không thành vấn đề.
Dù anh không còn thích tôi nữa cũng chẳng sao, còn nếu anh nhất quyết không chịu buông… Thì chuyện cưỡng ép yêu đương… Tôi cũng biết đối phó đôi chút.
Ánh mắt Trì Tẫn khẽ d.a.o động, nhưng anh không nói gì.
Hệ thống cười nhạo trong đầu tôi.
[Ký chủ, cô đang định cảm hóa một tên phản diện sinh ra đã xấu xa đấy à?]
[Đừng mơ, chuyện đó không thể…]
"Tôi chỉ nghe lời bé yêu." Trì Tẫn nhẹ nhàng lên tiếng.
Đúng lúc cắt ngang lời hệ thống.
Anh chớp mắt, khóe môi cong lên.
"Cho nên… Bé yêu phải ở cạnh anh mãi."
"Quản anh."
"Được không?"
9.
Bên trong sảnh tiệc.
Một tay tôi cầm bánh mousse dâu, một tay lặng lẽ đảo mắt tìm kiếm nam chính.
Hệ thống lập tức hưng phấn.
[Ký chủ! Chuẩn bị màn anh hùng cứu mỹ nam đi!]
[Nam chính vừa chia tay nữ chính cách đây vài hôm, lại còn vô tình bị nhốt trong phòng điều khiển ánh sáng. Chứng sợ không gian kín đang phát tác đấy!]
Tôi cúi xuống nhìn bàn tay trái đang bị Trì Tẫn nắm c.h.ặ.t.
"..."
Cứu kiểu gì đây?
Từ lúc bước vào sảnh tiệc, Trì Tẫn gần như không rời tôi nửa bước.
"Sao anh không đi chào hỏi mọi người?"
"Hôm nay là lần đầu em đến những nơi thế này. Ở cạnh em quan trọng hơn. Muốn ăn bánh không? Anh lấy cho."
"Đi cùng đi, hai người lấy được nhiều hơn."
"Hình như có cô gái xinh đẹp đang nhìn em kìa."
"Bé yêu, đừng nhìn người khác."
"Nhìn anh."
...
Tôi đang đau đầu nghĩ cách thoát thân thì điện thoại Trì Tẫn bỗng reo lên.
Đọc xong tin nhắn, anh buông tay tôi ra, đứng dậy.
"Anh có chút việc."
"Em ngoan ngoãn ở đây ăn bánh, không được chạy lung tung."
Tôi gật đầu như giã tỏi.
Anh vừa đi khuất, tôi lập tức gọi hệ thống.
Mới gọi được một tiếng thì Trì Tẫn đã quay lại.
Tôi chột dạ cười gượng.
"Có... có chuyện gì vậy?"
Anh nhướng mày, cúi xuống thì thầm bên tai tôi.
"Không có gì."
"Chỉ nhắc bé yêu… Đã hứa thì phải giữ lời."
"Nếu không… Sẽ bị phạt."