11.

Biệt thự sáng rực ánh đèn.

Chiếc còng tay màu bạc mà Trì Tẫn chuẩn bị cho chính mình… Giờ lại được lót thêm một lớp nhung mềm, khóa trên cổ tay tôi.

Lúc tắm xong, anh đã thay cho tôi bộ đồ ngủ rộng rãi, mềm mại. Còn bản thân anh… Ngoài chiếc vòng cổ da màu đen đính đá vẫn đeo trên cổ thì chẳng còn gì nữa.

Tôi nhìn mà mặt nóng bừng, theo bản năng liền dời mắt đi.

"Đến nhìn anh… Em cũng không muốn nữa sao? Rõ ràng đây là chiếc em thích nhất."

Giọng Trì Tẫn khàn đặc, nghe như vừa khóc xong.

"Trì Tẫn..."

"Anh đây."

Anh nắm lấy tay tôi, chậm rãi đặt lên cổ mình, giọng nói mang theo ý van nài.

"Lát nữa… Nắm nó nhé."

Tôi hiểu ngay "lát nữa" là lúc nào.

Chưa kịp phản ứng thì anh đã hơi dùng sức kéo tôi ngã vào lòng mình. Ngón tay tôi vẫn còn móc trên chiếc vòng cổ.

Nụ hôn của anh đã phủ xuống.

Tôi cố giữ bình tĩnh, nghiêng đầu né tránh.

"Khoan đã… Em nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm..."

Trì Tẫn áp trán vào trán tôi, hơi thở nóng bỏng.

"Hiểu lầm gì?"

"Anh... mặc quần áo vào trước đã rồi mình nói..."

"Không."

Anh cắt ngang, lại cúi xuống hôn tôi.

Lần này… Mạnh mẽ hơn hẳn, không hề cho tôi cơ hội né tránh, như đang trút hết những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu.

Vậy mà… Tôi lại chỉ thấy anh đáng thương đến lạ.

Hóa ra… Hệ thống đã nhầm.

Trì Tẫn đâu có yêu Giang Niệm từ cái nhìn đầu tiên. Trong mắt anh, từ đầu đến cuối… Chỉ có mình tôi.

...

Mãi đến lúc cả hai tạm rời nhau để lấy hơi, anh mới khàn giọng hỏi:

"Em bảo muốn đi cùng anh, nhưng thật ra là muốn gặp Trì Dã..."

"Đó là hiểu lầm? Hay chuyện em muốn cùng cậu ta sang nước F… Còn muốn làm bạn gái cậu ta… Cũng là hiểu lầm?"

Anh khẽ tựa trán vào trán tôi, giọng nói khàn đến cực điểm.

Cũng tủi thân đến cực điểm.

"Hay… Ngay từ đầu… Người em muốn tìm vốn là Trì Dã."

"Chỉ vì nhầm lẫn… Mới ở bên anh."

"...Cũng là hiểu lầm?" Tôi khẽ hé môi: "Anh… Biết hết rồi sao?"

Anh biết từ lúc nào?

12.

Trì Tẫn quay mặt đi.

Không đáp.

Tim tôi thấp thỏm, không biết mình sắp phải nhận lấy sự phán xét thế nào.

"Vậy… Anh định trả thù em sao?"

Tim tôi đập dữ dội.

"Vì em đã lừa anh suốt từng ấy năm."

Nếu anh muốn trả thù… Tôi cũng hiểu.

Tôi có nỗi khổ của mình. Nhưng Trì Tẫn… Bị tôi vô tình kéo vào mọi chuyện.

Anh cũng vô tội.

Toàn thân Trì Tẫn cứng lại. Anh quay sang nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, đầy vẻ không thể tin nổi.

Như không muốn nhìn tôi thêm nữa.

Anh đột ngột vùi mặt vào cổ tôi, hai cánh tay siết c.h.ặ.t, ôm tôi như muốn khảm cả người tôi vào lòng.

"Bé yêu… Sao em nỡ đối xử với anh như vậy?"

"Không yêu anh, bỏ mặc anh. Còn nghi ngờ anh..."

Ngay cả lời trách móc, anh cũng nói rất khó khăn.

Giọng nghẹn lại, khẽ đến mức gần như thì thầm.

"Anh ghét em."

Vai tôi bỗng thấy ươn ướt.

Là nước mắt của Trì Tẫn.

Nóng hổi.

Tôi bỗng ghét chiếc còng tay này, nó khiến tôi chẳng thể ôm lấy người mình yêu.

"Thật sự ghét em sao?"

Tôi chỉ đành nghiêng đầu hôn lên vành tai anh, nhỏ giọng dỗ dành.

"Nhưng… Em thích anh mà."

"Bé yêu."

...

Trì Tẫn thật sự rất khó dỗ, chỉ nói vài câu hay ôm hôn vài cái thì đều không đủ.

Muốn dỗ anh… 

Phải để anh đeo chiếc vòng cổ chỉ khắc tên hai người.

Phải để anh lưu lại dấu vết của mình trên người tôi.

Mãi đến khi dỗ xong, tôi gần như kiệt sức, cổ họng khàn đặc, ngay cả nói cũng không nổi.

Trì Tẫn vẫn còn đầy sức lực. Ôm tôi trong lòng, chậm rãi đút từng ngụm nước.

Tôi khẽ móc ngón út vào ngón tay anh.

"Anh… Còn ghét em không?"

Trì Tẫn nhìn tôi.

"Vậy… Em vẫn định chia tay anh rồi sang nước F với Trì Dã sao?"

Tôi muốn nói hết mọi chuyện, muốn kể cho anh nghe sự thật. Nhưng mỗi lần định mở miệng… Lại như có thứ gì đó chặn ngang cổ họng.

Đúng lúc ấy, sống lưng tôi bỗng lạnh toát.

Trì Tẫn buông tôi ra, anh lặng lẽ đặt chiếc cốc đã uống cạn lên đầu giường, lấy khăn giấy lau khóe môi cho tôi.

Rồi tắt đèn, chuẩn bị rời khỏi phòng.

"Trì Tẫn… Đợi em..."

Tôi cuống quýt vươn tay kéo anh, chiếc còng tay phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.

"Tê..." Tôi cố tình kêu thật to: "Đau..."

Động tác mở cửa của Trì Tẫn khựng lại. Anh lập tức quay về, quỳ một gối bên giường, cau mày kiểm tra cổ tay tôi.

Thật ra chẳng đau.

Anh đã cẩn thận lót nhung bên trong còng, chỉ là da tôi quá trắng, bị cọ lâu nên đỏ lên, nhìn có vẻ nghiêm trọng.

Trì Tẫn lập tức lộ vẻ hối hận. Anh cẩn thận mở còng, lấy t.h.u.ố.c bôi cho tôi. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần nhích thêm một chút là có thể ôm lấy nhau.

Tôi chớp thời cơ vòng tay ôm lấy vai anh rồi leo hẳn lên người anh.

Linh hoạt như chẳng hề đau chút nào.

Giọng Trì Tẫn run lên.

"Em… Lại lừa anh."

"Sao anh lại khóc nữa rồi?" Tôi hôn lên khóe mắt anh: "Em nói muốn chia tay anh hồi nào?"

Trì Tẫn sững người rồi ngẩng đầu lên, sắc mặt cực kỳ khó coi.

"...Ý em là."

"Muốn yêu cùng lúc hai người?"

13.

Không phải… 

Mà hình như đúng là thế thật.

Tôi thật sự không biết phải giải thích thế nào cho anh hiểu, cuối cùng chỉ đành bất chấp tất cả.

"Anh cứ coi như em đi công tác một chuyến! Loại đi công tác nhưng vẫn lén về thăm anh ấy! Với anh ta là giả, với anh mới là thật!"

Thật ra theo cốt truyện gốc, Trì Dã cũng chỉ xem tôi như một bình hoa biết thở, một công cụ để sử dụng chứ chưa từng phát triển tình cảm gì.

Khi nữ chính chưa trở về, tôi giúp anh ta chặn đào hoa, tiện thể chọc tức bố mẹ.

Khi nữ chính trở về, tôi lại đóng kịch cùng anh ta để khiến cô ấy ghen.

Nói trắng ra, tôi chỉ là ngoài sáng làm một chuyện, trong tối làm một chuyện khác mà thôi.

Tôi dè dặt quan sát biểu cảm của Trì Tẫn.

"...Được không?"

Trì Tẫn im lặng rất lâu.

Anh cụp mắt, chậm rãi gỡ tay tôi khỏi cổ mình. Giọng nói lạnh lẽo đến mức tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.

"Thịnh Hạ, rốt cuộc em xem anh là gì?"

"Em..."

Tôi còn chưa kịp nói hết thì Trì Tẫn đã quay người bước ra khỏi phòng ngủ.

Phần 6 - Yêu Nhầm Phản Diện - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia