"Nước mắt tôi trào ra nóng hổi, lăn dài trên gò má trắng bệch."  

"Không phải vì vết bỏng đang phồng rộp."  

"Cũng không phải vì cơn đau trong não bộ đang hành hạ."  

"Mà vì sự tuyệt vọng tột cùng."  

"Người đàn ông tôi dùng cả sinh mệnh để yêu thương."  

"Lại đang ôm ấp kẻ thù của tôi."  

"Và trà đạp lên chút tự tôn cuối cùng của tôi."  

"Tôi không biết mình đã đứng dậy và lết ra khỏi căn phòng đó bằng cách nào."  

"Hành lang bệnh viện dài hun hút."  

"Ánh đèn huỳnh quang trắng toát chiếu xuống làm tôi hoa mắt."  

"Tôi vịn vào tường, để lại những vệt mồ hôi lạnh ngắt trên lớp sơn tường."  

"Đi được một đoạn, tôi không trụ nổi nữa."  

"Ngã khuỵu xuống băng ghế chờ."  

"Tôi run rẩy móc điện thoại ra, bấm số gọi cho bác sĩ Tống."  

"Nửa tiếng sau, tôi ngồi trong phòng làm việc kín đáo của bác sĩ Tống."  

"Ông vừa cẩn thận bôi t.h.u.ố.c mỡ và băng bó lại cánh tay đỏ rực của tôi."  

"Vừa thở dài thườn thượt."  

"Vãn Tình, cháu định giấu cậu ta đến bao giờ?"  

"Vết bỏng này là do cậu ta làm đúng không?"  

"Còn sắc mặt cháu, có phải lại vừa xuất hiện triệu chứng mù tạm thời không?"  

"Giọng bác sĩ Tống đầy xót xa."  

"Tôi cúi đầu nhìn bàn tay bị quấn băng trắng toát, khẽ lắc đầu."  

"Nói ra thì có ích gì đâu bác sĩ?"  

"Anh ấy sẽ chỉ nghĩ cháu đang diễn kịch để trốn tội."  

"Trong mắt anh ấy, mạng sống của cháu không bằng một sợi tóc của Hạ Viện."  

"Nhưng khối u của cháu đang lớn lên từng ngày."  

"Bác sĩ Tống gõ mạnh cây b.út xuống bàn."  

"Giọng nói mang theo sự tức giận bất lực."  

"Cú va đập ban nãy đã làm gia tăng áp lực nội sọ."  

"Cháu đang tự rút ngắn chút thời gian ít ỏi còn lại của mình đấy."  

"Cháu có biết không?"  

"Cháu biết."  

"Tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt ông."  

"Cháu biết mình không còn sống được bao lâu nữa."  

"Nhưng bác sĩ Tống, cháu không thể c.h.ế.t mang theo hàm oan này."  

"Cháu không thể để Ngôn Trạch cả đời sống chung với kẻ đã thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t em gái anh ấy."  

"Tôi đưa tay trái vào túi xách, lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng đặt lên bàn."  

"Bác sĩ Tống, cháu biết bác có quen vài người làm thám t.ử tư."  

"Cháu nhờ bác một việc."  

"Bọn bắt cóc năm đó có ba tên."  

"Hai tên đã c.h.ế.t trong vụ cháy."  

"Nhưng còn một tên tài xế đứng đợi bên ngoài đã chạy thoát và bị bắt."  

"Sau đó hắn đang thụ án ở nhà tù phía tây thành phố."  

"Cháu muốn nhờ người điều tra."  

"Xem trong khoảng thời gian trước khi vụ bắt cóc xảy ra."  

"Tài khoản ngân hàng của Hạ Viện hoặc mẹ cô ta có bất kỳ giao dịch bất thường nào không."  

"Và cả hồ sơ thăm nuôi của tên tài xế kia nữa."  

"Bác sĩ Tống sững sờ nhìn tôi."  

"Cháu nghi ngờ vụ bắt cóc năm đó không phải là tống tiền đơn thuần."  

"Mà là do Hạ Viện dàn xếp."  

"Cô ta là con riêng của bố cháu."  

"Từ nhỏ cô ta đã luôn muốn cướp đi mọi thứ của cháu."  

"Cô ta biết cháu yêu Ngôn Trạch."  

"Cô ta biết Nhược Giao không thích cô ta."  

"Tôi nhắm mắt lại, nhớ lại ánh mắt thâm độc của Hạ Viện ban nãy."  

"Cô ta nhét chìa khóa vào tay cháu không chỉ để chạy trốn."  

"Cô ta muốn một mũi tên trúng hai đích."  

"Xóa sổ Nhược Giao và triệt để hủy hoại cháu trong mắt Cố Ngôn Trạch."  

"Bác sĩ Tống im lặng một lúc lâu."  

"Cuối cùng ông cầm lấy chiếc thẻ ngân hàng cất vào ngăn kéo."  

"Bác sẽ giúp cháu liên hệ."  

"Nhưng Vãn Tình, cháu phải hứa với bác cố gắng giữ tâm trạng ổn định."  

"Khối phình trong đầu cháu giống như một quả bóng bay đã bơm quá căng."  

"Bất kỳ một kích động mạnh nào về cảm xúc."  

"Hay va đập vật lý cũng có thể khiến nó vỡ tung ngay lập tức."  

"Cháu cảm ơn bác."  

"Tôi đứng dậy khẽ cúi đầu chào ông."  

"Bước ra khỏi bệnh viện, bầu trời đã hửng nắng."  

"Dòng người qua lại tấp nập."  

"Ai cũng có một điểm đến, một người để chờ đợi."  

"Chỉ có tôi đứng bơ vơ giữa ngã tư đường."  

"Ôm lấy cánh tay quấn băng trắng toát."  

"Cảm nhận sự sống đang chầm chậm trôi tuột khỏi cơ thể mình."  

"Tôi ngước nhìn lên tầng ba của tòa nhà bệnh viện."  

"Nơi có căn phòng VIP 302."  

"Ngôn Trạch, anh từng nói em nợ nhà họ Cố một mạng người."  

"Được thôi, em sẽ dùng chính mạng sống cạn kiệt này."  

"Để trả lại cho anh một sự thật."  

"Chỉ mong đến ngày sự thật phơi bày."  

"Anh sẽ không phải rơi giọt nước mắt ân hận nào."  

"Tôi quay lưng bước đi trong cái nắng gắt gao của buổi ban trưa."  

"Bóng lưng đổ dài trên mặt đường nhựa."  

"Cô độc và kiệt quệ."  

"Cuộc đua với t.ử thần của tôi bây giờ mới thực sự bắt đầu."  

"Tập hồ sơ màu nâu nhạt nằm lặng lẽ trên bàn cà phê."  

"Mang theo mùi ngai ngái của giấy in và sự thật bị chôn vùi."  

"Đã ba ngày kể từ khi tôi rời khỏi bệnh viện với cánh tay quấn băng trắng toát."  

"Vết bỏng không được xử lý tốt ngay từ đầu bắt đầu có dấu hiệu nhiễm trùng."  

"Những cơn sốt nhẹ về đêm bòn rút chút thể lực tàn tạ của tôi."  

"Nhưng tôi không có thời gian để nghỉ ngơi."  

"Người thám t.ử tư mà bác sĩ Tống giới thiệu làm việc rất hiệu quả."  

"Tôi run rẩy lật từng trang tài liệu."  

"Một bản sao kê giao dịch ngân hàng từ một tài khoản nước ngoài."  

"Đúng 7 ngày trước khi vụ bắt cóc xảy ra."  

"Một số tiền khổng lồ lên tới 2 triệu tệ đã được chuyển vào tài khoản của vợ Trần Bảo."  

"Tên tài xế đang thụ án trong tù."  

"Người đứng tên công ty vỏ bọc thực hiện lệnh chuyển tiền này không ai khác."  

"Chính là mẹ ruột của Hạ Viện."  

"Ngón tay tôi miết c.h.ặ.t lên dòng chữ in đậm."  

"Lồng n.g.ự.c phập phồng vì kích động."  

"Đây rồi, bằng chứng đầu tiên."  

"Vụ bắt cóc tống tiền năm đó căn bản là một vở kịch được dàn xếp tỉ mỉ."  

"Bọn chúng không cần tiền chuộc của nhà họ Cố."  

"Mục tiêu thực sự của chúng ngay từ đầu đã là mạng sống của tôi và Cố Nhược Giao."  

"Tôi vội vã lấy chiếc áo khoác."  

"Giấu tập hồ sơ vào túi xách rồi lao ra khỏi nhà."  

"Trần Bảo là mắt xích cuối cùng còn sống."  

"Chỉ cần hắn mở miệng thừa nhận số tiền kia là phí bịt miệng."  

"Cố Ngôn Trạch sẽ phải nhìn nhận lại toàn bộ sự việc."  

"Khu giam giữ phía tây thành phố nằm lọt thỏm giữa những dãy núi trọc lốc."  

"Gió thổi qua mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt."  

"Ngồi sau tấm kính chắn dày cộp, tôi nhìn chằm chằm vào gã đàn ông mặc áo tù nhân màu xám."  

"Trần Bảo gầy sọp đi so với ba năm trước."

Chương 3 - Yêu Nhất Cũng Hận Nhất - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia