"Tôi ngã vật ra sàn, cơ thể co giật liên hồi."  

"Những tiếng la hét hoảng loạn của bảo vệ vang lên xung quanh."  

"Nhưng mọi âm thanh đều trở nên mờ nhạt xa xăm."  

"Trong bóng tối tĩnh lặng của cõi c.h.ế.t đang kề cận."  

"Tôi lờ mờ nghe thấy tiếng bước chân vội vã quay lại."  

"Vãn Tình."  

"Giọng nói của Ngôn Trạch vang lên."  

"Không còn sự lạnh lùng chán ghét mà tràn ngập sự hoảng loạn tột độ."  

"Vãn Tình, cô sao vậy?"  

"Mở mắt ra nhìn tôi."  

"Anh ôm lấy cơ thể đang co giật của tôi."  

"Bàn tay anh run rẩy lau đi những vệt m.á.u không ngừng ứa ra từ khóe miệng tôi."  

"Gọi cấp cứu, nhanh lên."  

"Anh gào thét, giọng nói vỡ vụn."  

"Tôi muốn mở mắt ra nhìn anh lần cuối."  

"Nhưng mí mắt nặng chĩu không thể nhúc nhích."  

"Tôi muốn nói với anh rằng em không diễn kịch."  

"Em thực sự sắp c.h.ế.t rồi."  

"Nhưng cổ họng tôi đã bị m.á.u tươi chặn lại."  

"Ngôn Trạch, anh đừng khóc."  

"Anh đã từng nói, trừ khi em c.h.ế.t đi, anh mới tin em."  

"Bây giờ em dùng cái c.h.ế.t này để chứng minh sự trong sạch của mình."  

"Chỉ mong anh đừng bao giờ biết được sự thật."  

"Ý thức của tôi lịm dần đi, chìm vào một giấc ngủ sâu thẳm."  

"Không còn đau đớn, không còn bi ai."  

"Khi tôi tỉnh lại, xung quanh là một màu trắng toát của phòng hồi sức tích cực."  

"Tiếng bíp bíp của máy đo nhịp tim vang lên đều đặn."  

"Bác sĩ Tống đứng bên giường, đôi mắt đỏ ngầu, mệt mỏi."  

"Khi thấy tôi mở mắt, ông thở hắt ra một hơi dài."  

"Cháu đã hôn mê ba ngày rồi, Vãn Tình."  

"Giọng ông khàn đặc."  

"Khối phình đã vỡ, chúng ta đã phải phẫu thuật khẩn cấp để hút m.á.u tụ."  

"Nhưng vị trí khối phình quá sâu, tổn thương não là không thể phục hồi."  

"Cháu không còn nhiều thời gian nữa đâu."  

"Tôi chớp mắt, cố gắng tiêu hóa những lời ông nói."  

"Vậy là tôi vẫn chưa c.h.ế.t."  

"Nhưng cái c.h.ế.t đã ở ngay trước cửa, chỉ chờ tôi bước ra."  

"Anh ấy có biết không?"  

"Tôi thều thào hỏi, giọng nói mỏng manh như tơ nhện."  

"Bác sĩ Tống im lặng một lúc rồi lắc đầu."  

"Cậu ta đưa cháu đến đây rồi rời đi ngay."  

"Sau khi Hạ Viện gọi điện than phiền bị đau đầu."  

"Cậu ta nghĩ cháu lại dở trò để lấy sự thương hại."  

"Tôi nhắm mắt lại, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi."  

"Đúng vậy, trong mắt anh ấy, tôi luôn là một kẻ đê tiện."  

"Dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích."  

"Ngay cả khi tôi gục ngã trong vũng m.á.u."  

"Anh ấy cũng chỉ hoảng sợ trong chốc lát."  

"Rồi lại nhanh ch.óng quay về bên cạnh người phụ nữ anh ấy yêu thương thực sự."  

"Bác sĩ Tống."  

"Tôi khó nhọc đưa tay lên nắm lấy vạt áo blouse của ông."  

"Cháu có một thỉnh cầu cuối cùng."  

"Cháu nói đi."  

"Khi cháu c.h.ế.t, đừng báo cho anh ấy biết."  

"Hãy hỏa táng cháu rồi rải tro cốt xuống biển."  

"Cháu không muốn làm phiền cuộc sống của anh ấy nữa."  

"Bác sĩ Tống nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, nước mắt rơi lã chã."  

"Được, bác hứa với cháu."  

"Tôi buông tay ông ra, chìm vào giấc ngủ chập chờn."  

"Trong giấc mơ, tôi lại thấy mình là cô gái 16 tuổi năm ấy."  

"Mặc chiếc váy trắng tinh khôi, chạy tung tăng dưới cơn mưa rào mùa hạ."  

"Cố Ngôn Trạch đứng dưới hiên nhà mỉm cười."  

"Dịu dàng vươn tay về phía tôi."  

"Ngôn Trạch, nếu có kiếp sau, em xin nguyện không bao giờ gặp lại anh nữa."  

"Những ngày cuối cùng trong phòng hồi sức tích cực trôi qua tĩnh lặng như một mặt hồ không gợn sóng."  

"Tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa."  

"Bởi vì phần lớn cơ thể tôi đã mất đi cảm giác."  

"Căn phòng trắng toát, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc."  

"Và những tiếng bíp bíp đều đặn của máy móc trở thành toàn bộ thế giới của tôi."  

"Bác sĩ Tống đã làm đúng như lời hứa."  

"Ông phong tỏa mọi thông tin về tình trạng của tôi."  

"Không ai đến thăm, không một lời hỏi han."  

"Tôi như một cái bóng mờ nhạt dần tan biến khỏi thế giới này."  

"Không để lại bất kỳ dấu vết nào."  

"Vào buổi sáng ngày thứ năm, kể từ khi tỉnh lại."  

"Tôi cảm nhận được sự sống đang rút cạn khỏi cơ thể mình với tốc độ ch.óng mặt."  

"Hơi thở trở nên đứt quãng, l.ồ.ng n.g.ự.c nặng trĩu như bị tảng đá ngàn cân đè lên."  

"Bác sĩ Tống đứng bên cạnh giường."  

"Đôi bàn tay già nua run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi."  

"Nước mắt ông tuôn rơi không ngừng, ướt đẫm cả gọng kính trắng."  

"Vãn Tình, cháu ngoan lắm, cháu đã rất dũng cảm rồi."  

"Giọng ông nghẹn ngào đứt quãng."  

"Tôi cố gắng mỉm cười với ông, một nụ cười yếu ớt nhưng thanh thản."  

"Mọi ân oán, mọi đau khổ."  

"Mọi tình yêu cuồng si và ngu ngốc của tôi dành cho Cố Ngôn Trạch."  

"Tất cả sắp kết thúc rồi."  

"Tôi khẽ chớp mắt, thu lại hình ảnh cuối cùng của thế giới này."  

"Khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt của bác sĩ Tống."  

"Rồi từ từ nhắm mắt lại."  

"Một cảm giác nhẹ bẫng bao trùm lấy tôi."  

"Như thể tôi đang lơ lửng giữa không trung."  

"Bay lên khỏi cơ thể tàn tạ đầy vết thương này."  

"Bóng tối dịu dàng ôm lấy tôi."  

"Đưa tôi vào một giấc ngủ vĩnh hằng."  

"Không còn mộng mị, không còn bi ai."  

"Sao sao sao?"  

"Góc nhìn của Cố Ngôn Trạch."  

"Tôi ngồi trong phòng làm việc."  

"Ánh mắt vô định nhìn chằm chằm vào bản báo cáo tài chính trên bàn."  

"Nhưng tâm trí lại trôi dạt về một nơi nào đó rất xa."  

"Đã một tuần trôi qua kể từ cái đêm Hạ Vãn Tình ngất xỉu giữa sảnh công ty."  

"Hình ảnh cô ấy ngã vật ra sàn, m.á.u tươi ứa ra từ khóe miệng."  

"Đôi mắt nhắm nghiền nhợt nhạt cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi."  

"Ám ảnh tôi trong từng giấc ngủ."  

"Đêm đó, khi tôi ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của cô ấy."  

"Một nỗi sợ hãi vô hình đã bóp nghẹt trái tim tôi."  

"Tôi đã hoảng loạn gào thét gọi cấp cứu."  

"Nhưng ngay khi xe cứu thương đến, Hạ Viện lại gọi điện khóc lóc."  

"Nói rằng cô ấy bị đau đầu dữ dội, cần tôi ở bên cạnh."  

"Tôi đã chọn Hạ Viện."  

"Tôi tự nhủ rằng Hạ Vãn Tình chỉ đang diễn kịch."  

"Rằng cô ấy không thể nào c.h.ế.t dễ dàng như vậy được."  

"Cô ấy là một người phụ nữ độc ác, kiên cường."  

"Cô ấy sẽ không gục ngã chỉ vì một chút kích động."  

"Nhưng suốt một tuần qua, tôi không nhận được bất kỳ tin tức nào của cô ấy."  

"Không có những cuộc gọi làm phiền, không có những tin nhắn giải thích."  

"Cũng không có sự xuất hiện của cô ấy ở những nơi tôi thường đến."  

"Sự im lặng này khiến tôi cảm thấy bất an đến kỳ lạ."  

"Cốc cốc."  

"Tiếng gõ cửa kéo tôi trở về thực tại."  

"Trợ lý Lâm bước vào, sắc mặt có chút ngập ngừng."  

"Giám đốc Cố, có người muốn gặp anh."  

"Là vợ của tên Trần Bảo, kẻ đang thụ án trong vụ bắt cóc năm đó."  

"Tôi nhíu mày, cô ta đến đây làm gì?"  

"Đuổi đi."  

"Nhưng cô ta nói có chuyện rất quan trọng."  

"Liên quan đến cô Hạ Vãn Tình và cả vụ án năm xưa."  

"Cô ta nói nếu anh không gặp, cô ta sẽ mang thứ này đến đồn cảnh sát."  

"Trợ lý Lâm đặt một chiếc USB bọc trong túi nilon lên bàn làm việc của tôi."  

"Trái tim tôi bỗng chốc hẫng đi một nhịp."  

"Chiếc USB này rất giống với cái mà Hạ Vãn Tình đã cố gắng đưa cho tôi vào đêm mưa đó."  

"Cho cô ta vào."  

"Tôi lạnh lùng ra lệnh, cố gắng đè nén sự bất an đang dâng lên trong lòng."  

"Người phụ nữ bước vào phòng, bộ dạng tiều tụy run rẩy."  

"Bà ta nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi nhưng cũng đầy kiên quyết."  

"Giám đốc Cố, tôi không muốn tống tiền anh."  

"Tôi chỉ muốn cứu chồng tôi."  

"Bà ta run rẩy nói, nước mắt lưng tròng."  

"Chồng tôi ở trong tù bị người của cô Hạ Viện đ.á.n.h đập dã man, suýt c.h.ế.t mấy lần."  

"Anh ấy sợ bị diệt khẩu nên đã nhờ người lén gửi cái USB này ra ngoài."  

"Trong đó có toàn bộ sự thật về vụ bắt cóc năm đó."  

"Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y, các đốt ngón tay trắng bệch."  

"Sự thật gì?"  

"Anh cứ mở ra nghe sẽ rõ."  

"Tôi cắm chiếc USB vào máy tính, một tệp âm thanh hiện lên."  

"Tôi nhấn nút play và rồi thế giới của tôi sụp đổ."  

"Giọng nói của Trần Bảo, của mẹ Hạ Viện và của chính Hạ Viện vang lên rõ mồn một."  

"Trong không gian tĩnh lặng của phòng làm việc."  

"Từng câu từng chữ như những nhát d.a.o vô hình."  

"Đâm xuyên qua màng nhĩ, găm thẳng vào trái tim tôi."  

"Tôi đã chuẩn bị sẵn một ổ khóa mới."  

"Khi chúng vào trong, tôi sẽ khóa trái cửa từ bên ngoài."  

"Dù nó có mọc cánh cũng không thoát được ngọn lửa đó đâu."  

"Tiếng cười sắc lạnh của Hạ Viện vang lên."  

"Kết thúc đoạn ghi âm, để lại một khoảng không tĩnh lặng đến nghẹt thở."  

"Tôi ngồi c.h.ế.t chân trên ghế, toàn thân cứng đờ."  

"Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng lan tỏa ra khắp tứ chi."  

"Không thể nào, điều này không thể là sự thật."  

"Hạ Viện, cô gái mỏng manh, yếu đuối luôn nép vào lòng tôi khóc lóc vì sợ hãi."  

"Lại là kẻ chủ mưu g.i.ế.c c.h.ế.t Giao."  

"Lại là kẻ đã nhẫn tâm khóa trái cửa."  

"Đẩy cả em gái tôi và Hạ Vãn Tình vào chỗ c.h.ế.t."  

"Vậy còn Hạ Vãn Tình?"  

"Hình ảnh cô ấy quỳ trên sàn nhà lạnh lẽo, tuyệt vọng cầu xin tôi nghe đoạn ghi âm."  

"Hình ảnh cô ấy ngất xỉu trong vũng m.á.u."  

"Hình ảnh cô ấy nhẫn nhịn chịu đựng sự sỉ nhục của tôi suốt ba năm qua."  

"Tất cả ùa về như một cơn sóng thần."  

"Cuốn phăng mọi lý trí của tôi."  

"Giám đốc Cố."  

"Vợ Trần Bảo rụt rè lên tiếng phá vỡ sự im lặng đáng sợ."  

"Cô Hạ Vãn Tình, cô ấy đã biết chuyện này từ trước."  

"Tuần trước tôi đã đưa cho cô ấy một bản sao."  

"Cô ấy nói sẽ tìm cách minh oan cho bản thân."  

"Tôi bật dậy, gạt phăng mọi thứ trên bàn làm việc xuống đất."  

"Tiếng đổ vỡ vang lên ch.ói tai."  

"Nhưng không thể át đi tiếng gầm thét của sự ân hận đang xé rách l.ồ.ng n.g.ự.c tôi."  

"Tôi đã làm gì thế này?"  

"Tôi đã tự tay xé nát bằng chứng minh oan của cô ấy."  

"Tôi đã đẩy cô ấy xuống đường đèo trong tình trạng mù lòa."

Chương 7 - Yêu Nhất Cũng Hận Nhất - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia