Chúng tôi từng chút một tích cóp tiền mua căn nhà cưới của mình.

Vô số ngày đêm, từng chút từng chút một gom thành cả một đoạn đời.

Những điều ấy không phải thứ có thể đem so với việc lúc rảnh rỗi liếc nhìn Đường Tâm Nhiên một cái.

Lục Thời Khiêm vung mạnh nắm đ.ấ.m vào mặt anh ta.

“Cậu đúng là một thằng khốn!”

Giang Tư Minh không đ.á.n.h trả, cứ yếu ớt ngã xuống đất như vậy.

Anh ta hận không thể người sống c.h.ế.t chưa rõ đang nằm trên giường bệnh kia là chính mình.

Không phải Đường Tâm Nhiên.

Càng không nên là tôi.

Lục Thời Khiêm kéo anh ta đứng dậy.

“Bây giờ cậu đi với tôi qua thăm Tâm Nhiên.”

Giang Tư Minh như một cái xác không hồn, mặc cho anh ta kéo đến phòng bệnh của Đường Tâm Nhiên.

Không giống phòng bệnh của tôi, chỉ có một mình anh ta trông chừng.

Phòng bệnh của Đường Tâm Nhiên có cô bạn thân cũ của tôi là Lâm Mạt, có bố mẹ anh ta, có cả nhóm bạn nối khố của anh ta.

Những người từng đứng về phía tôi, từng vô điều kiện bảo vệ tôi.

Không biết từ khi nào, tất cả bọn họ đều đã đứng về phía Đường Tâm Nhiên.

Ngay cả anh ta cũng vậy.

Thấy anh ta bước vào, Lâm Mạt lập tức căm phẫn mở miệng.

“Không ngờ loại người như Thẩm Minh Dao lại độc ác đến mức này. Tâm Nhiên hồi cấp ba cùng lắm chỉ bắt nạt cô ta ba năm, vậy mà cô ta lại muốn lấy mạng Tâm Nhiên.”

“May mà Tâm Nhiên mạng lớn. Nếu không, bây giờ tôi đã đi rút bình oxy của Thẩm Minh Dao rồi.”

Bố mẹ anh ta cũng nặng nề thở dài.

“Không ngờ đứa trẻ Minh Dao đó lại cực đoan như vậy. May mà con không cưới nó. Nếu cưới về rồi, sau này hôn nhân gặp chút chuyện, chẳng biết nó còn làm ra chuyện đáng sợ gì nữa.”

Nhìn từng người lần lượt lên tiếng chỉ trích và bôi nhọ tôi, Giang Tư Minh cuối cùng không nhịn được nữa mà hỏi lại.

“Lâm Mạt, nếu là hồi cấp ba, chắc chắn cô sẽ kiên định đứng bên cạnh Dao Dao để bảo vệ cô ấy.”

“Nhưng bây giờ cô đang làm gì? Cô đang vu oan, bôi nhọ và căm hận cô ấy.”

Lâm Mạt lập tức sững người tại chỗ.

Đúng vậy.

Từ khi nào trái tim cô ấy bắt đầu nghiêng lệch đi?

Hồi cấp ba, cô ấy giống như một chiến binh nhỏ luôn sẵn sàng lao ra bảo vệ tôi.

Cô ấy liều mạng bảo vệ tôi đến vậy.

Nhưng người đứng trên bục nhận thưởng phát biểu lại là tôi.

Người được thầy cô gọi tên khen ngợi cũng là tôi.

Người được Giang Tư Minh và Lục Thời Khiêm bảo vệ vẫn là tôi.

Rõ ràng cô ấy có xuất thân tốt hơn tôi, vậy mà ánh mắt Lục Thời Khiêm lại chưa từng dừng lại trên người cô ấy.

Nghĩ đến đây.

Ánh mắt cô ấy không tự chủ được mà nhìn về phía Lục Thời Khiêm.

Nhưng lần theo ánh mắt của Lục Thời Khiêm, cô ấy lại nhìn thấy Đường Tâm Nhiên đang nằm trên giường bệnh.

Trái tim cô ấy run lên, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Giang Tư Minh quay sang nhìn bố mẹ mình.

“Mười bảy năm qua, tuy con và Dao Dao chưa kết hôn, nhưng lần nào không phải chính cô ấy chủ động giục con về thăm bố mẹ?”

“Lần nào bố mẹ không nói sẽ xem cô ấy như con gái ruột?”

“Mẹ cô ấy c.h.ế.t rồi. Người mẹ duy nhất cô ấy nương tựa đã tắt thở ngay trước mắt cô ấy. Bố mẹ bảo cô ấy phải bình tĩnh thế nào? Làm sao cô ấy có thể không phát điên?”

Bố mẹ Giang lập tức sững sờ.

Họ nhớ lại tôi luôn tranh thủ thời gian chạy đến nhà họ.

Vừa bước vào cửa, tôi đã nhanh nhẹn dọn dẹp, giặt giũ, nấu cơm.

Khi Giang Tư Minh khiến họ tức giận, tôi còn kiên nhẫn ở bên cạnh dỗ dành họ.

Nhưng con trai họ nhất quyết muốn cưới Đường Tâm Nhiên.

Vì hạnh phúc của con trai, họ chỉ có thể chọn cách che giấu tôi.

Ngay cả sau khi tôi rơi xuống lầu, phản ứng đầu tiên của họ vẫn là thầm thấy may mắn.

May mà chưa cưới một người cực đoan như tôi về nhà.

Nhưng họ lại quên mất rằng, tôi đã tận mắt nhìn mẹ mình c.h.ế.t ngay trước mặt.

Cả phòng bệnh rơi vào sự im lặng nặng nề như c.h.ế.t.

Ngay cả Lục Thời Khiêm cũng không còn nói thêm lời nào.

Ngón tay Đường Tâm Nhiên khẽ động, không ngờ cô ta lại từ từ tỉnh lại.

Cô ta quay đầu nhìn thấy Giang Tư Minh, đôi mắt lập tức đỏ lên đầy tủi thân.

Cô ta đưa tay về phía anh ta, muốn được anh ta ôm lấy.

“Tư Minh, em sợ quá.”

“Thẩm Minh Dao muốn g.i.ế.c em, em sợ mình sẽ không còn được gặp anh nữa.”

Thấy anh ta không hề đáp lại, Đường Tâm Nhiên bắt đầu hoảng hốt.

Ánh mắt cô ta né tránh, vội vàng giải thích.

“Anh sẽ không nghi ngờ máy thở của mẹ Thẩm Minh Dao là do em rút đấy chứ?”

“Em không biết vì sao phích cắm máy thở lại rơi ra, em cũng không cố ý làm đổ cháo lên đó đâu.”

“Tư Minh, em yêu anh suốt mười bốn năm, lẽ nào anh không tin em sao?”

Nhìn ánh mắt né tránh đầy chột dạ của cô ta, trái tim Giang Tư Minh dần thắt lại.

Anh ta nhớ đến phòng bệnh của mẹ tôi hôm đó.

Khi ấy, chỉ có cô ta là người đứng gần máy thở nhất.

Phích cắm đang yên đang lành, sao có thể đột nhiên rơi ra?

Bát cháo của cô ta sao lại vừa khéo đổ đúng vào ổ điện?

Bây giờ còn chưa có ai nhắc đến chuyện máy thở, vì sao cô ta đã vội vàng tự biện minh như vậy?

Lòng Giang Tư Minh từng chút một chìm xuống.

Nhưng anh ta vẫn cố giữ vẻ kiên nhẫn để trấn an cô ta.

“Sao có thể chứ?”

“Nếu đã tỉnh rồi thì nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Nói xong, anh ta lại bất chấp tất cả mà rời khỏi phòng bệnh của Đường Tâm Nhiên.

Nếu Đường Tâm Nhiên đã tỉnh rồi.