Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng

Chương 1049: Bùi Hoài Trổ Tài Châm Cứu, Vương Dịch Ân Cần

Đỗ Mi Lan thở phào một hơi dài. Bill cũng đã hiểu đại khái: “Nhạc mẫu, vậy phải phiền Hoài Hoài rồi, hai ngày tới cậu ấy phải ở lại trong phòng bệnh của Khê Khê.”

Đỗ Mi Lan nói: “Người nhà cả nói gì mà phiền, có hai ngày thôi mà, chuyện ở tập đoàn đã có tôi và ba nó lo liệu.” Nói xong, bà liếc nhìn Bùi Khi Chiêm một cái.

Lúc này Bùi Khi Chiêm vẫn chưa kịp phản ứng. Ông bắt gặp ánh mắt của Đỗ Mi Lan: “Hoài Hoài học châm cứu từ bao giờ vậy?”

Bùi Khi Chiêm quanh năm ở nước ngoài. Nếu nói về hai việc khiến ông ấn tượng nhất về cậu con trai này... Việc thứ nhất là mười mấy năm trước, Bùi Hoài khi đó mới 16 tuổi, để hoàn thành luận văn tốt nghiệp kinh tế học, đã không nói một lời mà giúp tập đoàn Bùi Thị lên sàn chứng khoán trong nước. Việc thứ hai chính là mấy tháng trước, anh đã liên kết với mấy cổ đông lớn của Bùi Thị để tiến hành bãi miễn ông, giúp mẹ mình đ.á.n.h một trận thắng đẹp mắt vượt qua khó khăn. Anh không chỉ giữ được gia sản mà còn bắt ông phải tiếp tục “làm thuê” cho chi nhánh hải ngoại của Bùi Thị. Thâm trầm, kín kẽ, cực kỳ có đầu óc kinh doanh, đó là ba đ.á.n.h giá của Bùi Khi Chiêm dành cho con trai mình.

Nhưng con trai ông biết châm cứu từ bao giờ... hơn nữa nghe ý bác sĩ, đó không phải là kiểu sở thích đơn thuần, mà là có thể hoàn thành nhiệm vụ mà ngay cả Tây y cũng không làm được, bảo vệ an nguy cho con gái ông vào thời điểm mấu chốt...

Đỗ Mi Lan cười như không cười liếc ông một cái: “Khi Chiêm à, ông nên quan tâm đến các con nhiều hơn đi. Chắc ông cũng không biết, bảo vật trấn cửa hàng Hồi Xuân Đường của Tùng Tùng...”

“Tôi biết,” Bùi Khi Chiêm nói, “Là loại t.h.u.ố.c vạn năng.”

Đỗ Mi Lan mỉm cười: “Nhưng ông không biết rằng, loại t.h.u.ố.c vạn năng đó chính là do Hoài Hoài nhà mình nghiên cứu ra công thức!”

Dứt lời, sắc mặt Bùi Khi Chiêm rõ ràng đã thay đổi. Bill cũng nói thêm: “Nhạc phụ, trước đây Hoài Hoài còn giúp con điều trị thân thể, y thuật của cậu ấy so với Tiểu Kỷ cũng một chín một mười đấy ạ.”

Bùi Khi Chiêm nhìn sang anh. Ngay cả con rể cũng biết.

Đỗ Mi Lan tiếp tục: “Hoài Hoài không chỉ biết châm cứu, y thuật giỏi, mà còn biết trồng vải, lại còn có chứng chỉ chuyên gia nếm rượu cấp quốc tế cao nhất nữa...” Bà tùy tiện tung ra vài cái “áo choàng” của con trai út, cuối cùng giáng cho Bùi Khi Chiêm một đòn chí mạng: “Con trai út của chúng ta... giỏi hơn ba nó nhiều.”

Bùi Khi Chiêm: “...”

Sau đó Bùi Khi Chiêm và Bill tiễn bác sĩ đi, Đỗ Mi Lan bảo mình hơi mệt nên không đi cùng. Đợi họ đi khuất, bà ngồi xuống băng ghế dài ngoài hành lang, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Từ tối qua đến giờ bà chưa hề chợp mắt, lúc này chứng đau đầu kinh niên lại tái phát. Bà xoa xoa huyệt thái dương một lúc nhưng không thấy đỡ, liền lấy từ trong túi xách ra một lọ t.h.u.ố.c giảm đau, vặn nắp đổ ra hai viên. Nhìn quanh không thấy nước, bà lại hạ bàn tay đang định đưa t.h.u.ố.c lên miệng xuống. Loại t.h.u.ố.c này rất đắng, uống khan bà không nuốt nổi. Nhưng lúc này cả người rã rời, bà chẳng muốn đứng dậy đi lấy nước.

Đang lúc suy nghĩ, một chai hồng trà từ máy bán hàng tự động được đưa đến trước mặt. Whittard of Chelsea 1886. Đó là thương hiệu hồng trà Anh quốc mà bà thường uống nhất trong những năm lăn lộn ở nước ngoài. Thương hiệu này rất phổ biến ở Anh, giá cả bình dân. Đã nhiều năm không uống, lúc này đột nhiên nhìn thấy, không khỏi khiến người ta có chút hoài niệm. Trước đây toàn là Bùi Khi Chiêm mua cho bà, nên khi nhìn thấy chai trà, theo tiềm thức bà liền cho rằng người đưa trà lúc này cũng là ông.

“Sao ông lại quay lại rồi, phía bác sĩ...” Ngay khi nhận lấy chai trà và ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi bà bỗng khựng lại. Người đứng trước mặt bà lúc này không phải Bùi Khi Chiêm.

Vương Dịch mỉm cười ôn hòa: “Loại t.h.u.ố.c giảm đau đó có tính gây nghiện, cố gắng hạn chế dùng. Nếu nhất định phải uống thì dùng cái này đi, sẽ ngọt hơn một chút.”

Trong khoảnh khắc đó, lòng Đỗ Mi Lan dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Cảm xúc đó không phải vì người đưa trà không phải Bùi Khi Chiêm, bà cũng không thấy thất vọng vì điều đó. Bà chỉ thấy lạ là mình lại nhận nhầm Vương Dịch thành Khi Chiêm. Anh rõ ràng chỉ là một hậu bối. Bà dường như thấy được một tín hiệu sai lầm nào đó trong ánh mắt anh, nhưng nó biến mất trong nháy mắt. Bà vặn nắp chai, phát hiện anh đã vặn sẵn cho mình rồi, bà mỉm cười: “Cảm ơn cháu, Tiểu Dịch.”

Cùng lúc đó, trước giường bệnh, Bùi Hoài bắt mạch cho Bùi Khê xong thì không nói một lời, liền tịch thu một nửa số đồ ăn vặt mà Bill đã mua cho cô đặt ở đầu giường. Chỉ để lại một ít hạt khô.

“Hôm nay và ngày mai là hai ngày rất quan trọng, nhất định phải ăn đồ có dinh dưỡng,” anh nói.

Bùi Khê thè lưỡi với Tô Kỷ ở bên cạnh, đồng thời dùng khẩu hình nói với cô: “Đợi cậu ta đi rồi chị lại ăn, dù sao cậu ta cũng không thể ở đây mãi được.”

Nhưng ai ngờ Bùi Hoài như có mắt sau lưng, trực tiếp quay lưng nói: “Hai ngày tới em sẽ túc trực 24/24 trong phòng bệnh này, không rời nửa bước. Buổi tối em ngủ phòng trong, anh rể ngủ sofa...”

Chương 1049: Bùi Hoài Trổ Tài Châm Cứu, Vương Dịch Ân Cần - Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia