Tô Kỷ vốn định nói không cần phiền phức như vậy, vì đồ ăn của dì Cung ở tầng trên chắc cũng sắp xong rồi. Nhưng Tạ Linh Ngọc quá đỗi nhiệt tình, chưa đợi nàng nói xong đã chạy đến tủ lạnh chuẩn bị. Thôi thì... cùng ăn vậy. Dù sao dì Cung cũng nấu nhiều.
Bùi Tùng ngẩn ngơ vuốt mặt: “...” Nếu Tô Kỷ cũng không sửa được thì có thể đổ tại thứ này vốn dĩ khó sửa, anh cũng không đến mức quá mất mặt. Nhưng giờ thì đúng là có sự so sánh rõ rệt. Không có so sánh thì không có đau thương. Bùi Nhị gia hoàn toàn mất mặt. KẾT THÚC.
*
Lấy xong đồ ngọt, xe đã đỗ dưới lầu. Bùi Hoài thậm chí còn không vào hầm gửi xe mà mang đồ lên thẳng lầu. Đã quá giờ ăn trưa “hoàng kim” mất ba phút.
Khi Bùi Hoài dùng khóa vân tay mở cửa chung cư, dì Cung vừa vặn thò đầu ra từ bếp: “Tô tiểu thư về...” Chữ “về rồi” mới nói được một nửa thì thấy Tam gia nhà mình.
Bùi Hoài nhíu mày, phát hiện vị hôn thê của mình biến mất rồi. Cả mèo cũng biến mất luôn. Cơ thể anh cứng đờ theo bản năng, anh nhận ra sự cố Tô Kỷ biến mất lần trước vẫn còn ảnh hưởng đến mình.
Nhưng may mà dì Cung giải thích kịp thời: “Tam gia, Tô tiểu thư xuống lầu tìm Tào tiểu thư rồi ạ. Cô ấy bảo trưa nay muốn ăn cùng nhau, bảo tôi đợi ngài về hỏi ý kiến ngài.”
Nghe vậy, Bùi Hoài quay đầu nhìn dì: “Vậy dì đóng gói đồ ăn lại đi, lát nữa tôi mang xuống.” Anh đồng ý, thái độ cũng rất tốt, nhưng dì Cung nhìn anh lại hơi khựng lại. Tam gia nhà dì không biết bị làm sao, trên trán hình như còn lấm tấm mồ hôi mỏng.
Bùi Hoài nhìn về phía ghế ăn, trên đó treo bộ quần áo Tô Kỷ vừa thay ra. Một bộ đen toàn tập, có cả quần túi hộp và mũ lưỡi trai. Vị hôn thê của anh chỉ mặc bộ này khi làm việc gì đó sợ bẩn.
*
Dưới lầu một mảnh tường hòa. Tạ Linh Ngọc chuẩn bị lẩu, Bùi Tùng thì lên mạng đặt mua ba cuốn bách khoa toàn thư về sửa chữa điện nước, độ khó từ điện nước gia đình cho đến dây chuyền nhà máy, anh định liều mạng học tập đây. Sau đó anh lại bắt đầu nghiên cứu hộp dụng cụ kia.
Còn trên sofa, Tô Kỷ và Tào Châu Châu đang trêu mèo. Lông quanh cổ và n.g.ự.c Tiểu Thông bắt đầu dựng đứng lên. Rõ ràng là giống mèo lông ngắn màu xanh xám, nhưng gần đây lông cổ lại dựng ngược, trông như một con sư t.ử nhỏ. Tào Châu Châu vừa trêu nó vừa hỏi Tô Kỷ: “Người đàn ông nhà cậu có nói nó thuộc giống gì không? Tớ hình như chưa thấy giống mèo này bao giờ.”
Tô Kỷ: “Nó có khi căn bản không phải mèo đâu.”
Tào Châu Châu: “???”
Tô Kỷ ngồi khoanh chân, ngước mắt nhìn cô, nghiêm túc nói: “Nó là người đấy.”
Tào Châu Châu sững người một giây, rồi cười ngặt nghẽo: “Cậu điên rồi à.”
Tô Kỷ cũng cười theo. Nàng luôn nói thật, nhưng bạn bè xung quanh cứ thấy nàng hài hước lạ lùng.
Tào Châu Châu lôi từ trong túi ra một cái kẹp tóc ngọc trai lớn, là món đồ cô quên trả cho stylist khi quay show lần trước. Hai người kẹp một chỏm lông trước n.g.ự.c Tiểu Thông lại, con mèo đực nhỏ ngầu lòi giây lát biến thành một quý cô nhỏ bé.
“Meo!!” Tiểu Thông kháng cự đạp chân, tiếng kêu non nớt, nhưng dù vùng vẫy thế nào cũng vô dụng. Chênh lệch hình thể quá lớn, nó chỉ đành mặc người ta bài bố.
Không chỉ đàn ông ở cạnh nhau mới trở nên ấu trĩ, hai cô gái ở cạnh nhau cũng ấu trĩ chẳng kém.
Điện thoại Bùi Tùng vang lên. Anh đang xem sách hướng dẫn hộp dụng cụ, tranh thủ liếc nhìn điện thoại rồi bắt máy: “Alo, Hoài Hoài.”
Tô Kỷ liếc nhìn anh theo bản năng. Hiện tại nàng rất nhạy cảm với những từ có phát âm giống từ “Hoài”, huống hồ người trong điện thoại kia đúng là “Hoài Hoài” hàng thật giá thật.
“Ừ, đang ở chỗ anh, khi nào chú đến?” Giọng Bùi Tùng thong thả, vẫn coi như chuyện trò bình thường.
“Để vị hôn thê của chú sửa ống nước cho bọn anh á?”
“Tốt, tốt lắm.”
Cho đến khi giọng nói lạnh lùng của cậu em trai truyền ra từ điện thoại, tay cầm sách hướng dẫn của Bùi Tùng khựng lại: “Cái đó... Tam đệ, chú nghe anh giải thích...”
Hỏng rồi, đây là đến hỏi tội đây!!
Bùi Hoài cúp máy. Bùi Tùng nhìn màn hình điện thoại một giây, chưa kịp phản ứng thì chuông cửa chung cư đã vang lên. Thái dương anh giật giật, còn chưa kịp nghĩ xem có nên mở cửa không thì bên ngoài đã vang lên tiếng nhập mật mã thủ công.
Không ngoa khi nói rằng, Bùi Tùng cảm thấy mấy tiếng nhập mật mã kia nghe như cảnh kinh điển trong phim kinh dị vậy. Cửa mở ngay lập tức, Bùi Hoài xuất hiện ở cửa, tay xách một chồng hộp đóng gói đồ ăn cao ngất, mặt lạnh như tiền, khí trường áp bức người khác.
Bùi Tùng sực nhận ra một điều: Làm sao cậu em trai này biết mật mã chung cư của anh???
“Người đàn ông nhà cậu đến rồi kìa,” Tào Châu Châu nói.
“Thấy rồi,” Tô Kỷ một tay chống cằm, ánh mắt dừng trên người anh: “Cậu xem anh ấy đẹp trai chưa kìa.”
Dù nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt. Trước mặt chị em tốt, nàng chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi vị hôn phu của mình.
Bùi Tùng vội vàng đón lấy, ghé sát vai Bùi Hoài, hất cằm về phía bếp, hạ thấp giọng: “Mẹ của Châu Châu đang ở đây, giữ thể diện cho anh chút.”
Bùi Hoài nhìn về phía Tô Kỷ, thấy nàng rất thong thả, không có vẻ gì là mệt mỏi mới miễn cưỡng nén cơn giận xuống.
*
Tạ Linh Ngọc vốn lo lắng nguyên liệu mình mua không đủ, những món Bùi Hoài mang đến đúng là cứu cánh.