Bùi Tùng: "Tạ nữ sĩ cứ nói."
"Tôi muốn nói cậu khả năng sẽ cảm thấy tôi công phu sư t.ử ngoạm..." Tạ Linh Ngọc liếc hắn một cái, "Nhưng đây là truyền thống chỗ chúng tôi, nhà ai gả con gái cũng đều như thế này..."
Bà chưa bao giờ là người thích chiếm tiện nghi của người khác, tuy rằng chỉ là vì làm Bùi Tùng biết khó mà lui, nhưng vẫn cứ cảm thấy ngượng ngùng mở miệng, tiền đề điều kiện dong dài một đống lớn.
"Hiểu mà," Bùi Tùng nói, "Ngài nói thử xem."
Tạ Linh Ngọc im lặng một chút, hít một hơi: "Đầu tiên, sau khi kết hôn thẻ lương cần thiết toàn bộ nộp lên, nhà và xe phải thêm tên con gái tôi, Châu Châu nhà chúng tôi muốn nắm quyền to tài chính trong nhà, về sau muốn tiền tiêu vặt cần phải xin phép Châu Châu!"
Quá không biết xấu hổ.
Tạ Linh Ngọc chính mình nói xong đều muốn mắng chính mình.
"Nhà và xe thêm tên con gái ngài..." Bùi Tùng dựa vào lưng ghế, vuốt cằm tự hỏi.
Tạ Linh Ngọc: "Nếu Tiểu Bùi cảm thấy không ổn..."
"Xác thật không ổn," Bùi Tùng nói.
Tạ Linh Ngọc vội vàng nói: "Vậy cậu cũng đừng lãng phí thời gian trên người con gái tôi nữa, các người nhân lúc còn sớm chia tay..."
"Hẳn là phải thêm cả quyền sở hữu cổ phần nữa," Bùi Tùng nói cắt ngang Tạ Linh Ngọc.
Tạ Linh Ngọc: "??"
Bùi Tùng nhìn bà nói: "Chỉ thêm tên con gái ngài vào nhà và xe thì không ổn, bởi vì tuyệt đại đa số tài sản của con đều nằm ở cổ phần các hạng mục đầu tư, cho nên thêm cả những cái này mới tương đối tốt."
Tạ Linh Ngọc chớp chớp mắt: "............"
Đứa nhỏ này có phải hay không bị ngốc?
Liền nhà, xe thêm tên con gái bà đều có thể nhịn, thế nhưng còn muốn chủ động thêm cả cái khác??
"Còn gì nữa không," Bùi Tùng hỏi rất nghiêm túc, "Tạ nữ sĩ?"
"... Đương nhiên là có!" Tạ Linh Ngọc đập bàn một cái, "Tiền sính lễ ít nhất phải là con số này!"
Nói xong, bà hào hùng chí khí mà duỗi tay ra hiệu số sáu.
Ở chỗ bọn họ có nhà gả con gái công phu sư t.ử ngoạm đòi 60 vạn tiền sính lễ, cuối cùng hai nhà nháo đến đặc biệt khó coi, khách sạn tiệc cưới đều đặt xong rồi lại toàn bộ hủy bỏ.
Nhưng Tạ Linh Ngọc biết thực lực Bùi gia, muốn cho Bùi Tùng biết khó mà lui, bà tất nhiên sẽ không chỉ đòi 60 vạn.
Nghĩ vậy, Tạ Linh Ngọc cao thâm mà cong cong môi: "Cậu nhưng đừng tưởng rằng đây là ý 60 vạn, tôi đây là 600..."
"60 triệu?" Bùi Tùng lại lần nữa cướp lời.
Tạ Linh Ngọc trố mắt: "??"
Hắn nói cái quái gì vậy???
Bùi Tùng: "Không thành vấn đề."
Tạ Linh Ngọc: "???"
Còn đáp ứng rồi!!!
Hoàn toàn tương phản với biểu tình dần dần không bình tĩnh của Tạ nữ sĩ, thần sắc Bùi Tùng nhưng thật ra nhẹ nhàng xuống dưới.
Vừa rồi hắn thực lo lắng Tạ nữ sĩ đưa ra yêu cầu hắn không thỏa mãn được, tỷ như nói đem con trai tặng người.
Hiện giờ nghe xong mới yên tâm, lại là đơn giản như vậy, xem ra Tạ nữ sĩ vẫn là khẩu xà tâm phật.
Tạ Linh Ngọc trừng to mắt: "Tiểu Bùi cậu nghe cho chuẩn, đó là 60 triệu!"
"Gấp mười lần cũng có thể," Bùi Tùng nhếch môi, "Bởi vì Châu Châu ở trong lòng con, là vật báu vô giá."
Biểu tình của Bùi Tùng khi nói lời này, hoàn toàn có thể dùng tám chữ tới khái quát.
Khí! Định! Thần! Nhàn!
Tài! Đại! Khí! Thô!
Hơn nữa công phu nói lời âu yếm há mồm liền tới của tiểu t.ử này, cũng thực sự làm Tạ Linh Ngọc kinh rớt cằm!!!
Thẳng đến khi tới sân bay, bà cũng chưa phản ứng lại hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cứ như vậy mơ màng hồ đồ mà bị Bùi Tùng đưa lên máy bay.
Máy bay rẽ mây, để lại một đường cong thật dài trên bầu trời.
Tạ nữ sĩ thành công cất cánh.
Cũng lấy tốc độ 900 km mỗi giờ lao về phía quê nhà!
Ngồi ở ghế ngồi rộng rãi yên tĩnh của khoang thương gia, tiếp viên hàng không tiểu tỷ tỷ phi thường hòa khí đưa tới cơm máy bay, giúp bà hạ bàn ăn xuống. Tạ nữ sĩ nhìn chằm chằm cái đùi gà kia hơn nửa ngày, bỗng nhiên mày giật giật.
Đúng rồi!
Bà hôm nay vốn là tính toán làm Bùi Tùng biết khó mà 'lui' (chân)!!!
"Vèo" một cái móc di động ra đưa đến trước mắt, tốc độ tay nhanh như gió, giao diện màn hình khóa không biết từ khi nào hiện lên một tin nhắn WeChat mới.
Hẳn là lúc bà mới vừa lên máy bay, Bùi Tùng gửi cho bà.
Bà không chú ý.
Bùi Tùng: 【 Khi nào nhớ Châu Châu thì nhắn tin cho con, tùy thời đón mẹ tới đây, chúc mẹ thượng lộ bình an... Mẹ. 】
Tạ Linh Ngọc thiếu chút nữa bóp nát điện thoại!!!
Phía trước nói còn rất giống như vậy, đến chữ cuối cùng trực tiếp "quay xe"!
Cái này làm cho Tạ Linh Ngọc lập tức nhớ tới tin nhắn WeChat bà nhận được ngày đó ——【 Mẹ, khi nào trở về? 】
Tạ Linh Ngọc trở tay liền muốn gọi điện thoại cho Bùi Tùng, nhưng dãy số mới vừa bấm xong đã bị tự động ngắt kết nối.
Không có tín hiệu.
"Ngại quá nữ sĩ, máy bay đã cất cánh, không thể gọi điện thoại nga," nữ tiếp viên đoan trang lại lần nữa từ bên cạnh ló đầu ra.
"Phi thường xin lỗi, tôi nhất định chú ý," Tạ Linh Ngọc thật ngượng ngùng xin lỗi, sau khi kết thúc nhìn lại màn hình di động, cái chữ "Mẹ" kia liền giống như cái kim châm vào tròng mắt bà.
Huyết áp cọ cọ mà tăng vọt!
Cùng lúc đó, tiễn đi nhạc mẫu tương lai, Bùi Tùng lái xe quay trở lại theo đường cũ.
Sau khi đi qua giao lộ có quán cà phê kia, hắn đ.á.n.h tay lái c.h.ế.t, một cú drift điệu nghệ, xe chạy vào lối vào bãi đỗ xe ngầm của tòa chung cư...
Nhạc mẫu tương lai ở mấy ngày nay, Bùi Tùng có nhà không thể về, vẫn luôn "ăn chay", không thể đến chỗ bạn gái mình.
Lúc này tiễn đi nhạc mẫu tương lai, hắn trước tiên liền tới đây.
Thang máy tới tầng 56, Tào Châu Châu đang xách mấy túi rác màu đen mở cửa ra, đặt ở cửa, ngước mắt liền thấy Bùi Tùng đứng ở đó.
Vừa vặn.
Tào Châu Châu đứng dậy, tay nắm trên tay nắm cửa siết c.h.ặ.t.
Vốn dĩ hôm nay nàng có lịch quay show tổng nghệ, cũng là vì cái này mới không thể đưa Tạ nữ sĩ ra sân bay, kết quả chờ nàng tới hiện trường, quần áo thay rồi, trang điểm cũng xong rồi, mới bị thông báo lâm thời đổi ngày.