Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, anh lẩm bẩm: “Nếu tôi nhớ không lầm, năm đó dòng chính nhà họ Giang chỉ sinh được một đứa con trai.”
“???” Thẩm Mộc nhanh ch.óng đuổi theo dòng suy nghĩ của sếp, “Đúng vậy, lúc chúng ta thu mua Giang gia, dòng chính chỉ có một vị tiểu thiếu gia, khi đó hình như... khoảng sáu, bảy tuổi?”
Ánh mắt Bùi Hoài vẫn dừng trên màn hình máy tính, từng dòng chữ phản chiếu màu sắc trên mắt kính anh. Những người thừa kế của các đại gia tộc ở Hoa Quốc luôn là tâm điểm chú ý của giới trong nghề. Từ lần đầu tiên các thiếu gia lộ diện trước công chúng, những đ.á.n.h giá về phẩm hạnh, tướng mạo của họ sẽ theo đó mà tới.
Ngay từ trước cuộc thu mua đó đã có tin đồn: Thiếu chủ nhà họ Bùi đứng hàng thứ ba, nhưng lại là người có năng lực chín chắn nhất trong ba chị em, thủ đoạn tàn nhẫn nhất, tâm cơ sâu nhất, còn ưu tú hơn cả thế hệ trước. Mà tập đoàn Giang Thị ở phương diện này thì hoàn toàn ngược lại, nghe nói người thừa kế tương lai Giang Sở tuy lớn lên vô cùng xinh đẹp, tướng mạo không hề thua kém vị nhà họ Bùi, nhưng cậu ta không có chút hứng thú nào với việc kế thừa gia nghiệp, hơn nữa còn tiêu tiền như nước, thích đồ da, túi xách, nước hoa hàng hiệu, từ nhỏ đã bộc lộ khả năng đốt tiền kinh người.
Tuy nhiên lúc đó Giang Sở tuổi còn nhỏ, có người nói vẫn chưa thấy rõ được gì, nhưng mấy năm nay trôi qua, những đ.á.n.h giá về vị thiếu gia này vẫn như bèo dạt mây trôi, không hề dấy lên thêm đợt sóng nào. Gia chủ đương nhiệm Giang Tùy Hằng cũng hiếm khi nhắc đến đứa con trai độc nhất này. Giang Tùy Hằng vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Giang Thị phá sản, bao năm qua không hề từ bỏ ý định Đông Sơn tái khởi. Tục ngữ nói lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, huống chi lúc thu mua, Bùi Hoài vẫn đưa cho họ một khoản phí khá hậu hĩnh. Sau này từng nghe nói Giang Tùy Hằng có tham gia một số buổi tiệc của giới thượng lưu ở Hải Thị, nhưng mỗi khi có người hỏi đến tình hình con trai, Giang Tùy Hằng đều không tránh khỏi nổi trận lôi đình, dần dà cũng không ai dám nhắc tới nữa.
Cứ như vậy, tình hình về người kế vị đời tiếp theo của Giang gia trở thành một ẩn số. Tuy Bùi Hoài đã nhiều năm không nghe thấy tin tức liên quan đến Giang Tùy Hằng, nhưng Bùi gia và Giang gia tuyệt đối coi như là đối thủ một mất một còn, Giang Tùy Hằng đến tận bây giờ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Bùi Thị. Mà sở dĩ Bùi Hoài liên tưởng đến những chuyện này là vì hôm đó ở hành lang bệnh viện, anh đã nhìn thấy biểu tượng trên chiếc nhẫn của người phụ nữ kia. Tuy chỉ thoáng qua, nhưng anh chắc chắn mình không nhìn lầm.
Chuột máy tính khẽ nhấp vài cái, hình ảnh trên màn hình chuyển sang một biểu tượng đồ đằng. Nó dường như giống hệt với đồ đằng trên chiếc nhẫn kia. Nghe sếp kể lại ngọn nguồn, Thẩm Mộc kinh ngạc không thôi: “Tổng tài, ngài chắc chắn không nhìn lầm chứ? Giống hệt biểu tượng này sao?”
Bùi Hoài không cảm xúc liếc anh ta một cái, Thẩm Mộc lập tức thấy tim đập thình thịch. Anh ta vừa hỏi cái câu ngớ ngẩn gì vậy? Đầu bị lừa đá rồi sao? Sếp nhà anh ta làm sao có thể nhìn lầm được?? Nhưng nhìn lại tấm hình trên máy tính, biểu cảm Thẩm Mộc đầy vẻ nghi hoặc. Tổng tài nói đó là một phụ nữ, nhưng biểu tượng này thực sự chỉ có dòng chính của tập đoàn Giang Thị mới được sử dụng.
Giang lão gia t.ử lúc sinh thời là một người rất thủ cựu và cổ hủ, vô cùng coi trọng việc truyền thừa con nối dõi và huyết thống dòng chính. Nói cách khác, theo tổ huấn của Giang gia, chỉ có gia chủ đương nhiệm Giang Tùy Hằng và người thừa kế tương lai Giang Sở mới có thể mang biểu tượng này trên người...
“Đây đúng là chuyện lạ,” Thẩm Mộc vuốt cằm suy tư, “Không lẽ là đồ giả? Đây có phải logo hàng hiệu gì đâu, ai rảnh mà đi làm giả nó chứ? Đúng rồi Tổng tài, liệu có thể là bạn gái của Giang thiếu gia không?” Anh ta bỗng thấy giả thuyết này rất có lý, “Biết đâu là một người cũng rất sủng bạn gái giống như ngài, sợ bạn gái ra ngoài bị bắt nạt nên đưa đồ vật đại diện cho thân phận dòng chính cho cô ấy?”
Nếu là trước kia, Thẩm Mộc sẽ thấy lý do này quá lý tưởng hóa, nhưng từ khi chứng kiến sếp mình đối xử với Tô tiểu thư như thế nào... anh ta thấy hoàn toàn khả thi!
Bùi Hoài day day huyệt thái dương, hồi tưởng lại người phụ nữ có vóc dáng không hề thấp kia. Giang Mễ. Giang Sở. Bạn gái của người thừa kế Giang gia...
Cùng lúc đó, trên đại lộ khu biệt thự, chính là rừng phong tuyệt đẹp mà Bùi Hoài vừa đi ngang qua. Một cô gái cao ráo, ăn mặc sành điệu đang đi trên con đường rợp bóng cây đầy lá rụng. Cô vuốt tóc, viên kim cương trên chiếc nhẫn có hình dáng độc đáo lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cô đang mải miết tìm kiếm thứ gì đó mà không chú ý thấy một chiếc xe màu đen đang từ từ tiến lại gần.
Chiếc xe im lặng dừng lại, vài người đàn ông mặc đồ đen lén lút xuống xe, nhanh ch.óng nấp sau những gốc cây. Ba cái đầu chồng lên nhau ló ra từ sau thân cây, nheo mắt nhìn cô gái trẻ đang đi phía trước với dáng vẻ thướt tha.
“Tê... rốt cuộc là rơi ở đâu rồi nhỉ?” Giang Mễ đang lẩm bẩm một mình, bỗng nhiên từ phía sau có ba người lao tới, không đợi cô kịp phản ứng, họ đã trực tiếp tóm lấy cô lôi lên xe!!
Đám người áo đen làm việc rất nhanh gọn, tống Giang Mễ vào vị trí bên trái hàng ghế sau, một người trong số đó cung kính ngồi ở vị trí xa nhất bên phải hàng ghế sau, hai người còn lại lần lượt chui vào ghế lái và ghế phụ.