Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng

Chương 1248: Yêu Phi Ra Tay, Dạy Dỗ Kẻ Vô Ý Thức

“……”

“……”

Thẩm Mộc ngượng ngùng mất hai giây, hạ cửa sổ xe xuống chào hỏi. Buổi trưa tổng tài nhà anh đột ngột giao nhiệm vụ, Thẩm Mộc cũng vừa mới tới nơi. Tuy là nhiệm vụ đột xuất, nhưng lại là nhiệm vụ khẩn cấp, đặc biệt là phải làm tốt công tác bảo mật! Thế mà anh vừa mới tới... đã bị tài xế của Tô tiểu thư bắt gặp... Rốt cuộc là lần đầu tiên giúp tổng tài làm loại chuyện này, vẫn chưa đủ thuần thục. Một lần lạ, hai lần quen vậy!

Vương Chí Thành: “Thẩm đặc trợ cũng tới uống trà chiều sao?”

Đại tiểu thư nhà ông đến đây là nhà hàng chủ đề, chuyên phục vụ trà chiều. Từ bên ngoài có thể thấy rất nhiều yếu tố màu hồng phấn, khách hàng đa số là nữ giới.

Tầm mắt Thẩm Mộc ngượng nghịu thu hồi từ phía cửa nhà hàng: “À... vâng...”

Vương Chí Thành: “Sao không vào trong?”

“Cái đó,” Thẩm Mộc cười gượng, “Tôi đang đợi người.”

“Ồ...” Vương Chí Thành hơi nheo mắt.

Thẩm Mộc âm thầm nuốt nước bọt: “……” Chẳng lẽ đã bị lộ rồi sao...

Nhưng sau nửa phút xem xét, Vương Chí Thành lại chỉ giúp anh vị trí đỗ xe của nhà hàng này: “Chỗ này không cho đỗ xe đâu, Thẩm đặc trợ đợi người thì có thể sang bên kia.”

Nói xong, ông nở nụ cười hiền từ với anh, rồi lái xe rời đi. Cửa hàng này đầy vẻ thiếu nữ như vậy, nếu là đặc trợ khác xuất hiện ở đây, Vương Chí Thành nhất định sẽ nghĩ là nhắm vào đại tiểu thư nhà mình, nhưng là Thẩm đặc trợ thì... Vương Chí Thành lại thấy khí chất của anh ta khá hợp với phong cách của nhà hàng này!

Thẩm Mộc đương nhiên không biết mình đã vượt qua kiểm tra nhờ cái gì, anh cũng không có thời gian để nghĩ nhiều. Đợi xe của Vương Chí Thành hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, tay anh nhanh như cắt bắt đầu hành động, vội vàng lắp lại ống nhòm hồng ngoại chuyên nghiệp, áp sát vào màn hình, một mắt nheo lại, di chuyển giá đỡ ống nhòm lên xuống trái phải, tìm kiếm bóng dáng Tô tiểu thư qua các cửa sổ phòng bao!

Phòng bao của Giang Sở đặt ở tầng năm, cả tầng này đều đi theo chủ đề rừng rậm. Trên hành lang cứ cách một mét lại đặt một chậu hoa, còn có khu vực hút t.h.u.ố.c chuyên biệt.

Tô Kỷ vẫn chưa tới, Giang Sở đợi trong phòng bao thấy buồn chán nên ra ngoài hút t.h.u.ố.c. Anh lấy t.h.u.ố.c lá và bật lửa từ trong túi xách ra, đôi môi đỏ rực ngậm lấy điếu t.h.u.ố.c, bật lửa châm ngòi, hít một hơi sâu, đầu ngón tay kẹp lấy điếu t.h.u.ố.c, tư thái vô cùng lão luyện.

Mùi nước hoa hàng hiệu trên người hòa quyện với mùi t.h.u.ố.c lá không hề gây khó chịu, anh hút loại t.h.u.ố.c lá thảo d.ư.ợ.c của Tô Kỷ quả thực là có mục đích khác, nhưng không ngăn được việc anh cũng rất thích loại t.h.u.ố.c này. Đặc biệt là vị dâu tây, vị dâu ngọt ngào nguyên bản hòa lẫn với vị thảo d.ư.ợ.c phức tạp, tạo ra một cảm giác giống như món tráng miệng hương vani. Quá mộng ảo đi!

Đang thưởng thức, tiếng một gã đàn ông nói điện thoại oang oang từ vị trí rất gần truyền đến. Gã đó vừa đi vừa móc t.h.u.ố.c lá, lúc châm lửa đồng thời đi ngang qua Giang Sở, tiện tay b.úng tàn t.h.u.ố.c, vừa vặn một đốm lửa bay về phía chiếc túi da của anh.

Giang Sở hét lên một tiếng rồi nhảy dựng lên, vội vàng chộp lấy chiếc túi đưa lên trước mắt phủi phủi, thổi bay tàn t.h.u.ố.c, kiểm tra kỹ lưỡng, may mà không để lại dấu vết... Chiếc túi này anh còn phải trả góp tận 26 năm nữa đấy!!

Anh giận dữ lườm gã kia, mà gã đó cũng vì tiếng hét vừa rồi mà chú ý tới anh, điện thoại vẫn áp bên tai, vẻ mặt như đang nhìn một kẻ tâm thần. Vài giây sau gã mới thu hồi ánh mắt, tiếp tục tán dóc qua điện thoại. Những lời thô tục và "quốc túy" tuôn ra dồn dập, không câu nào lặp lại câu nào. Người này nhìn qua là biết đi theo bạn gái đến đây, thấy trong phòng bao chán ngắt nên ra ngoài giải tỏa cơn thèm t.h.u.ố.c.

“Cái loại tố chất gì vậy không biết,” Giang Sở ghét nhất loại đàn ông này.

Gã kia hút xong điếu t.h.u.ố.c, trực tiếp ném tàn t.h.u.ố.c xuống đất giẫm tắt, xong việc định nhấc chân bỏ đi thì vai bị một bàn tay giữ c.h.ặ.t. Gã quay đầu lại, hóa ra là cô nàng vừa mới la hét lúc nãy.

“Gì đây?” Gã nhếch môi cười đểu, “Nhìn trúng anh đây rồi à?”

“Đánh rắm!” Giang Sở hất cằm về phía tấm biển “Cấm vứt tàn t.h.u.ố.c bừa bãi” treo bên cạnh, “Không thấy trên kia viết gì à? Nhặt tàn t.h.u.ố.c lên!”

Gã kia vừa nghe vậy sắc mặt lập tức thay đổi, lộ ra vẻ mặt bất cần đời: “Mày là cái thá gì? Lão t.ử cứ vứt đấy, mày làm gì được lão t.ử?”

“Anh!” Giang Sở nghẹn lời.

Gã đàn ông thấy anh là phận nữ nhi dễ bắt nạt, căn bản không sợ, vừa nói vừa ngang ngược dùng ngón tay chỉ trỏ vào anh. Giang Sở nghiến răng, đang do dự không biết có nên ra tay ở nơi công cộng thế này không... thì một bàn tay trắng nõn cực kỳ lướt qua trước mắt anh, không một chút do dự, dứt khoát nắm lấy ngón tay đang chỉ trỏ càn rỡ kia, bẻ ngược ra sau một cách nhẹ nhàng ——

“A a a!!”

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của gã kia vang dội bên tai, đồng thời, một bóng lưng thanh tú chắn trước mắt Giang Sở. Anh nhìn thấy cặp đùi vừa dài vừa thẳng tuyệt đẹp trước tiên, nhìn lên trên là sườn mặt tinh tế của Tô Kỷ đang ẩn sau lớp kính râm.

Tô Kỷ nhìn gã đàn ông đang quỳ rạp dưới chân mình, hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo vừa rồi, lúc này đau đến mức ngũ quan vặn vẹo, người cũng héo rũ, trán nháy mắt rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

“Mình...” Giang Sở nhanh ch.óng liếc nhìn gã đàn ông đáng ghét kia, nhỏ giọng nhắc nhở, “Đừng bẻ gãy thật, đến lúc đó lên tin tức thì không đáng đâu.”

Tô Kỷ thản nhiên nhếch môi: “Yên tâm, bổn cung tự có chừng mực.”

Giang Sở nhìn theo, chỉ thấy ngón tay gã kia dưới sự khống chế của Tô Kỷ bị bẻ cong ra sau một góc độ khoa trương, các khớp xương đều trắng bệch ra, nhưng... vẫn chưa gãy...

Chương 1248: Yêu Phi Ra Tay, Dạy Dỗ Kẻ Vô Ý Thức - Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia