Tin tức vẫn cứ đến từ trong trò chơi.
Lại là liên tiếp đoạt mệnh liên hoàn call.
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: Lão đại, cô thật là vị hôn thê của Bùi Hoài? Vị hôn phu của cô chính là Bùi Hoài?? Cái tên Bùi Hoài của tập đoàn Bùi thị?
Tới tới lui lui lặp đi lặp lại hỏi, vẫn là không dám tin chuyện này, chủ yếu không dám tin hắn có thể xui xẻo như vậy!
Leng Keng Hoa Hồng: Đúng vậy.
Tô Kỷ dùng hai chữ, hoàn toàn đ.á.n.h tan sự giãy giụa cuối cùng của Henry.
Cô trả lời xong, gạt gạt mái tóc dài ngủ rối, những sợi tóc mềm mại nồng đậm như thác nước rũ xuống, bên gối là Tiểu Thông còn đang ngủ thật sự ngon lành.
Cô vừa gõ chữ trên điện thoại, vừa đứng dậy đi ra gian ngoài rót nước uống.
Một thân váy ngủ màu trắng, cảm giác thiếu nữ mười phần.
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: ...
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: Chuyện quan trọng như vậy sao không nói sớm a lão đại??
Tô Kỷ nhìn đối phương gửi tới hồi phục: “...”
Leng Keng Hoa Hồng: Ngài cũng không hỏi qua tôi a, hơn nữa, tôi căn bản không biết ngài là ai...
Cái tên bên A rất khó đối phó của vị hôn phu nhà cô thế nhưng chính là tiểu đệ của mình, việc này mặc cho ai cũng đoán không được.
Mỗ Thái t.ử gia hơn nửa đêm trong ổ chăn gửi tin nhắn với lão đại trầm mặc.
Cung dì thấy cô tỉnh, nhiệt tình hỏi: “Tô tiểu thư có muốn ăn canh không? Tôi nấu cho ngài một bát nhé?”
Tam gia nhà bà lần trước đi công tác trước khi đi đã dặn dò, bảo bà ngày thường chú ý dinh dưỡng của Tô tiểu thư nhiều hơn.
Bất quá lúc này Tô Kỷ không có ăn uống gì, cô vẫy vẫy tay: “Không vội Cung dì, cháu uống nước là được.”
“Vậy tôi đun nước ấm cho ngài,” Cung dì đáp.
“Cảm tạ,” Tô Kỷ kéo ghế dựa bên bàn ăn ngồi xuống, điện thoại lại lần nữa chấn động.
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: Là tôi sai.
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: Bất quá lão đại, tôi phải giải thích với cô một chút... Tôi thật không phải loại người như tên họ Bùi nói đâu! Cô đừng nghe hắn bôi nhọ tôi!
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: Chờ cô tới Châu Âu chơi nhất định nói cho tôi, tôi nhất định hảo hảo chiêu đãi!
Khóe miệng Tô Kỷ hơi giật một cái, thiếu chút nữa đã quên, cô trước đây không thiếu ở trước mặt đương sự nói xấu hắn.
Không chỉ có như thế, cô còn bắt ba ba bên A mỗi ngày làm nhiệm vụ trò chơi lúc chín giờ...
Bùi Hoài lần này đối tượng hợp tác cùng trước kia nhưng quá không giống nhau, cô không khỏi suy đoán, vị hôn phu nhà cô lần này hợp tác chậm chạp không đàm phán thành công, sẽ không phải vì cô giao cho ba ba bên A nhiệm vụ trò chơi mỗi ngày quá dài............ cho nên mới làm chậm trễ chính sự đi???
Tô Kỷ đỡ trán, ngón tay trắng nõn điểm điểm cái trán.
Tuy rằng Henry đến bây giờ còn vẫn luôn gọi cô là lão đại, nhưng cô khẳng định không thể lại gọi đối phương là tiểu đệ.
Tô Kỷ nhớ tới câu nói cuối cùng của Bùi Hoài ngày hôm qua, hy vọng hiện tại bổ cứu còn kịp!
Nhận lấy ly nước ấm Cung dì đưa qua uống một ngụm, cách vài giây, lại uống một ngụm, châm chước dùng từ tốt, ly nước đặt sang một bên, ngón tay ấn động trên màn hình.
Leng Keng Hoa Hồng: Trước cảm ơn, bất quá, tạm thời không có tính toán đi chơi...
Leng Keng Hoa Hồng: Kia cái gì, vì không làm chậm trễ công việc của ngài, tôi vẫn là quyết định trước đem ngài đá ra khỏi chiến đội.
Leng Keng Hoa Hồng: Hảo hảo công tác, bớt chơi game, chúng ta có duyên giang hồ tái kiến!!
Bùi Hoài bảo cô xóa bạn tốt, cô quyết định ngoan ngoãn nghe lời.
Ngày này bên phía Thẩm Mộc vẫn luôn không có tình báo truyền về, làm trong lòng cô có chút bất ổn!
Trong ổ chăn Henry nhìn thấy mấy tin nhắn này, đột nhiên xốc chăn từ trên giường bò dậy.
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: Đừng a! Một chút cũng không chậm trễ công việc của tôi!
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: Vậy lão đại cô cho tôi lưu cái phương thức liên hệ khác!
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: Về sau tôi còn muốn cô dẫn tôi chơi game đâu!
Quốc Vương Cùng Kỵ Sĩ: Lão đại đừng bỏ rơi tôi!!!
Mấy tin nhắn này hắn gửi cực nhanh, nhưng kia cũng không đuổi kịp tốc độ xóa hắn của Tô Kỷ!
Mấy tin nhắn đều hiển thị chưa gửi thành công, như cần gửi lại xin trước tiên thêm đối phương làm bạn tốt!
Henry: “............”
Vì tránh cho xấu hổ, đồng thời cũng là làm gương tốt cho tiểu đệ của mình, Tô Kỷ một ngày tiếp theo cũng không đăng nhập trò chơi.
Bên phía Bùi Hoài không có tin tức, đối với cô tới nói chính là tin tức tốt nhất, chứng tỏ bọn họ bên kia còn đang bận rộn.
Xem ra sau khi đem Henry tiên sinh đá ra khỏi chiến đội, hợp tác hẳn là cũng khôi phục quỹ đạo!
Trước đó Tô Kỷ còn hy vọng Bùi Hoài sớm một chút trở về, quái nhớ anh, nhưng hiện tại không được, tốt nhất có thể lại bận thêm mấy ngày, chờ lúc trở về thì đã quên hiện trường lật xe cỡ lớn ngày hôm qua của cô.
Ôm ý nghĩ như vậy, kết thúc công việc ngày hôm sau, Tô Kỷ cảm thấy mỹ mãn ôm đám mèo cưng đi vào giấc ngủ.
Kết quả rạng sáng đêm đó, khi mọi thanh âm đều im lặng, khóa vân tay ở huyền quan chung cư vang lên âm thanh mở khóa, đèn cảm ứng sáng lên, cửa bị mở ra từ bên ngoài, Bùi Hoài đã trở lại ——
(Hết chương)
Ngày xưa đi công tác, Bùi Hoài giống nhau sẽ không lựa chọn khoảng thời gian rạng sáng này để về nước, nhưng lần này vừa xong công việc tiếp theo của hợp tác, anh liền trước tiên lên máy bay, không có một khắc trì hoãn.
Xuống máy bay anh gọi điện thoại cho Cung dì trước, xác nhận một chút vị trí của vị hôn thê.
Xe dừng ở bãi đỗ xe ngầm chung cư, Bùi Hoài xuống xe, phân phó Thẩm Mộc: “Hành lý cứ để trong xe trước, ban ngày lại đưa qua.”
“Lúc này đừng đi theo.”
“Vâng,” Thẩm Mộc từ ghế phụ dò đầu ra, “Tổng tài ngài sớm nghỉ ngơi.”
Hắn đỉnh hai cái quầng thâm mắt lớn, trợ lý khác bên cạnh cũng tiều tụy không kém.
Tóc mái dài ra, tóc cũng xẹp xuống, nhìn giống như gia tộc Táng Ái đi đoàn kiến vậy!