Cảnh tượng này trong mắt người đại diện của Nam Miểu Miểu có thể nói là thần kỳ. Có Tô tiểu thư của Cá Voi Xanh ở đây, "cô nãi nãi" nhà ông đúng là không bình thường chút nào!!
Người dẫn chương trình hú vía vượt ải, cũng không dám chọc vào vị tổ tông này nữa, những câu sau đều ngoan ngoãn hỏi các vấn đề liên quan đến 《 Thanh Khâu Quyết 》.
Nói cũng lạ, theo tư liệu ông thu thập được trước đó, Nam Miểu Miểu trong phương diện phỏng vấn vốn rất cởi mở, có thể tiếp nhận các chủ đề có độ táo bạo lớn, nhưng không hiểu sao hôm nay tính tình lại nóng nảy hơn bình thường.
Không nhắc đến bát quái mà chỉ phỏng vấn đơn thuần thì chắc chắn không có điểm nhấn như mấy câu hỏi trước, tỷ lệ người nghe ở nửa đoạn sau có sụt giảm nhẹ, nhưng dù sao cũng đã hoàn thành thuận lợi.
Buổi phỏng vấn kết thúc, Tô Kỷ xách cổ áo sau của một Nam Miểu Miểu vẫn còn đang hậm hực đứng dậy. Hai người cùng cúi chào các nhân viên tại hiện trường, rồi chào tạm biệt các thính giả.
Cuối cùng buổi phỏng vấn cũng kết thúc, người đại diện của Nam Miểu Miểu mồ hôi đầm đìa.
Lần này may mà có Tô tiểu thư.
Người đại diện chạm mắt với Nhậm tổng ở bên cạnh, áy náy cười cười, sau đó nhân lúc các nhân viên khác đang bận rộn thu dọn, ông vội vàng đứng dậy đi tới, kéo nghệ sĩ nhà mình sang một bên, mắng xối xả: “Cô nãi nãi của tôi ơi, trước khi phỏng vấn cô ăn cơm trưa hay là ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g thế? Trước đây mấy vấn đề táo bạo hơn cô còn có thể tám chuyện rôm rả, sao hôm nay tự nhiên lại nổi đóa lên vậy???”
——*——*——
P/S: Thêm một "chuột bạch" thử t.h.u.ố.c đúng bệnh cho Kỷ Tỷ +1.
Một giây trôi qua...
Hai giây trôi qua...
Cho đến tận ba giây sau, người đại diện vẫn không nhận được câu trả lời.
Nam Miểu Miểu đứng đối diện cúi đầu, bả vai khẽ run rẩy.
Người đại diện thấy cảnh này bỗng ngẩn ra.
Tuy rằng lúc nãy vì sốt ruột nên giọng ông có hơi lớn.
Nhưng cũng không đến mức...
Nam tỷ nhà ông là nhân vật thế nào chứ??
Nhưng khi Nam Miểu Miểu ngẩng đầu lên lần nữa, đôi mắt to tròn thế mà lại ướt đẫm nước mắt.
“Rõ ràng là do người dẫn chương trình hỏi vớ vẩn, vậy mà anh vừa lên đã chỉ trích tôi...” Cô tức giận bất bình lên án, “Anh chỉ coi tôi là công cụ kiếm tiền thôi!!”
Người đại diện như gặp phải đại địch, đờ người ra: “!!!”
Khóc, khóc rồi sao?!!
Ông lập tức dời mắt đi, cúi đầu bấm đốt ngón tay tính toán ngày tháng.
Tháng trước nữa vào ‘ngày t.h.ả.m họa’, Lục gia đưa cô nãi nãi này về nhà ăn bữa tối dưới ánh nến, sau đó tháng trước...
“...”
“...”
Mẹ kiếp!
Chẳng lẽ cô nãi nãi này bị kỳ sinh lý sớm?
Hèn chi tâm tính thất thường, hỉ nộ vô thường. Trước đây cô nãi nãi nhà ông cũng có lúc kỳ sinh lý không đều, mỗi lần như vậy đều đặc biệt cáu kỉnh. Người đại diện nhìn trái nhìn phải, lúc này trạng thái của cô nãi nãi thế nào cũng giống như bị sớm, vậy chẳng phải ông vừa đ.â.m đầu vào họng s.ú.n.g sao?!!
Tô Kỷ liếc mắt nhìn qua, quan sát vài giây, đuôi mày khẽ nhướng lên.
Người đại diện nhìn thấy Tô Kỷ đi tới từ phía sau cô nãi nãi nhà mình, cảm giác như thấy được cứu tinh.
Nam Miểu Miểu đang nghẹn một cục tức định phát tác thì bả vai bị ai đó vỗ nhẹ một cái.
Quay đầu lại thấy cô bạn cùng phòng, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó ngũ quan nháy mắt nhăn nhó như cái bánh bao nhỏ. Cô ủy khuất mím môi, hai tay dang rộng ôm chầm lấy Tô Kỷ, vùi mặt vào lòng cô cọ tới cọ lui.
Động tác liền mạch lưu loát, vừa cầu an ủi vừa không quên tranh thủ "ăn đậu hũ": “Bạn cùng phòng... Cậu phân xử cho tớ với!”
Người đại diện áy náy cười với Tô Kỷ, Tô Kỷ gật đầu, đưa Nam Miểu Miểu về hậu trường: “Được rồi, về hậu trường tớ từ từ phân xử cho cậu.”
Nam Miểu Miểu ôm c.h.ặ.t không buông, ngoan ngoãn đi theo cô.
Động tác này có chút vướng chân vướng tay.
Đợi đến khi Nhậm Quang Hoa đi tới, bóng dáng hai người đã hoàn toàn biến mất trong lối đi dẫn ra hậu trường.
Nguyên bản hôm nay mọi chuyện đều thuận lợi, vất vả lắm mới không xảy ra sự cố gì, Nhậm Quang Hoa định bụng sẽ đưa vị tổ tông kia về căn hộ giúp tổng tài, kết quả Nam Miểu Miểu lại nhảy ra phá ngang.
Ông không yên tâm định đuổi theo, nhưng lại bị người đại diện của Nam Miểu Miểu ngăn lại: “Cái đó, Nhậm tổng, nghệ sĩ nhà chúng tôi hôm nay tâm trạng không tốt... Chỉ có Tô tiểu thư mới có thể khuyên giải được, ngài yên tâm, hậu trường có rất nhiều bảo an, không có chuyện gì đâu.”
Mấy cái địa điểm xảy ra chuyện trước đây, chỗ nào mà chẳng có một đống bảo an?
Nhậm Quang Hoa vẫn không yên tâm: “Phiền não gì mà nhất định phải là tổng tài phu nhân của chúng tôi mới khuyên được? Tôi có thể đi thử xem.”
Người đại diện: “??”
Nhậm Quang Hoa: “Tôi là người từng trải, chuyện gì mà tôi chưa từng gặp qua chứ!”
Người đại diện: “............”
Chuyện này thì Nhậm tổng ngài thật sự chưa từng trải qua đâu ạ!!
*
Hậu trường, Nam Miểu Miểu ôm cổ Tô Kỷ cọ tới cọ lui, cuối cùng cũng cảm thấy bớt cáu kỉnh hơn.
Cô cũng không biết mình bị làm sao nữa.
Tô Kỷ bắt mạch cho cô, khoảng một phút sau, cô hỏi: “Lần trước kỳ sinh lý là khi nào?”
Nam Miểu Miểu ngồi thẳng dậy, nghiêng đầu nhớ lại, rồi nói ra một ngày.
Tô Kỷ trầm ngâm một lát: “Nội tiết tố mất cân bằng, kinh nguyệt không đều, cộng thêm hội chứng tiền kinh nguyệt.”
Nam Miểu Miểu: “...”
Cô chớp chớp mắt, dịch những lời bạn cùng phòng vừa nói trong đầu một chút, cảm giác hình như mình đúng là bị sớm thật...
“Hì,” cô xua tay, “Làm nghề này của chúng mình giờ giấc sinh hoạt không điều độ, thỉnh thoảng sớm hay muộn một chút cũng bình thường mà.”