Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng

Chương 1394: Món Quà Đặc Biệt Từ Chợ Nông Sản Thành Phố A

“Mẹ đừng lo, Bùi Hoài đã sắp xếp mọi thứ rất ổn thỏa rồi ạ,” Tô Kỷ lịch sự đáp lại vài câu, sau đó đi thẳng vào mục đích chính của cuộc gọi.

Món quà gặp mặt buổi sáng tuy đúng lễ nghĩa, nhưng rõ ràng không đ.á.n.h trúng tâm lý của An Khang.

Cộng thêm viên kim cương đáp lễ, hai nhà coi như huề nhau.

Nhưng nếu muốn An Khang giúp đỡ chuyện hải quan, thì cần một mối quan hệ sâu sắc hơn.

Trước hôm nay có lẽ còn chưa có manh mối, nhưng bây giờ...

Tô Kỷ muốn tặng An Khang tiên sinh một món quà, một món quà khiến ông ấy không thể từ chối.

Chỉ là món quà này chỉ có thể mua được ở trong nước, nên phải phiền đến Đỗ nữ sĩ.

Nàng trình bày sự việc một cách mạch lạc, Đỗ Mi Lan nhanh ch.óng chuyển từ thân phận bà mẹ chồng hiền hậu sang Đỗ tổng của Bùi thị sấm rền gió cuốn: “Nếu trong nước mua được thì Tiểu Kỷ cứ nói khi nào cần, mẹ sẽ sai người chuẩn bị ngay.”

Phải nói là cô con dâu út này thật khiến người ta không thể không yêu.

Lên được phòng khách, xuống được nhà bếp, muốn năng lực có năng lực, muốn trù nghệ có trù nghệ.

Vốn dĩ đi Châu Âu là để con trai út tháp tùng nàng tham gia lễ trao giải, kết quả lại thành nàng giúp đỡ con trai út.

Cảm giác trong tương lai không xa, chức vị Đỗ tổng của bà sẽ có người kế nhiệm rồi.

Tô Kỷ nói: “Tốt nhất là ngày mai có thể gửi tới ạ.”

Đỗ Mi Lan hơi trầm ngâm: “Cũng không khó, kể cả ở tỉnh ngoài, mẹ cũng có thể điều chuyên cơ riêng đến chuẩn bị...”

“Cũng không cần phiền phức vậy đâu ạ,” Tô Kỷ nói, “Ở Thành phố A là mua được rồi.”

“Hử?” Điều này khiến Đỗ Mi Lan tò mò, cái tên An Khang bà đã nghe danh từ lâu, nổi tiếng là khó chiều, bao nhiêu thế lực muốn kết giao mà thành công thì ít, thất bại thì nhiều.

Ngay cả Đỗ Mi Lan vài năm trước cũng cố ý kết giao nhưng hiệu quả không lớn, tốn không ít nhân lực tài lực, hiện tại cũng chỉ dừng lại ở mức gặp mặt gật đầu chào hỏi mà thôi.

Vậy mà con dâu út mới đi Châu Âu vài ngày đã nắm bắt được sở thích của ông ta, chỉ riêng điểm này đã khiến Đỗ Mi Lan kinh ngạc, rồi con dâu lại nói thứ An Khang thích có thể mua ngay tại Thành phố A.

Rốt cuộc đó là kỳ trân dị bảo gì đây??

Đang suy nghĩ thì những lời tiếp theo của Tô Kỷ thực sự khiến Đỗ Mi Lan không hiểu nổi!!

“Vâng, ngay tại cái chợ nông sản gần nhà cũ nhất ấy ạ.”

Đỗ Mi Lan: “?”

Tô Kỷ: “Đi vào đi thẳng 300 mét rồi rẽ trái, khu gia cầm B-3 ạ.”

Đỗ Mi Lan: “??”

Tô Kỷ: “Mẹ có thể bảo quản gia dẫn đi, lần trước chính ông ấy dẫn con đi nên biết chỗ đấy ạ.”

“Đúng rồi, đến đó mẹ cứ nhắc tên con.”

“Khách quen, được chiết khấu 20% đấy ạ.”

Đỗ Mi Lan: “???”

Sáng sớm hôm sau, một đội binh lính vũ trang vẫn tuần tra như thường lệ tại đại sứ quán.

Những bước chân dậm đều tăm tắp đi qua các dãy biệt thự liền kề.

Những binh lính được huấn luyện bài bản trong bộ quân phục thống nhất, họ lịch thiệp chào hỏi các quản gia, người hầu đang dọn dẹp trong sân, và cũng gật đầu chào những thú cưng của các gia chủ.

Con mèo Ba Tư nhà này đang lười biếng nằm dưới chiếc ô che nắng chuyên dụng phơi nắng, con ch.ó chăn cừu Đức nhà kia đang dũng mãnh nhảy lên đớp chiếc đĩa bay mà người huấn luyện ném ra, bộ lông mượt mà óng ả.

Không hổ là thú cưng sống trong đại sứ quán, cả người đều toát lên hơi thở của dòng m.á.u cao quý.

Tiếp đó, đội lính tiến về phía căn biệt thự bên cạnh.

Đó là nhà của lão gia t.ử An Khang và vợ chồng Bùi tiên sinh vừa mới dọn đến, là mục tiêu bảo vệ trọng điểm của họ.

Nhưng bước chân còn chưa kịp tới gần, cả đội lính đột nhiên khựng lại, họ nghe thấy từ hai căn biệt thự liền kề... những tiếng “cạp cạp” vang lên liên hồi...

Bùi Hoài và Tô Kỷ từ trong nhà An Khang đi ra.

Tô Kỷ ôm Bùi Uyên Ương, còn trong lòng An Khang... đang ôm một phiên bản phục chế của Bùi Uyên Ương!

Chỉ là kích thước nhỏ hơn một chút, thuộc loại phiên bản mini.

“Ha ha ha ha ha!!” Tiếng cười ma mị này phát ra từ An Khang.

Quản gia phú hào đã mấy năm rồi không thấy lão gia t.ử nhà mình vui vẻ như vậy.

“Bùi tiên sinh, Bùi phu nhân, hai người tốn kém quá,” quản gia cung kính cảm ơn.

Hôm qua ông đã tháp tùng lão gia t.ử chạy khắp các cửa hàng thú cưng ở thị trấn Hoàng Kim mà không tìm được con vịt cảnh nào có diện mạo giống Bùi Uyên Ương tiểu thư.

Vậy mà món quà Bùi tiên sinh và Bùi phu nhân vừa mang tới đây có thể nói là đ.á.n.h trúng tim đen của lão gia t.ử!

Đây thực sự là món quà ưng ý nhất mà lão gia t.ử nhận được trong thời gian gần đây.

Bùi Hoài nói: “Cũng không tính là tốn kém đâu ạ.”

Tô Kỷ: “Lão gia t.ử thích là tốt rồi.”

An Khang cười “ha ha”, ông đã đặt xong tên cho nhóc con trong lòng mình.

Nhà họ Bùi có một tiểu công chúa tên là Bùi Uyên Ương, vậy nhóc con này của ông là một tiểu vương t.ử, ông vừa đặt tên cho nó... là Constantine!

Đây là tên của vị hoàng đế vĩ đại của Đế quốc La Mã!! Cực kỳ oai phong!

Hai con vịt mắt to trừng mắt nhỏ, như đang soi gương vậy.

Bùi Uyên Ương: “Cạp!”

Constantine: “Cạp cạp!!”

Bùi Uyên Ương: “Cạp cạp cạp!!!”

Tô Kỷ nhanh tay bóp cái mỏ dài của Bùi Uyên Ương, nó vỗ cánh hai cái rồi im lặng.

An Khang dùng bàn tay lớn vuốt ve Constantine, một lúc sau, ông giơ cao nó lên quá đầu, ban cho nó vinh quang cao nhất: “Từ nay về sau, nó chính là tín vật giao hảo giữa gia tộc An Khang và Bùi gia!!”

Constantine vỗ cánh theo động tác của ông, trông rất giống cảnh tượng kinh điển trong phim Vua Sư Tử.

Đội lính vũ trang đứng trước cửa biệt thự một hồi lâu, cho đến khi chứng kiến cảnh này, họ mới cúi đầu rảo bước rời đi.

Chương 1394: Món Quà Đặc Biệt Từ Chợ Nông Sản Thành Phố A - Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia