Chú Hoa cũng chưa nói cho hắn biết địa chỉ nhà Thường Phi, ngược lại là nói địa chỉ nhà mình. Đương nhiên, trước đó, đã gọi thông báo cho chị dâu, Thường Phi sẽ tới nhà y trước. Chú Hoa đứng ở cửa cửa hàng bán hoa, nôn nóng chờ đợi.

Gốc cây hoa yêu trong nhà nở nụ hoa, tản mát ra hương thản nhiên thanh. Y nghĩ, Thường Phi khẳng định đã xảy ra chuyện.

Ý niệm này trong đầu, khiến y đứng ngồi bất an. Cơ hồ không thể tự hỏi bình thường, trong đầu chỉ có Thường Phi.

Một người hai yêu, đi vào cửa tiệm chú Hoa. Thấy chú Hoa đầy mặt lo lắng, một mỹ nhân lo âu.

Ngôn Thâm mang theo mặt nạ, dựa vào chú Hoa thật sự gần, khoảng cách gần đến cơ hồ chu miệng liền có thể hôn môi y. Hồ ly xuất đầu lộ diện, hai tay ôm Thường Phi, không thể ra tay kéo Ngôn Thâm, bực bội dưới đáy lòng.

“Thường Phi!” Chú Hoa nhận ra người trong tay hồ ly, đi đến trước mặt bọn họ. Trong mắt chỉ có Thường Phi. Hoàn toàn không nhìn hồ ly diện mạo phi phàm.

[ Ngươi chính là chú Hoa? ] Hồ ly hỏi. Nói ra xưng hô Thường Phi lưu trên điện thoại di động.

“Đúng vậy, ta là Hoa Đôn. Là chú của thằng bé.” Chú Hoa thế này mới dời đi tầm mắt, nhìn phía hồ ly. Sửng sốt, kinh diễm với diện mạo yêu mỵ của đối phương. Lập tức, quên phản ứng.

[Người trả lại ngươi. ] Hồ ly đem Thường Phi giao cho chú Hoa. Khiến Hoa Đôn hồi thần, tiếp nhận Thường Phi. Hồ ly bị Ngôn Thâm bức bách, hướng Hoa Đôn công đạo, [ Hắn ở công viên hôn mê bất tỉnh, cho nên dẫn hắn đến nhà ta tránh mưa. ]

“Thật sự là thật cám ơn anh.” Hoa Đôn ôm Thường Phi, hoảng hốt thấy hắn thể trọng quá mức nhẹ. Y mời hồ ly, “Thật không biết nên báo đáp như thế nào. Không bằng trước vào uống chén trà đi.”

[ Không —— ] Hồ ly đang muốn cự tuyệt, bị Ngôn Thâm cảnh cáo: “Không được, hồ ly, không thể cứ rời đi như vậy, còn có rất nhiều chuyện còn chưa công đạo. Đi vào uống trà.”

“Làm sao?” Hoa Đôn hỏi hồ ly đột nhiên dừng lại.

Hồ ly nhìn y nói, cử chỉ lạnh lùng, [ Vợ của ta muốn ta đi với ngươi vào uống trà. ]

“V, vợ?” Hoa Đôn sửng sốt, nghe không hiểu hồ ly lời lắm.

“Đừng nói nhiều như vậy!” Ngôn Thâm lườm y một cái. Nói cái gì vợ loạn thất bát tao gì đó.

“Nói ngắn lại, mời vào.” Chú Hoa đẩy cửa ra. Mời (nhóm) y tiến vào.

Bên trong cửa vừa mở ra, Ngôn Thâm bị hương khí theo tỏa ra mà hết hồn, hắn nghiêng mặt hỏi hồ ly, “Đây là chuyện gì xảy ra?” Cũng quá thơm đi. Chẳng lẽ nói nội thất cửa hàng bán hoa đều sẽ thơm thành như vậy.

[ Xem ra nơi này là tổng bộ hoa yêu. ] Hồ ly nói, dẫn đầu đi vào. Nhìn quanh bốn phía, tìm được bản thể Thường Phi, chỉ vào hoa nói, [ Chính là cái kia. ]

“Cái kia chính là Thường Phi?” Ngôn Thâm hiếu kì qua xem.

[Đừng dựa vào gần quá, sẽ bị huân hôn. ] Hồ ly nắm cổ áo Ngôn Thâm, bắt hắn cùng hoa giữ một khoảng cách.

Lúc này, Hoa Đôn đưa lưng về phía bọn họ, thả Thường Phi lên giường chuyển lại đây, “Ngại quá, tôi lập tức đi pha trà. Xin hỏi có mẫn cảm với hoa nào không?”

[ Không có. ] Hồ ly trả lời.

Hoa Đôn nhận được đáp án, vào trong phòng bếp nhỏ bận rộn.

“Chỉ là nở nụ mà thôi, cư nhiên sẽ thơm như vậy.” Ngôn Thâm ngửi ngửi hương khí đặc hữu bên trong, hắn thích loại hương vị thanh thanh đạm đạm này.

[ Đợi đến kỳ thành thục, hương vị sẽ thành nồng đậm. Đến lúc đó ngươi sẽ không thích. ] Hồ ly nói, thấy Ngôn Thâm thích, có chút chua chua. Bỏ đá xuống giếng.

“Kỳ thành thục a, không biết sẽ là mùi gì?” Ngôn Thâm lại hít sâu một hơi.

Hồ ly một tay bao lấy cả mặt nạ trên mặt Ngôn Thâm, lui lại mấy bước, không để ý tới Ngôn Thâm oa oa kêu, [Ngửi hơn đối thân thể không tốt. ] Đố kị cảnh cáo.

“Được rồi, ta biết. Thật là, mặt nạ thiếu chút nữa rơi xuống.” Ngôn Thâm đỡ mặt nạ, lui một bước