Vô cùng tự nhiên lên tiếng: "Đừng trêu nữa, nhìn xem mọi người làm lớp trưởng của chúng ta sợ rồi kìa."

Nhưng trong lúc nói, ánh mắt cậu ấy vẫn luôn dõi theo hình bóng Mạnh Nhan đang bỏ chạy trối c.h.ế.t, hệt như cách tôi luôn nhìn cậu ấy.

"Quả thực là quá xứng đôi luôn á á á!"

Châu Tụng Nghi quá sức kích động rồi.

Cô ấy vừa kéo tay tôi, vừa cười lớn.

Chỉ là khóe mắt, lại không hề đặt trên người tôi.

Dường như cô ấy đang nhìn gì đó, nhưng tôi của khoảnh khắc này, chẳng đủ tinh tế, cũng chẳng muốn để tâm sâu xa.

Chỉ biết cố nặn ra một nụ cười gượng gạo với cô ấy.

Các bạn trong lớp vẫn đang trêu chọc, có người to gan hỏi Phương T.ử Kỳ xem có phải cậu ấy thích lớp trưởng không.

Cậu ấy mỉm cười, lại nhướng mày, chỉ nhả ra ba chữ: "Cậu đoán xem?"

Tiếng hò reo vang lên hết đợt này đến đợt khác, mọi người đồng thanh hô vang "bên nhau đi", Châu Tụng Nghi cũng hùa theo.

Cô ấy còn kéo kéo tôi, muốn nhìn thấy vẻ kích động tương tự trên gương mặt tôi.

Tôi nhìn Phương T.ử Kỳ vẫn đang đứng ở cửa, nhớ lại cái ôm ban nãy, trong tim lan tỏa một thứ cảm xúc mang tên đắng chát, có chút khó chịu, cũng có chút muốn khóc.

Nhưng tôi không thể để bất cứ ai phát hiện ra sự khác thường của mình.

Nên tôi lẩn khuất trong đám đông, giả vờ hóng hớt, giả vờ trêu chọc, giả vờ phấn khích như bao người.

Tôi cảm thấy, mình chẳng khác nào một kẻ điên.

Đột nhiên, sau lưng có người dùng b.út gõ nhẹ một cái.

Bạn học ngồi bàn sau hơi rướn người về phía trước.

Cậu dường như thở dài một tiếng, rồi dùng chất giọng mà chỉ hai người chúng tôi mới có thể nghe thấy, buông một câu.

Câu nói ấy chìm lấp trong tiếng ồn ào.

Nhưng tôi đã nghe thấy.

Cậu nói: "Rõ ràng là cậu rất buồn, đâu nhất thiết phải gượng cười như vậy."

2.

Hơn một tiếng đồng hồ sau đó, tôi ngồi như ngồi trên đống lửa.

Tôi không dám quay đầu lại, cũng chẳng dám nhìn Phương T.ử Kỳ.

Cứ tưởng bí mật đã được cất giấu rất kỹ, chẳng ngờ lại bị người ta dễ dàng nhìn thấu.

Tôi sợ, sợ người ngồi phía sau sẽ nói cho kẻ khác biết.

Càng sợ Phương T.ử Kỳ sẽ biết chuyện, sau đó xa lánh tôi, chán ghét tôi.

Cả buổi tối tôi đều bồn chồn không yên.

Chẳng làm được bao nhiêu bài tập, lúc thầy Toán đi kiểm tra, không có gì bất ngờ khi tôi bị mắng cho một trận.

Đối với những cô cậu học trò vừa tròn mười tám tuổi như chúng tôi, chuyện này thật sự rất mất mặt.

Nhưng nếu là trước đây, tôi sẽ cố nặn ra một nụ cười, giả vờ như không quan tâm, chỉ để duy trì chút lòng tự trọng ít ỏi đến đáng thương của mình.

Còn bây giờ, tim tôi đập thình thịch, vừa sợ hãi vừa buồn tủi, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Thầy Toán rời đi, tôi gục xuống bàn, lặng lẽ khóc.

Phương T.ử Kỳ có lẽ đã nhìn ra sự bất thường của tôi.

Cậu ấy hơi nghiêng đầu, cũng gục xuống bàn giống tôi, ánh mắt chan chứa sự quan tâm.

"Lâm Chi Tử, đừng khóc nữa. Không làm được cũng không sao, tớ có thể dạy cậu mà."

Cậu ấy kiên nhẫn mở lời, giọng điệu rất dịu dàng, như đang dỗ dành tôi vậy.

Tôi nhìn cậu ấy, nước mắt càng rơi dữ dội hơn.

Có lẽ vì đã tìm được một lý do danh chính ngôn thuận để rơi lệ, tôi có phần không kiềm chế nổi mình, hé miệng định nói gì đó, nhưng giọng lại nghẹn ngào tiếng khóc, tôi cảm thấy thật mất mặt.

Chỉ đành lắc đầu, rồi lại tiếp tục rơi nước mắt trong lặng câm.

Phương T.ử Kỳ lại xích lại gần hơn, lấy từ trong túi áo ra một nắm kẹo, đặt hết lên bàn tôi.

"Ăn chút kẹo đi, sẽ không thấy tủi thân nữa đâu."

Tôi nhìn mấy viên kẹo rực rỡ sắc màu ấy, trong lòng càng thêm chua xót.

Đôi khi, tôi thà rằng cậu ấy đừng đối xử tốt với mình như vậy.

Mặc dù tôi biết rất rõ, cậu ấy chỉ coi tôi là bạn học, đây cũng chỉ là sự an ủi giữa bạn bè với nhau mà thôi.

Nhưng tôi vẫn không sao nhịn được.

Cảm xúc thích cậu ấy, lại mãnh liệt hơn so với lúc nãy một chút.

Cậu ấy thực sự rất tốt, chỉ là không thích tôi mà thôi.

Có điều, ngoài việc thích hay không thích, học sinh lớp mười hai như chúng tôi vẫn còn có những chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

Cậu ấy không nói thêm gì nữa, thấy tôi ngừng khóc, liền đẩy cuốn vở bài tập đến trước mặt tôi, chỉ vào bài toán khó trên đó, bắt đầu giảng cho tôi nghe.

Thật ra tôi chẳng chữ nào lọt vào đầu cả.

Giọng cậu ấy rất êm tai, dáng vẻ cũng rất ưa nhìn.

Chúng tôi xích lại rất gần, một khoảng cách khiến tôi cảm thấy bất an.

Tim tôi đập nhanh như điên, nó mách bảo rằng nó vẫn không thể giấu nổi niềm vui sướng.

Tôi cố gắng biến mình trở lại thành cô nàng Lâm Chi T.ử năng động quá mức của trước kia.

Viện cớ hóng hớt, tôi viết một câu lên giấy nháp, rồi đưa cho Phương T.ử Kỳ.

Cậu ấy liếc nhìn, trả lại tờ giấy cho tôi, rồi dùng nắp b.út gõ nhẹ lên đầu tôi.

"Bớt hóng hớt lại, nghe tớ giảng bài đây này."

Câu nói mà tôi đã viết là —— [Cậu thích Mạnh Nhan à?]

Cậu ấy không trả lời.

Nhưng khóe môi cong lên không ngớt kia, đã cho tôi câu trả lời.

Có chút đau lòng, nhưng tôi có thể nhẫn nhịn, vẫn có thể vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, ra vẻ vô cùng tò mò.

Chương 2 - Yêu Thầm Mang Tên Cậu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia