"Khốn kiếp!"
Toa Dư trừng mắt đầy căm phẫn, nhìn chằm chằm vào vị trí Tô Nhuyễn vừa biến mất.
Ngọn lửa giận dữ trong lòng không có chỗ phát tiết, nàng chậm rãi quay đầu, ánh mắt chuyển sang người Lê Liệt vẫn còn nằm trên mặt đất, miệng trào m.á.u.
Cả người Lê Liệt cứng đờ, ánh mắt hoảng sợ, cố gắng lùi về phía sau.
"Cô… Cô muốn làm gì? Kỷ Nhược Nam! Đừng có làm bậy! Cô… A a a a a!"
Tiếng thét t.h.ả.m thiết vang vọng. Hắn bị vô số huyết tuyến quấn c.h.ặ.t, treo lơ lửng giữa không trung. Máu thịt từng mảnh bị cắt xẻo, b.ắ.n tung tóe!
[…3, 2, 1! Trò chơi bắt đầu! Đang tiến hành truyền tống…]
Toa Dư còn chưa kịp xẻo hết, quá trình tải phó bản đã hoàn tất. Là những người chơi bị chọn, cô và Lê Liệt lập tức biến mất tại chỗ.
Chỉ còn lại vết m.á.u và đống thịt nát rải rác trên mặt đất, như một lời chứng minh cho những gì vừa xảy ra.
Mãi đến khi cả hai biến mất hoàn toàn, những người chơi khác trong trạm nghỉ B cấp mới dám bước tới. Họ nhìn nhau, trong ánh mắt đều tràn đầy kinh sợ.
Không ổn rồi!
Từ cấp D lại xuất hiện một con quái vật đội lốt người!
Có kẻ thì thào: "Tôi đã nói rồi mà, Tô Nhuyễn chỉ giỏi diễn kịch. Ngày nào cũng bày ra bộ dạng đáng yêu vô hại, chẳng làm gì ngoài việc đi phó bản bán manh. Vậy mà lại có thể nhận được nhiều phần thưởng thông quan nhất. Nếu là tôi, tôi cũng thấy tức giận."
Một người khác lập tức phản bác: "Trước đây ngươi đâu có nói vậy, chẳng phải còn hâm mộ cô ta sao?"
"Hầy, khi đó chỉ là ngoài miệng nói thế thôi. Giờ nhìn xem, Tô Nhuyễn chẳng phải đang gặp xui xẻo sao? Bị kẻ thù tìm tới tận cửa rồi!"
Lại có kẻ cười trên nỗi đau người khác: "Ha, tôi thấy vận xui của cô ta chưa dừng lại ở đây đâu. Giờ đã có Kỷ Nhược Nam mở đầu, e rằng những kẻ từng bị cô ta chèn ép cũng sẽ nhân cơ hội mà ra tay thôi."
"Không biết bọn họ bị truyền vào phó bản nào nhỉ?"
"Ai mà biết được. Nhưng tám phần là một hồi gió tanh mưa m.á.u rồi!"
***
Mọi cuộc bàn tán trong trạm nghỉ ngơi, Toa Dư đều không hề hay biết.
Đây là lần đầu tiên cô trải nghiệm cảm giác bị truyền tống trong trò chơi kinh dị này. Không biết có phải do bị quỷ quái Boss nhắm vào hay không, mà đầu cô choáng váng, cả người quay cuồng, giống như vừa trải qua một chuyến tàu lượn siêu tốc đoạt mệnh.
Khi mở mắt ra lần nữa, cảnh vật trước mặt đã hoàn toàn thay đổi.
Đó là một tòa lâu đài cổ khổng lồ, âm u và đầy vẻ nguy hiểm.
Xung quanh là một khu rừng rậm rạp tối đen như mực, những tán cây cao v.út che khuất ánh trăng. Trên bầu trời, vầng trăng tròn trắng bệch lơ lửng, từng đàn dơi đen xẹt qua, đôi cánh phành phạch tạo nên những âm thanh rợn người.
Toa Dư cúi đầu nhìn bản thân. Cô đang mặc một bộ váy lụa trắng hoa lệ, đầu đội một chiếc mũ ren kiểu Pháp rộng vành, tay đeo găng tay ren tinh xảo, chân mang đôi giày da nhỏ thanh lịch.
Xung quanh cô là rất nhiều người chơi khác, tất cả đều mặc trang phục giống hệt nhau—những bộ váy lụa trắng hoa lệ, từ găng tay, giày đến mũ đều hoàn toàn đồng nhất, như thể được sao chép hàng loạt.
Điều đáng chú ý là trong số họ có cả nam lẫn nữ, người già lẫn người trẻ. Nếu các người chơi nữ còn miễn cưỡng chấp nhận được, thì những người chơi nam trong bộ váy lụa thực sự là… ch.ói mắt đến khó tin.
Cô thậm chí còn nhìn thấy một người đàn ông cao to, cơ bắp cuồn cuộn, vẻ mặt đầy bất lực, đang vội vã nới lỏng dây buộc phía sau lưng váy để tránh làm nó rách toạc vì thân hình quá cường tráng.
Toa Dư: …
Cô nheo mắt quan sát khắp nơi một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm thấy hai gương mặt quen thuộc ở cuối đám đông.
Tô Nhuyễn và Lê Liệt.
Lúc trước bị cô t.r.a t.ấ.n đến trọng thương hộc m.á.u, vậy mà giờ đây, trên mặt Tô Nhuyễn lại trông vô cùng nhẹ nhõm, dường như mọi vết thương trên người đã hoàn toàn biến mất.
Lê Liệt cũng khá hơn rất nhiều. Dù miệng vết thương của hắn chỉ mới kết vảy, chưa khôi phục hoàn toàn như Tô Nhuyễn, nhưng ít nhất cũng không còn ảnh hưởng đến hành động.
Toa Dư chống cằm, trầm ngâm suy nghĩ.
Người chơi bị thương tại trạm nghỉ ngơi thường không được chữa trị, ngay cả khi vào phó bản, vết thương vẫn sẽ còn nguyên.
Trừ phi…
Cô khẽ nhếch môi cười, ánh mắt chậm rãi hướng về phía tòa lâu đài cổ âm trầm trước mặt.
Xem ra quỷ quái đại Boss của phó bản này, quả thật rất cưng chiều nữ chủ.
Tô Nhuyễn vốn đang vui vẻ ngắm nghía bộ váy lụa xinh đẹp trên người, đột nhiên nhận ra ánh mắt lạnh lùng của Toa Dư.
Trước đó ở trạm nghỉ ngơi còn khóc lóc cầu xin tha mạng, vậy mà bây giờ, như thể đã tìm được chỗ dựa, cô ta chẳng còn chút sợ hãi nào.
Cô ta trợn mắt nhìn Toa Dư, rồi lè lưỡi một cách trêu tức.
“Tiện nhân, dám chọc vào tôi? Lần này vào phó bản, cô xong đời rồi! Hừ!”
Cô ta nhép miệng nói không phát ra tiếng, nhưng biểu cảm vẫn đáng yêu như trước, khiến Lê Liệt bên cạnh dịu dàng xoa đầu cô ta đầy cưng chiều.
Ngay sau đó, hắn quay sang Toa Dư, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
“Lần trước là chúng tôi khinh suất. Kỷ Nhược Nam, nếu trong phó bản này cô còn dám động vào Tiểu Nhuyễn, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”
Hai người kia thay nhau nhép miệng đầy khiêu khích, cứ như thể muốn Toa Dư phải nếm mùi đau khổ vậy.
Hiện tại tình huống vẫn chưa rõ ràng, Toa Dư cũng chẳng buồn để tâm đến hai kẻ thần kinh này, chỉ lạnh nhạt quay đầu đi chỗ khác.
Nhìn thấy thái độ thản nhiên, không thèm đếm xỉa của Toa Dư, Tô Nhuyễn tức giận dậm chân.
Kỷ Nhược Nam còn làm bộ làm tịch cái gì chứ!
Bây giờ trong phó bản này, tất cả quỷ quái và cả Boss đứng sau màn đều sẽ vô điều kiện cưng chiều cô ta. Muốn làm gì ả cũng được!
Hừ, cứ đắc ý đi. Đợi đến khi quỷ quái bắt đầu g.i.ế.c ch.óc, xem Kỷ Nhược Nam làm sao sống nổi!
Nhưng mà, trước khi ả ta hoàn thành nhiệm vụ phó bản, cô ta tuyệt đối không để ả c.h.ế.t dễ dàng như vậy.
Như thế thì quá lợi cho ả rồi!
Người đàn bà đáng ghét này dám hành hạ cô ta ở trạm nghỉ ngơi, Tô Nhuyễn tuyệt đối không thể để yên!
Cô ta phải khiến ả công cốc, uổng phí hết thảy nỗ lực!
Tốt nhất là sau khi khổ sở vượt qua phó bản, phần thưởng cũng chẳng có một xu, rồi ngay khoảnh khắc sắp thoát ra, cô ta sẽ ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t ả!
Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi, Tô Nhuyễn đã thấy trong lòng hả hê vô cùng.
"Chào mừng các cô dâu đến từ phương xa. Chắc hẳn đường đi vất vả, xin mời theo ta vào trong."
Giọng nói trầm thấp vang lên, cắt ngang suy nghĩ của cô ta.
Ngoài cửa biệt thự, một người đàn ông trung niên mặc áo bành tô lặng lẽ xuất hiện.
Làn da hắn xanh xao, khô quắt như x.á.c c.h.ế.t, đồng t.ử thì nhỏ bất thường, giống như hạt mè. Gương mặt cứng đờ, không có lấy một tia sức sống.
Đây có lẽ chính là NPC hướng dẫn.
Các người chơi lần lượt đi theo quản gia vào tòa lâu đài cổ âm u rộng lớn.
Vừa đi, người đàn ông trung niên mặc áo bành tô vừa giới thiệu:
“Thật vinh hạnh khi hôm nay được gặp các vị ở đây. Ta là quản gia của nơi này, các người có thể gọi ta là Ross.”
“Chủ nhân của ta là một vị bá tước với tính tình có phần quái đản. Ngài ấy giàu có, anh tuấn, cường đại… sở hữu mọi phẩm chất tốt đẹp mà các tiểu thư ao ước ở một người đàn ông.”
“Tuy nhiên, là một quý tộc giàu có, ngài ấy cũng có một số thói quen đặc biệt…”
Những người chơi lập tức tập trung tinh thần, biết rằng Ross sắp nói đến quy tắc quan trọng.
Quả nhiên, ông ta tiếp tục:
“Các vị thân là những cô dâu được bá tước lựa chọn, xin hãy ghi nhớ mọi quy tắc trong lâu đài.”
“Một, bá tước vô cùng ghét những âm thanh ồn ào sau 8 giờ tối. Vì vậy, từ thời điểm đó trở đi, xin đừng phát ra bất kỳ tiếng động nào.”
“Hai, là một quý tộc thanh lịch, việc luôn giữ gìn hình tượng chỉn chu là điều cần thiết. Trong biệt thự có rất nhiều gương, đôi khi số lượng quá nhiều có thể khiến người ta sinh ra ảo giác thị giác… Nhưng xin đừng lo lắng, đây chỉ là hiện tượng bình thường. Tuyệt đối không được phá hỏng gương, nếu không bá tước sẽ nổi giận, và hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.”
“Ba, người có thể khiến bá tước hài lòng sẽ nhận được một lời hứa từ ngài ấy.”