Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, dáng vẻ uy nghiêm cùng phong thái kiêu ngạo này, chắc chắn không thể là ai khác ngoài bá tước.
Toa Dư vừa suy nghĩ, vừa giả vờ sợ hãi cúi đầu như những người chơi khác, tránh đối diện với vị bá tước này.
Trước đó, quản gia Ross đã nhắc đến những điều kiện dành cho cô dâu, hoàn toàn như được "đo ni đóng giày" cho Tô Nhuyễn, ít nhất là bề ngoài trông có vẻ như vậy.
Ngược lại, những điều kiện đó dường như đều nhắm vào Toa Dư.
Còn về phần quà tặng trong trò chơi này, có lẽ bất kể cô đưa ra thứ gì, vị bá tước này cũng sẽ không hài lòng.
Khi Toa Dư đang cúi đầu suy nghĩ, bá tước đã bước đến chiếc ghế sô pha ở trung tâm phòng khách.
Hắn khoan t.h.a.i ngồi xuống, hai tay đan vào nhau, đặt nhẹ lên cây quyền trượng. Chiếc nhẫn cổ trên tay hắn khẽ xoay khi hắn giơ tay lên một cách hờ hững.
Lúc trước còn không thấy bóng dáng của quản gia, giờ đây lão ta đã bước ra từ trong màn tối, gương mặt khô khốc hướng về phía tất cả người chơi.
"Các ngườ quả thật rất may mắn. Đây là lần đầu tiên bá tước đại nhân tự mình ra mặt chào đón cô dâu của ngài. Để đáp lại ân huệ này, các vị hẳn là nên dâng lên bá tước đại nhân món quà mà các người đã chuẩn bị một cách cẩn thận nhất."
Đông!
Tiếng chuông nặng nề vang lên trong lâu đài. Chiếc đồng hồ lớn chỉ xuống một chữ số La Mã, báo hiệu giờ hiện tại đã là bảy giờ tối.
Cùng lúc đó, quản gia giơ tay chỉ vào một người chơi: "Như vậy, hãy bắt đầu từ cô dâu số 1."
Người bị chỉ định là một phụ nữ trung niên.
Lúc này, tất cả người chơi mới nhận ra rằng lớp vải ren phức tạp trên bộ váy lộng lẫy của họ không hề giống hệt nhau.
Chiếc váy của người phụ nữ trung niên kia có phần ren được tạo hình thành con số "1" theo phong cách La Mã.
Những người chơi khác cũng có con số trên váy của họ. Nhìn quanh, Toa Dư nhận ra có tổng cộng hơn ba mươi người ở đây. Cô cúi đầu nhìn xuống váy mình và thấy con số 35.
Là người cuối cùng sao?
Quản gia từng nói rằng, sau tám giờ tối, thời gian cấm đi lại sẽ bắt đầu, và người chơi không được phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Nhưng "tiếng động" này bao gồm những gì? Tiếng quần áo cọ xát, tiếng bước chân hay cả tiếng nói chuyện?
Lão ta là NPC chỉ dẫn nên không thể nói quá rõ ràng. Có lẽ điều lão ngầm ám chỉ là sau tám giờ tối, tất cả người chơi đều phải ở yên trong phòng.
Nếu từng người dâng lễ vật theo thứ tự, đến lượt Toa Dư thì e rằng trời đã qua tám giờ.
Khi đó, dù cô có làm gì hay không, cũng đều vi phạm quy tắc.
Dâng lễ vật đồng nghĩa với việc phá vỡ lệnh cấm sau tám giờ. Không dâng lễ vật, lại càng không thể làm bá tước hài lòng. Hơn nữa, bá tước này rõ ràng thích những cô dâu ngoan ngoãn phục tùng.
Lẽ nào cô chỉ có con đường c.h.ế.t?
Cô đã nhận ra tình huống nguy hiểm này, thì những người chơi khác đương nhiên cũng nhận ra.
Trong khoảnh khắc, vô số ánh mắt đổ dồn về phía Toa Dư, có kẻ thương hại, có kẻ thờ ơ.
Tô Nhuyễn cười hì hì nhìn Toa Dư, trên gương mặt xinh đẹp tinh xảo tràn đầy vẻ vui sướng khi thấy người khác gặp họa.
Quả nhiên cô ta đã đoán đúng, làm sao Boss của phó bản này lại không sủng ái cô ta cho được? Giờ chẳng phải đang giúp cô ta loại bỏ kẻ thù sao?
Thật mong Kỷ Nhược Nam có thể chịu đựng thêm một chút, như vậy cô ta mới có thể chậm rãi thưởng thức bộ dáng tuyệt vọng của ả đàn bà đáng ghét kia!
Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, người phụ nữ trung niên đứng dậy.
Món quà của bà ta là một con thú nhồi bông cũ kỹ, không rõ kiếm được từ đâu. Có lẽ bà ta đã xuống phó bản với cấp bậc thấp, chẳng có gì đáng giá để mang theo.
Bá tước thậm chí không thèm ngẩng đầu lên, quản gia liền cứng nhắc như một cỗ máy mà tuyên bố:
"Phẩm vật thấp kém."
Người phụ nữ sợ hãi ngẩng đầu, giây tiếp theo liền hét lên ch.ói tai:
"A a a a a… Không! Cứu với!"
Cả hai tay của bà ta, kể cả con thú nhồi bông cũ nát, đột nhiên rơi xuống đất mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Như thể bị một lưỡi d.a.o vô hình sắc bén cắt đứt trong nháy mắt!
Máu tươi b.ắ.n tung tóe khắp đại sảnh, nhưng tuyệt nhiên không có một giọt nào vấy lên người bá tước.
"Một cô dâu hời hợt không xứng đáng ở lại lâu đài. Nhưng chủ nhân của ta là người nhân từ, bà có thể ở lại đây làm nô lệ."
Quản gia giở quyển sách trong tay, gạch bỏ số thứ tự của người phụ nữ kia.
"Đưa đến phòng nô lệ."
Lập tức, một nhóm hầu gái tiến lên, kéo lê người phụ nữ vẫn đang gào thét đau đớn vào hành lang tối tăm phía sau.
Chính là hành lang mà Toa Dư đã đi qua trước đó.
Phòng nô lệ?
Nhưng hành lang đó không có bất kỳ căn phòng nào, chỉ có vô số chiếc gương quái dị…
Thật thú vị.
"Người tiếp theo."
Lần này, một người đàn ông trẻ tuổi bước lên.
Sau khi chứng kiến kết cục của người trước, hắn không dám lấy ra bất cứ thứ gì vô dụng. Hai tay run rẩy, hắn lấy ra một món đạo cụ cấp C—một chiếc lưỡi hái màu đen tuyền, một vật phẩm có tính công kích.
Bá tước vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, nhưng lần này, quản gia lại đưa ra một đ.á.n.h giá khác:
"Phẩm vật hạ đẳng."
Trán người đàn ông trẻ lấm tấm mồ hôi lạnh, sợ rằng mình sẽ chịu chung số phận với người phụ nữ trước đó.
Thế nhưng, nỗi đau trong tưởng tượng lại không đến.
Quản gia chỉ hờ hững nói:
"Một cô dấu sơ suất, miễn cưỡng có thể làm người hầu."
Lần này, không ai lôi hắn đi, nhưng số thứ tự của hắn vẫn bị gạch khỏi quyển sách.
Từ đó, những người chơi còn lại dần rút ra quy luật.
Những ai đã chuẩn bị sẵn lễ vật ban đầu, lập tức đổi sang lấy đạo cụ.
Bởi vì sau bài học xương m.á.u, tất cả đều hiểu rằng nếu lấy ra những thứ vô dụng, họ sẽ phải chịu kết cục như người phụ nữ trung niên kia.
Quả nhiên, khi người chơi dâng lên đạo cụ cấp B, quản gia không gạch tên họ khỏi sổ, mà chỉ đ.á.n.h giá:
"Miễn cưỡng đủ tư cách."
Thậm chí, có hai người chơi dâng lên đạo cụ cấp A, khiến bá tước lần đầu tiên liếc nhìn họ.
Quản gia cũng đ.á.n.h giá cao hơn:
"Cô (anh) đã dâng lễ vật một cách có tâm."
Sau đó, hai người họ được sắp xếp vào phòng khách quý trong lâu đài.
Những người chơi còn lại đều cảm thấy phẫn nộ trong lòng.
Phó bản còn chưa qua cửa, bọn họ đã phải cống nạp đạo cụ quý giá của mình!
Không biết sau này có cơ hội lấy lại không nữa…
Cuối cùng, khi đến số thứ tự 30, cũng là lượt của Lê Liệt và Tô Nhuyễn.
Lê Liệt nhờ có sự giúp đỡ của Tô Nhuyễn, đã dâng lên một đạo cụ cấp A để vượt qua.
Nhưng khi đến lượt Tô Nhuyễn, cô ta lại không hề lấy ra món quà nào.
Toa Dư lập tức cảnh giác.
Nhìn biểu cảm mềm mại đầy ý tứ của Tô Nhuyễn, cô có dự cảm không lành. Kiểu này… chẳng lẽ nữ chính đáng yêu này định chơi trò gì kỳ quái với Boss quỷ quái sao?
Quả nhiên, dưới ánh mắt khó hiểu của tất cả người chơi, Tô Nhuyễn uyển chuyển bước lên phía trước, hoàn toàn không hề sợ hãi hay căng thẳng như những người khác.
Cô ta bĩu môi làm vẻ mặt đáng yêu, nhẹ nhàng xoay một vòng trước mặt bá tước.
"Bá tước đại nhân thân ái, em chính là món quà của ngài đêm nay đó!"
Đôi mắt long lanh của Tô Nhuyễn chớp chớp đầy ngây thơ, mái tóc dài óng ả được tỉ mỉ tết lại, điểm xuyết những chiếc nơ ren xinh xắn, trông đáng yêu vô cùng.
Hít
Không khí im lặng đến nghẹt thở.
Tất cả người chơi đều cảm thấy như bị sét đ.á.n.h ngang đầu.
Không chỉ vì hành động tìm đường c.h.ế.t của Tô Nhuyễn, mà còn vì trong lòng họ dâng lên một cảm giác kỳ lạ không thể diễn tả bằng lời.
Chẳng lẽ tất cả bọn họ, đều chỉ là phông nền cho một màn kịch tình yêu nào đó sao?
Đây rõ ràng là game kinh dị mà! Cô gái này có vấn đề về đầu óc à?
Thật sự quá đáng sợ!
Nhưng giây tiếp theo, khi tất cả mọi người còn đang sốc đến mức muốn độn thổ, bá tước đột nhiên bật cười khẽ.
Hắn vươn tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Tô Nhuyễn, kéo cô ta vào lòng.
"Quà không tệ, ta rất thích."
"Em… cô dâu nhỏ của ta."
Giọng nói trầm thấp của bá tước vang lên, gương mặt tuấn mỹ đầy cưng chiều.
Tô Nhuyễn xấu hổ vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, để mặc hắn ôm c.h.ặ.t lấy mình.
Nhưng đám người chơi chứng kiến cảnh tượng này chỉ cảm thấy…
Đậu má.
Xin hỏi, chuyện này là thế nào?
Cho nên, tất cả những người chơi bình thường chật vật giãy giụa giữa sự sống và cái c.h.ế.t, chẳng qua chỉ là phông nền cho chuyện tình yêu giữa Boss quỷ quái và Tô Nhuyễn sao?