Sau hai tháng cẩn thận lập kế hoạch, đội tiên phong của Hồng Thái Dương cuối cùng cũng đến Kiến Dương.
Điều bất ngờ là, kẻ dẫn đầu giao thiệp lại là một gương mặt mà Toa Dư quen thuộc.
……
Trong phòng khách của trà lâu xa hoa nhất Kiến Dương, Trình Ngọc Sinh chống quải trượng, mặc áo lụa đen ngắn tay, tóc chẻ ngôi giữa vuốt ngược, bóng mượt như nước.
Hắn đứng phía sau một quan quân giặc Oa, cung kính bưng trà rót nước, giọng nói tiếng giặc Oa vô cùng thuần thục.
Khi nhìn thấy người vừa bước vào là Toa Dư, hắn lập tức trợn to hai mắt.
“Thẩm Niệm Thu?!… cô…”
Toa Dư mặc sườn xám đỏ sậm, bên ngoài khoác áo choàng đen cắt may chỉnh tề.
Cô đi giày cao gót, chậm rãi tiến lại gần rồi ngồi xuống, gương mặt mỹ diễm khiến đoàn người đối diện sững sờ.
Tên quan quân giặc Oa trán hẹp cằm nhọn, đội chiếc mũ vàng, dáng người chưa đến 1m6, phía sau dẫn theo hơn mười tên binh lính, tất cả đều nhìn cô chằm chằm với ánh mắt háo sắc.
Trình Ngọc Sinh thì thất thần.
Khi còn ở Anh Quốc, sau khi bán đứng Tô Oanh Oanh, hắn cuối cùng cũng gom đủ tiền mua vé tàu về nước. Nhưng khi chạy đến Kiến Dương, hắn lại đụng phải quân giặc Oa đang xâm lược.
Hắn suýt nữa bị g·iết c·hết, nhưng lòng tham sống mãnh liệt khiến hắn liều mạng tìm đường sống.
Hắn vứt bỏ mọi tôn nghiêm để lấy lòng giặc Oa. Nhờ trí nhớ bẩm sinh cực tốt, hắn học tiếng giặc Oa rất nhanh, chỉ trong vài tháng đã có thể nói lưu loát.
Dựa vào sự quen thuộc với Kiến Dương, hắn làm phiên dịch cho giặc Oa, hỗ trợ chúng xử lý các giao dịch với những kẻ có thế lực địa phương.
Nhưng hắn không ngờ rằng, chỉ mới hơn một năm rời đi, Kiến Dương đã đổi chủ.
Người đang nắm quyền Kiến Dương hiện tại… lại là Thẩm Niệm Thu?
Mà thị trưởng, thậm chí còn đứng sau lưng cô một cách kính cẩn?!
Trình Ngọc Sinh nhìn chằm chằm Toa Dư, ánh mắt gần như trắng trợn táo bạo, khiến những người khác chú ý. Quan quân giặc Oa không hài lòng, quay đầu trừng mắt cảnh cáo hắn.
“Ngọc Sinh quân, anh nhìn cái gì vậy? Đừng thất lễ với giai nhân.”
Trình Ngọc Sinh vội vàng cúi đầu, tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời.
Thấy hắn đã thành thật, tên quan quân mới quay đầu nhìn Toa Dư, nở nụ cười đầy tự mãn:
“Ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu, Thẩm tiểu thư. Tôi là Hạ Tiên Bình Nam, đội trưởng Đệ Nhị Phân Đội của quân Sơn Kinh thuộc Hồng Thái Dương quốc. Lần này đến đây là hy vọng Thẩm tiểu thư có thể hợp tác với quân đội chúng ta.”
Hạ Tiên Bình Nam nói bằng thứ tiếng pha trộn giữa giặc Oa ngữ và Long quốc ngữ, phát âm méo mó đến mức nghe vô cùng khó chịu.
Toa Dư bưng chén trà lên, hơi nước bốc lên che khuất tia lạnh lẽo trong mắt cô. Cô khẽ cười:
“Không biết Hạ Tiên tiên sinh muốn thành lập kiểu hợp tác gì? Trước mắt chiến sự căng thẳng, ngài lại dẫn theo một nhóm lớn người đến Kiến Dương, thực sự khiến tôi bất an.”
Trình Ngọc Sinh lập tức phiên dịch lời Toa Dư cho Hạ Tiên Bình Nam. Đối phương nghe xong, liếc nhìn co, trong mắt hiện lên một tia khinh miệt.
“Thẩm tiểu thư không cần lo lắng. Quân Sơn Kinh chúng tôi không đến Kiến Dương để xâm lược. Trong đội ngũ của chúng tôi có những nhà khoa học và học giả y học hàng đầu của Hồng Thái Dương quốc. Lần này đến Kiến Dương là để nghiên cứu virus và ôn dịch!”
“Hợp tác với chúng tôi không chỉ là vinh hạnh cho Thẩm tiểu thư, mà còn là may mắn cho cả Long quốc. Chờ đến khi nghiên cứu thành công, tên của Thẩm tiểu thư cũng sẽ được ghi vào danh sách. Dùng cách nói của Long quốc, cô sẽ được lưu danh sử sách!”
Hắn cố tình sử dụng rất nhiều từ ngữ hoa mỹ, nhưng do phát âm khó nghe, lời nói trở nên vụng về đến buồn cười.
Toa Dư lật lại tư liệu trong đầu, kết hợp với lời của Hạ Tiên Bình Nam, cô không khỏi cười nhạo trong lòng.
【 Trước giờ ta chỉ thấy động vật có hình dáng giống con người, hôm nay lại lần đầu tiên nhìn thấy con người đ.á.n.h mất nhân tính giống như súc sinh. 】
003 nghe ký chủ lên tiếng, cũng khẽ thở dài.
【 Lịch sử Long quốc trong vị diện này có thể nói là chưa từng có, là một trong những bi kịch chiến tranh lớn nhất của nhân loại! Đám giặc Oa này, thật sự khiến người người căm phẫn!…… Giờ tôi cũng có chút hiểu được vì sao có những nhiệm vụ giả bất chấp quy tắc để thay đổi lịch sử. 】
Toa Dư không có biểu cảm gì, đóng khung hội thoại với 003, sau đó ngẩng đầu, nở nụ cười hiền hòa với Hạ Tiên Bình Nam.
“Đương nhiên là được, ngài Hạ Tiên, tôi rất sẵn lòng hợp tác cùng ngài. Đây là vinh hạnh của tôi, có gì cần tôi giúp đỡ, xin cứ nói.”
Vẻ mặt của Hạ Tiên Bình Nam lập tức trở nên kinh ngạc và vui mừng.
Đội quân của bọn họ không giống những toán lính xâm lược khác, mà mang theo một nhiệm vụ vĩ đại và đầy thách thức!
Mà thành Kiến Dương, dù xét về vị trí địa lý, dân cư hay các mặt khác, đều vô cùng phù hợp với yêu cầu của nhiệm vụ lần này.
Nghe nói nơi này xuất hiện một nữ quân phiệt rất lợi hại, hắn vốn nghĩ rằng sẽ phải tốn không ít công sức mới có thể thuyết phục được đối phương, thậm chí còn có khả năng xảy ra xung đột.
Không ngờ lại dễ dàng như vậy?
À, có lẽ đây chính là bản tính của phụ nữ. Dù bây giờ có giữ vị trí cao, nhưng vẫn không thể thay đổi thói quen nhát gan, sợ phiền phức.
Xem ra danh tiếng của quân đội Thiên Hoàng đã khiến đám dân Long quốc này sợ hãi đến tận xương tủy.
Những suy nghĩ này lướt qua trong đầu Hạ Tiên Bình Nam, khiến hắn bật cười đắc ý, giọng nói mang theo niềm vui khó che giấu.
“Tốt, rất tốt! Tôi nhớ người Long quốc có câu nói, ‘Người thức thời là trang tuấn kiệt!’ Thẩm tiểu thư, nhìn khắp nơi này, cô chính là bậc nữ trung hào kiệt của Long quốc!”
Toa Dư cũng cười, nhấc chén trà lên, nâng nhẹ về phía Hạ Tiên Bình Nam như một lời kính rượu từ xa.
“Quá khen, quá khen. Được phục vụ ngài là vinh hạnh của tôi.”
Bữa tiệc hôm đó diễn ra trong bầu không khí vô cùng vui vẻ, cả chủ lẫn khách đều hài lòng. Hạ Tiên Bình Nam cảm thấy mãn nguyện liền lập tức báo tin cho cấp trên, còn Toa Dư cũng vui vẻ không kém.
Không uổng công cô hao tốn nhiều tinh thần lực đến vậy để thay đổi phong thủy của thành Kiến Dương.
Đúng vậy, tất cả những gì diễn ra trước mắt đều nằm trong kế hoạch của cô.
Ban đầu, mục tiêu của đám giặc Oa không phải Kiến Dương mà là một thành phố ở vùng cực Bắc. Chúng dự định thực hiện các thí nghiệm tại đó.
Nhưng Toa Dư không thể để chúng hành động tùy ý như vậy. Cô đã tiêu tốn một lượng lớn tinh thần lực để thay đổi vận khí của thành Kiến Dương, cuối cùng đã thành công thu hút bọn chúng đến đây.
Mà ở đây, có cô đóng quân trấn giữ. Đám giặc Oa dĩ nhiên sẽ chọn phương án thương lượng hợp tác trước khi nghĩ đến chuyện động binh.
Mọi thứ đều nằm trong dự liệu của cô.
Thí nghiệm ư? Cô cũng rất hứng thú với trò này.
Không biết đám lùn này có thể giúp cô vui được bao lâu đây?
…
Hai tuần sau cuộc nói chuyện ở trà lâu, quân đội giặc Oa đã trưng dụng một dãy núi hoang bên ngoài thành Kiến Dương và ra lệnh cho Toa Dư xây dựng một viện nghiên cứu.
Toa Dư không chút do dự đồng ý, thậm chí còn hào hứng hơn cả đối phương. Cô đổ một khoản tiền lớn, thuê rất nhiều công nhân để nhanh ch.óng hoàn thành công trình.
Còn Trình Ngọc Sinh, trong thời gian này, hắn làm nhiệm vụ đưa tin giữa hai bên.
Mỗi lần đến gặp Toa Dư, hắn đều có cảm giác như đang đi vào chỗ c.h.ế.t, nhưng cô bây giờ hoàn toàn không để tâm đến hắn.
Ngay cả trước mặt giặc Oa, cô cũng chẳng buồn động đến hắn.
Trong đầu cô, 003 không ngừng truyền đến những tư liệu về vô số tội ác của giặc Oa, tài liệu nhiều đến mức lên đến hàng chục vạn trang.
Những hành vi tàn ác của bọn chúng khiến ánh mắt Toa Dư dần trở nên đỏ rực.
Đã lâu rồi cô chưa bộc phát chứng cuồng nộ, nhưng bây giờ, cô đã gần như chạm đến giới hạn.
Cô bắt đầu nóng lòng, không thể chờ đợi thêm nữa.
Cô muốn dùng chính những thí nghiệm của bọn chúng để thử nghiệm trên cơ thể chúng!