“Ta lười nói lý với ngươi, ngươi không xứng nghe.”
Toa Dư khinh miệt nói ra một câu như vậy, không phải vô nghĩa, giơ Trảm Tiên lên, ma khí quanh thân đột nhiên bùng nổ, tốc độ nhanh như chớp, hướng về phía Tạ Nghiên Trì.
Keng!
Âm thanh đao kiếm va chạm vang lên không dứt, Tạ Nghiên Trì bị đ.á.n.h lui về sau, vẻ mặt trở nên khó coi.
Hắn vậy mà không phải đối thủ của nữ nhân này!
Toa Dư càng đ.á.n.h càng hăng, Tạ Nghiên Trì năm đó ở Cửu Trùng Thiên quả thật trâu bò, hôm nay đều bị nàng đ.á.n.h cho không gượng dậy nổi.
Mắt thấy Tạ Nghiên Trì liên tiếp thối lui, Toa Dư dứt khoát thu hồi Trảm Tiên, dùng tay không đ.á.n.h, nắm tay rơi như mưa xuống người hắn.
Vẫn là dùng tay sảng khoái nhất.
“Cả ngày mặc y phục trắng bay tới bay lui, lại mở mồm nói những lời độc ác, có biết đời này ta ghét nhất những kẻ đạo đức giả như ngươi không? Năm đó không phải ở Cửu Trọng Thiên giáo huấn ta ngươi rất trâu sao? Hiện tại sao lại yếu ớt như vậy? Tiên tôn đại nhân!”
Toa Dư trào phúng nói, khuôn mặt tuấn mỹ của hắn đã bị nàng đ.á.n.h thành đầu heo, xương cốt trên người đã vỡ vụn, hắn làm tiên tôn ở trên Cửu Trọng Thiên hơn một nghìn năm, chưa từng chịu qua loại khuất nhục này.
Ánh mắt hắn đã lạnh lẽo đến tận cùng, hận đến mức muốn xé xác nàng ra làm trăm mảnh.
Chỉ tiếc ánh mắt như vậy ở trên đầu heo lại không có chút uy h.i.ế.p nào.
Toa Dư đ.á.n.h đủ rồi, một lần nữa rút Trảm Tiên ra, tính toán kết thúc hắn, đột nhiên Hồ Dao Dao bùng nổ, vọt tới giữa hai người, chắn giúp Tạ Nghiên trì một đao.
Những bộ phận không đếm xuể trên người nàng ta, trên mặt là ngũ quan rậm rạp bị nàng ta dùng một đuôi hồ ly che khuất, biến thành bộ dáng khả ái trước kia.
Tuy rằng đôi mắt không còn đẹp, nhưng vẫn có thể nhận ra đây là Hồ Dao Dao.
“Tạ ca ca, ngươi vì sao không nhận ra Dao Dao? Ô ô ô ô ô…… nhưng Dao Dao sẽ không trách ngươi, đều là Thu Tố Y, là nàng hại ta! Nàng hiện giờ ma công đại thành, không còn đối thủ, chúng ta mau chạy đi!”
Tạ Nghiên Trì đồng t.ử bất động, thân hình mập mạp giống quái vật của Hồ Dao d.a.o, vẻ mặt biến đổi vô cùng xuất sắc.
Nhưng rốt cuộc đây là nữ nhân hắn từng yêu, hiện giờ còn vì hắn chắn đao, cho nên biến đổi qua đi, vẫn là nhanh ch.óng bế Dao Dao chạy đi.
“Yêu nữ, ta và Thiên Đình cùng ngươi không đội trời chung!”
Nói ra lời nói tàn nhẫn này, Tạ Nghiên Trì nháy mắt biến mất.
Toa Dư đuổi theo trăm dặm, sau đó dừng lại, Tạ Nghiên Trì thân là tiên tôn, thủ đoạn chạy trốn hẳn là rất nhiều.
Cho nên nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn hai kẻ này trốn mất.
Mà cố tình hiện tại nàng không thể phi thăng, không có biện pháp đi Cửu Trọng Thiên, thật đúng là càng nghĩ càng giận mà.
Nhưng…
Không giáo huấn được Tạ Nghiên Trì và Hồ Dao Dao, ở đây chẳng phải vẫn còn một tên sao?
Toa Dư thu đao, híp mắt quay đầu, ánh mắt âm trầm hướng về phía Mặc Diễn đang trọng thương nằm trên đất, nở nụ cười.
Nàng chậm rãi đi qua, một chân đạp lên người hắn, hung hăng nghiền vài cái, đem xương cốt trên người hắn dẵm nát, nhất thời c.h.ặ.t đứt không ít kinh mạch.
“Hiện tại Dao Dao của ngươi đã chạy trốn cùng Tạ Nghiên Trì, không có dẫn theo ngươi, có vui không?” Toa Dư vừa cười vừa nói.
Mặc Diễn rên thành tiếng, đôi mắt đỏ ngầu trừng nàng.
“Trừng thằng cha ngươi!” Nàng lại giáng xuống một cái tát.
Mặc Diễn cả người đều đau, nữ nhân này vừa lợi hại vừa biến thái, hắn hiện tại không chiếm được chút chỗ tốt.
Biết Toa Dư sẽ không bỏ qua cho mình, hắn dứt khoát cười to: “Thu Tố Y, người Lạc Thuỷ thành năm đó là ta cố ý g.i.ế.c, ngươi hiện tại dù lợi hại thì thế nào?”
“Hôm nay là ta kỹ không bằng người, nhưng ngươi cũng không thể cứu những người đó sống lại, ngươi vì bọn họ báo thù cũng chỉ là chuyện cười mà thôi!”
Toa Dư nghiêng đầu: “Ngươi cho rằng chọc giận ta, liền có thể c.h.ế.t một cách thống khoái? Ngươi năm đó hành hạ bọn họ đến c.h.ế.t, ta sẽ trả lại từng chút một, muốn c.h.ế.t thống khoái, nằm mơ!”
Biểu tình Mặc Diễn khẽ biến.
Vị mà Ma tôn đại nhân đụng phải ngày hôm nay so với hắn còn ác hơn gấp trăm lần, hắn bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Giống như năm đó, hắn tuỳ ý mà hành hạ người nhà Thu Tố Y đến c.h.ế.t. Toa Dư không thèm để ý, chụp xuống đỉnh đầu hắn, ma khí cường đại nháy mắt huỷ đi tu vi của hắn, đem hắn đ.á.n.h về nguyên hình.
“A a a a… Dừng tay!”
Mặc Diễn vô cùng thống khổ, tu vi tán loạn, biến thành một con hắc sư vô cùng to lớn, nằm trên mặt đất đau đớn quay cuồng.
“Nhìn một thân da lông này xem, thật là đẹp, nếu lột ra làm áo khoác cho ta thì vừa vặn.”
Toa Dư nâng Trảm Tiên lên, cố định Mặc Diễn tại chỗ, ở trong ánh mắt sợ hãi của hắn, nàng lột da của hắn xuống dưới…
Hắc sư đau đớn muốn c.h.ế.t, tiếng kêu t.h.ả.m thiết phá tan bầu trời, cách xa mấy chục dặm, nghe thấy vẫn cảm thấy sởn tóc gáy.
Toa Dư cằm tấm da sư t.ử lên thưởng thức, m.á.u tươi b.ắ.n lên mặt nàng vừa yêu dị vừa mỹ lệ.
Mặc Diễn bị nàng lột da hơi thở thoi thóp, trạng thái nửa hôn mê mà ngã vào vũng m.á.u, sư t.ử uy phong lẫm lẫm giờ đây huyết nhục mơ hồ.
Xem ra hắn hiện tại xứng đôi với Hồ Dao Dao vô cùng.
Nàng đ.á.n.h một đạo pháp lên người hắn, bảo vệ tâm mạch đối phương, để hắn c.h.ế.t đi như vậy quá tiện nghi cho hắn, phải để hắn sống sót thật lâu.
___________
Nàng biết tấm da kia thành một chiếc áo lông, sau đó khoác lên người, Toa Dư cưỡi gió mà tiến vào ma cung.
Bởi vì Ma tộc chiến bại, hộ pháp Vạn Liễu xảy ra chuyện, Ma tôn thì không quay trở về, trong thành trở nên hoảng sợ, hiện tại xuất hiện một ma tu tới gây sự, rất nhiều ma binh ma tướng lập tức ra nghênh địch.
Toa Dư lười nói cùng với đám tôm cua tướng cá này, trực tiếp c.h.é.m xuống một đao, công phá thành công phòng tuyến, sau đó bước lên bậc thang cao v.út, ngồi xuống tọa vị của Ma tôn.
“Kẻ nào không nghe lời ta, kết cục sẽ giống Ma tôn đời trước!”
Toa Dư ngồi trên ghế, chân bắt chéo, phủi khoác lông không dính chút bụi, ánh mắt mang theo uy h.i.ế.p mà nhìn xuống dưới.
Ma tộc cấp cao phần lớn đều ở chỗ này, bọn chúng nhìn thấy áo khoác lông nàng mặc, sợ tới mức vỡ mật, không dám thở mạnh.
Xem ra Ma tôn đi một chuyến này, không chỉ có không trở về, mà còn bị lột đi một lớp da!
Kia chính là Ma tôn Mặc Diễn! Đệ nhất cường giả! Thế nhưng bị người lột da khi vẫn còn sống sờ sờ?
Thật sự quá đáng sợ!
Toa Dư vừa lòng hiệu quả của lớp khoác da này, khóe miệng nhếch lên.
Trách không được những nam chủ lại thích giương oai như vậy, thực lực bao trùm phía trên mọi người, thật là sảng khoái.
Loại hít thở không thông này cũng hạ xuống, rất nhanh có người tiến lên phía trước quỳ xuống, hô to: “Chúc mừng Ma tôn kế vị, Ma tôn đại nhân thiên thu vạn đại, thống nhất tam giới!”
Có người này đi đầu, nhưng người khác cũng đồng loạt quỳ xuống tỏ lòng trung thành, hô to Ma tôn đại nhân vạn tuế.
Toa Dư cực kỳ vừa lòng.
“Từ nay về sau, ma tu rút hết khỏi Trung Châu, không được làm loạn ở phàm giới, nếu để ta nhìn thấy sẽ g.i.ế.c không tha!”
“Còn hai người này.” Nàng biến ra một bức họa, bên trong vẽ Tạ Nghiên Trì và Hồ Dao Dao.
“Chỉ cần nhìn thấy hai người này lập tức báo cho ta, không cần biết là ai, chỉ cần cung cấp tin tức hữu dụng, ta sẽ có trọng thưởng!”
Hai mệnh lệnh vừa đưa xuống, tâm tư những kẻ ở đây bắt đầu lung lay.
Không được làm loạn ở phàm giới? Hay tân Ma tôn muốn bọn họ cải tà quy chính?
Hai người trên bức họa cũng có người nhận ra, đó không phải là thượng tiên trên Thiên Đình sao? Tân ma tôn này đúng là dũng mãnh, mới vừa nhậm chức đã muốn khai chiến cùng Thiên Đình!
__________