Toa Dư cảm thấy có chút bực bội mà híp mắt.
Nàng có thể trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ đê tiện rác rưởi chọc người tức giận, nhưng đối với nhữg thần t.ử suy xét vì nàng, nàng cảm thấy rất khó giải quyết.
Cuối cùng, nàng đứng lên, giống như lần đầu tiên xuất hiện ở Kim Loan điện vậy, một phen đoạt đi đại đao bên hông thị vệ!
Lưỡi đao chỉ vào một võ tướng cao to vạm vỡ.
“Nếu như chư vị không tin tưởng trẫm, như vậy Lý tướng quân, ngươi đi lên, cùng trẫm so chiêu.”
Lý tướng quân bị chỉ đến, mày nhăn thành một đống, khẩn trương đến mức tay chân cũng không biết nên đặt chỗ nào.
Hắn sinh ra đã cường tráng,khớp xương thô to, là võ tướng giỏi nhất tại Đại Dụ.
Nếu lần này khai chiến cùng Nam Lương, người thứ nhất được chọn xuất chinh, nhất định là hắn.
Kỳ thật hắn rất kính ngưỡng vị nẽ đế này, bệ hạ tuy là nữ t.ử, làm ra được công tích rõ như ban ngày, không thua kém bất kỳ vị tiên đế Đại Dụ nào….
Nhưng mà, bệ hạ cái gì cũng tốt, tới mức quá mức đáng sợ, hắn bởi vì không phục, nên đã bị bệ hạ chỉnh đốn một phen!
Cũng vì để bệ hạ lập uy, nên đ.á.n.h hắn không hề nể nang!
Thật sự rất đau!
Hắn vâng vâng dạ dạ mà ngẩng đầu trộm liếc Toa Dư một cái, sau đó trợn tròn mắt quay đầu nhìn về đám văn thần.
Đám người này một khi hai cánh môi trên dưới chạm vào nhau có thể châm ngòi thổi gió, người bị đ.á.n.h lại không phải bọn họ!
Toa Dư nhìn ra ý nghĩ của hắn, cười nhạt một tiếng: “Nếu ngươi có thể thắng trẫm, trẫm liền thưởng ngươi ruộng đất, thưởng giai nhân, thăng quan một bậc, hoàng kim vạn lượng.”
Giọng vừa rơi xuống, lỗ tai Lý Húc Phượng đều dnwgj lên thẳng đứng.
Ánh mắt võ tướng trong đại điện sáng lập lờ, ngay cả một ít văn thần cũng xắn tay áo lên.
Đáng giận! Nếu nói như vậy, bọn họ cũng nên thử!
Nguy hiểm tính là gì? Kỳ ngộ như vậy mới là khó gặp!
Bị đ.á.n.h một chút thì sao? Nói không chừng lần này vận khí tốt có thể thắng?
Lý Húc Phượng nhìn những người có ý định ngo ngoe rục rịch này, bước lên hành đại lễ với Toa Dư: “Bệ hạ! Thần cso thể! Phi thường có thể!”
Toa Dư nghiêng đầu cười: “Tốt, rút kiếm của người ra.”
Lý Húc Phượng lưu loát rút kiếm ra khỏi vỏ, khom lưng với Toa Dư, sau đó nhanh ch.óng xuất kiếm.
Keng!
Đại đao trên tay nàng dễ dàng chặn lại công kích, vẻ mặt Lý Húc Phượng lộ vẻ kinh ngạc.
Giống như mấy tháng trôi qua, thực lực của bệ hạ lại tăng lên.
Rõ ràng thực lực của bệ hạ chỉ lớn hơn so với nam t.ử trưởng thành một chút, như thế nào bây giừo lại trâu bò nưh vậy?
Kinh ngạc còn ở phía sau.
Hắn càng đ.á.n.h càng kinh hãi, giống như người đối mặt với hắn không phải là nữ đế sống tỏng nhung lụa, mà là Tu La tràn ngập sát khí!
Bệ hạ học công phu này từ đâu? Thế nhưng lại tiến triển nahnh như vậy!
Toa Dư múa đao nước chảy mây trôi, chiêu thức sắc bén mà xảo quyệt, một đao vừa ra đã làm cho hai tay Lý Húc Phượng tê dại, liên tục lui về phía sau.
Hai người đối chiến xuất quỷ nhập thần làm người không thể nhìn rõ, trong điện mọi người chỉ có thể nghe được âm thanh bén nhọn của binh khí va vào nhau.
Trong thời gian ngắn ngủn, binh khí trong tay Lý Húc Phượng keng một tiếng rơi xuống đất, lưỡi đao nháy mắt đặt lên cổ hắn.
“Lý ái khanh, ngươi lại thua rồi.”
Các quan đại thần trợn mắt há mồm to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Toa Dư thu hồi đao, xoay người nhìn xuống triều thần.
“Còn ai muốn đi lên khiêu chiến, chỉ cần đ.á.n.h bại trẫm, trẫm sẽ nghe theo lời can gián của các ngươi.”
Lý Húc Phượng thất hồn lạc phách nhìn bóng dáng nàng, nghe được những lời nàng nói, cúi đầu nhìn đôi tay của mình, ủ rũ cụp đuôi mà trơ rề hàng ngũ.
Những võ tướng khác tuy rằng sợ hãi, nhưng vẫn còn rất nhiều người nóng lòng muốn thử.
Cuối cùng, vẫn là một số người tin tưởng khả năng chính mình tiến lên, muốn đoạt được khen thưởng mà Toa Dư đưa ra.
Sau đó, trận khiêu chiến trở thành sân diễn của Toa Dư.
Những võ tướng đi lên khiêu chiến bị nàng đ.á.n.h đến hoa rơi nước chảy, một lát sau nàng càng đ.á.n.h càng mất kiên nhẫn, chiêu thức trở nên tàn nhẫn.
Rất nhiều người đi lên chỉ chiêu đầu đã bị đá bay ra ngoài, miệng sùi bọt mép, chân tay run lẩy bẩy.
Các cung nhân nối đuôi nhau tiến lên nâng bại tướng ra ngoài, bận rộn đi mời thái y, sợ rằng họ vì thua xấu hổ mà khí cực công tâm bỏ mạng.
Cuối cùng những người tiến lên khiêu chiến đều bị Toa Dư tàn nhẫn xử lý, tất cả ôm đầu rên rỉ, bộ mặt đau đớn thê lương.
Nhóm văn thần run sợ, rốt cuộc cũng nhớ về ngày ở Kiam Loan điện đó, Toa Dư một tay cầm đao đứng đó cũng làm cho họ sợ té đái.
Đến tận hôm nay, lại không một ai dám phản đối nàng xuất chinh.
Thậm chí văn thần còn nịnh nọt viết ra một bài thơ, ca tụng tư thế oai hùng của nàng.
Khen ngợi nàng lực bạt sơn hề, khí nuốt núi sông, tư thế oai hùng cái thế, có cử thế chi thần uy.
Toa Dư:…….
Hợp lại chính là sợ bị đ.á.n.h!
**********
Biên giới Đại Dụ và Nam Lương, là một mảnh sa mạc vô ngần.
Thành trì gần nhất có tên là Mã Dao thành, ngoài thành cát vàng ngợp trời đó là Kim Sa Quan.
Mười vạn biên quân hàng năm đều đóng quân tại đây.
Nhưng bởi vì Đại Dụ hàng năm xảy ra thiên tai, sản lượng lưuong thực giảm, lại thêm ôn dịch hoành hành, trú quân đã rất lâu không được phát lưuong thảo và binh khí.
Sau khi đăng cơ, Toa Dư đã nỗ lực cứu trợ, thời gian chung qau quá gấp, giữa lúc đang khôi phục nguyên khí, lại phải đối đầu với đội quân Nma Lương hùng mạnh, vẫn là có chút cố sức.
Hoàng đô Đại Dụ cử binh bôn ba đến Kim Sa Quân, yêu cầu trong nửa tháng, nửa tháng sau Kim Sa Quan bị phá, Mã Dao thành bị vây.
Ân Phong Mậu dẫn theo quân đội, đóng quân cách Mã Dao thành năm vạn dặm, kiêu ngạo đến cực điểm, thường xuyên đưa quân đến trước cổng thành c.h.ử.i bậy.
……..
Lúc này bên trong phủ Thành chủ, chủ tướng thủ thành Từ Nhận nhìn lên sa bàn, khuôn mặt thô ráp bị che kín bởi dáng vẻ u buồn tang thương.
Lương thực trong thành chỉ còn đủ dùng trong ba ngày, triều đình tiếp viện lương thực và binh khí, đã bị Ân Phong Mậu cho quân đ.á.n.h cướp giữa đường.
Hắn không nói võ đức, âm mưu quỷ kế, thường xuyên dùng phương pháp nham hiểm đế chiếm lấy thắng lợi.
Nhưng trên chiến trường, người như vậy mới có thể cười đến cuối cùng.
Từ Nhận thở dài thật sâu.
Hắn có thể thủ thành, hai bên giao chiến cầm cự được đến bây giừo đã là cực hạn, hiện giờ, chỉ sợ thành này cũng không thể giữ.
“Báo!”
“Tướng quân! Man di Nam Lương thấy ta lâu không xuất binh, đã bắt đầu phái quân phá huỷ cửa thành!”
“Không biết bọn chúng dùng thứ v.ũ k.h.í gì, giống như cự lôi, có thee dễ dàng phá huỷ cửa thành, hiện hay cửa thành đã xuất hiện một lỗ động, rất nguy cơ!”
“Cái gì?”
Mắt hổ Từ Nhân trợn lên, nhanh ch.óng đi lên tường thành cùng lính liên lạc.
Mã Dao thành làm thủ thành, cửa thành dùng vạn tấn cự thạch đúc nên, không có khả năng dễ dàng bị công phá.
Đây cũng là lý do bọn họ cso thể bảo vệ thành đến tận bậy giờ.
Nhưng thế gian này sao có thể có thứ binh khí như vậy? Đem cửa thành dày nặng phá hư?
Những man di Nam Lương không biết buộc thứ gì lên đầu mũi tên, chỉ cần b.ắ.n trúng cửa thành, xẽ phát nổ, ngay cả tường thành cũng bị rung chuyển!
Cửa đá dày nặng bị nổ tung một lỗ lớn, chri cần kiên trì tấn công, những man di đó hiển nhiên có thể vọt vào thành, tuỳ ý tàn sát người vô tội!
Trong ánh mắt Từ Nhận tràn ngập tuyệt vọng, Mã Dao thành, thật sự là thủ không được!
Thứ kia đến tột cùng là thứ gì?!