Ta nắm c.h.ặ.t những hạt Phật châu trong tay, chậm rãi đứng thẳng người lên.
"Nói xong chưa?"
Lương tiểu thư ngẩn ra, dường như kinh ngạc khi thấy ta đột ngột ngẩng đầu.
"Ngươi…"
Ta đăm đăm nhìn thẳng vào mắt nàng ta, hạ thấp giọng hỏi lại lần nữa:
"Ta hỏi, ngươi đã nói xong chưa?"
Không hiểu sao, nét mặt vênh váo của nàng ta chợt cứng đờ. Nhận ra sự thất thần của mình, nàng ta lập tức ưỡn n.g.ự.c, lấy lại vẻ hung hăng:
"Sao nào, ta nói sai chỗ nào à? Ngươi vốn lớn lên ở xóm nghèo, ai biết được mấy năm qua đã qua tay bao nhiêu hạng tào lao. Giờ đây dựa vào chút m.á.u mủ được Tô gia đón về lại muốn trèo lên đầu Yên Nhi ngồi sao? Ngươi xứng chắc?"
Tô Yên cúi đầu, im lặng tuyệt đối.
Đây chính là bản lĩnh lớn nhất của nàng ta: vĩnh viễn không tự tay vấy bẩn, chỉ cần đứng sau lưng mượn d.a.o g.i.ế.c người.
Ta nhìn Tô Yên, bất giác bật cười thành tiếng.
Nàng ta giật mình ngẩng lên, vội đối diện với ánh mắt ta, gương mặt kiều diễm lập tức trắng bệch đi vài phần.
"Tô tiểu thư," ta nhẹ nhàng cất lời, giọng điệu êm ái như gió xuân:
"Ngươi cũng nghĩ như vậy sao?"
Bốn phía xung quanh đột ngột tĩnh lặng. Những ánh mắt hóng chuyện đồng loạt dồn về phía Tô Yên.
Nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, viền mắt ửng đỏ đúng lúc vô cùng:
"Tỷ tỷ hà tất phải ép ta? Ta chưa từng có ý định tranh giành bất cứ thứ gì với tỷ…"
"Thật sao?"
Ta thong thả gom hạt Phật châu cuối cùng vào lòng bàn tay.
"Nhưng ta nhìn ngươi, rõ ràng là đang sợ ta đến phát run."
Đồng t.ử Tô Yên khẽ co giật. Cặp mắt ấy lộ rõ vẻ bàng hoàng như vừa bị ta đ.â.m trúng tim đen.
Đúng lúc này, từ phía xa xa đột ngột vang lên tiếng ly tách va chạm lanh lảnh.
Có kẻ trượt tay, làm chén rượu ngon sóng sánh đổ tràn ra mặt bàn.
Mọi người theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Dưới ánh đèn cung đình lung linh, Tam hoàng t.ử đang đứng đó, gương mặt cắt không còn một giọt m.á.u, tái bệch đến rợn người.
Hắn đang nhìn ta. Nói chính xác hơn là đang dán c.h.ặ.t mắt vào khuôn mặt ta.
Nỗi sợ hãi tột cùng trong mắt hắn cuồn cuộn dâng lên, rõ ràng tới mức ngay cả những người xung quanh cũng nhận ra điểm bất thường.
Có vị quan viên nhỏ giọng thấp thỏm: "Tam điện hạ, người sao vậy?"
Hắn không đáp.
Hắn đứng c.h.ế.t dí tại chỗ, tựa như vừa nhìn thấy ma quỷ hiện hình giữa ban ngày.
Ta nhìn hắn, khẽ mỉm cười chào hỏi.
Nhìn thấy nụ cười ấy, Tam hoàng t.ử ở cách xa nửa đại điện lại vô thức lùi lại nửa bước.
Hành động thất xố ấy rơi vào mắt đám đông, khiến không khí quanh yến tiệc càng thêm ngưng trệ.
Đầu ngón tay Tô Yên khẽ co quắp lại. Nàng ta hoàn toàn không ngờ một dã nha đầu vừa từ quê nhà trở về như ta lại có thể khiến một vị hoàng t.ử cao cao tại thượng khiếp sợ đến mức này.
Chỉ có Lương tiểu thư là vẫn u mê không hiểu chuyện, nhíu mày ngơ ngác: "Tam điện hạ… người quen biết nàng ta sao?"
Yết hầu Tam hoàng t.ử cuộn lên ngập ngừng, nhưng không sao thốt ra lời.
Hắn do dự, ánh mắt hãi hùng dời từ cổ tay trống trơn của ta xuống chuỗi Phật châu vừa được gom gọn trong lòng bàn tay. Sắc mặt hắn càng lúc càng xám xịt như tro tàn.
Thấy trò vui này ngày càng thú vị, ta khẽ gật đầu về phía hắn, thong thả cất lời:
— "Điện hạ."
Chỉ vỏn vẹn hai chữ.
Toàn thân Tam hoàng t.ử run lên bần bật, chén rượu ngọc trên tay tuột khỏi kẽ tay, rơi tự do xuống nền gạch.
Choang!
Mảnh sứ vỡ tan tành, rượu thơm vung vãi khắp nơi.
Lần này, không còn một ai trong cung yến có thể tiếp tục giả vờ như không thấy nữa.
Thái t.ử chưa tới, người tôn quý nhất hoàng yến lúc này chính là Tam hoàng t.ử. Thế nhưng hiện tại, hắn đứng đó nhìn ta chẳng khác nào chuột nhìn thấy mèo, gương mặt tuấn tú dâng lên một màu xanh mét dị thường.
Lương tiểu thư nghi ngờ nhìn Tam hoàng t.ử rồi lại lườm ta, môi vẫn cố chấp chống chế:
"Chẳng qua chỉ là một con nha đầu từ nông thôn tới, Tam điện hạ cần gì phải…"
"CÂM MIỆNG!"
Tam hoàng t.ử gầm lên một tiếng nghiến răng nghiến lợi, giọng nói vừa gấp gáp vừa rợn người.
Lương tiểu thư bị tiếng quát làm cho chấn động đến ngẩn ngơ, sắc mặt lập tức thay đổi từ xanh sang trắng.
Thế nhưng Tam hoàng t.ử hoàn toàn ngó lơ nàng ta. Hắn chỉ trừng trừng dán mắt vào ta, trán đã vung vãi một lớp mồ hôi lạnh.
Nỗi sợ hãi đó của hắn chân thật đến từng chân tơ kẽ tóc.
Hắn đương nhiên phải sợ.
Bảy năm trước, tại trường săn ngoại ô kinh thành, hắn uống rượu say khướt rồi cưỡi ngựa chặn đường, muốn ép ta về làm thiếp. Khi ấy, ta đeo sọt t.h.u.ố.c dán sau lưng, y phục thô ráp, thoạt nhìn chỉ là một y nữ bé nhỏ bình thường. Hắn nghĩ ta là kẻ mềm yếu dễ nắn, cười cợt hỏi ta có muốn hầu hạ hắn không.
Ta khi đó cũng mỉm cười dịu dàng.
Sau đó, ta b.úng nhẹ một ít bột mịn vào bình rượu của hắn.
Thứ độc ấy chẳng lấy mạng người. Nó chỉ khiến toàn thân hắn ngứa ngáy dữ dội, cơn ngứa đ.â.m sâu vào tận xương tủy, sống không bằng c.h.ế.t, gào khóc cầu xin được giải thoát cũng chẳng xong.
Thái y viện bất lực, danh y khắp thiên hạ bó tay. Cuối cùng, nhờ người của Dược Vương Cốc ẩn ý chỉ điểm, hắn mới kinh hoàng nhận ra mình đã trêu chọc phải loại ma quỷ nào.
Từ đó trở đi, mỗi khi ra đường nhìn thấy nữ t.ử áo xanh, hắn đều phải giật mình soi xét kỹ càng, sợ lại va phải ta lần nữa.
Nào ngờ hôm nay, ma thần năm xưa lại đứng ngay trước mặt.
Nhưng hắn không dám nói ra tên ta.
Nói đúng hơn là trong hoàn cảnh cung yến nguy nga này, hắn tuyệt đối không có gan thốt ra thân phận ấy. Bởi vì một khi cái tên "ma đồng Dược Vương Cốc" bị xé rách, đêm nay hoàng cung sẽ không dừng lại ở vài ba lời tranh cãi vụn vặn nữa, mà sẽ là một trận cuồng phong m.á.u chảy thành sông.