Năm ván kết thúc, Hoàng thượng run rẩy hai chân, khóc lóc bỏ đi.

Lòng ta lạnh như bắp đùi Hoàng thượng mất đi cái quần lót. Đừng nói làm đại hồng nhân trước mặt Hoàng thượng, còn là người đã là may rồi. Biết đủ thì vui vẻ.

6

Thục Phi quyết định tìm chút phiền toái cho Hoàng hậu.

Ta hạ giọng: "Hạ độc hay trực tiếp làm thịt?"

Thục Phi cũng hạ giọng, thần bí: "Địa vị Hoàng hậu vững chắc, chúng ta ra tay từ Thái t.ử."

Ta gật đầu, rất đồng tình: "Trực tiếp làm thịt hay hạ độc?"

Thục Phi cười nham hiểm: "Ngươi đi vỗ béo Thái t.ử."

Ta: "?"

Thục Phi nhanh ch.óng cài ta vào bên cạnh Thái t.ử.

Thái t.ử năm nay mười tuổi, trắng trẻo đáng yêu, chắp tay sau lưng vẻ mặt nghiêm chỉnh đọc sách, nhưng trên mặt vẫn còn chút má phúng phính trẻ thơ. Lòng ta tan chảy.

Nghe Thái t.ử một tiếng "Cung nữ tỷ tỷ" làm ta ngứa ngáy quá, dứt khoát lén kéo Thái t.ử vào góc.

Ta cười hì hì: "Thái t.ử điện hạ, có thể gọi ta một tiếng tỷ tỷ không?"

Thái t.ử đ.á.n.h giá bộ trang phục thái giám trên người ta, lộ vẻ khó xử.

Hồi lâu sau, Thái t.ử khó khăn mở lời: "Biến thái tỷ tỷ."

Ta: ". . ."

7

Tuy Thái t.ử tuổi còn nhỏ, nhưng chế độ ăn uống lại vô cùng nghiêm ngặt. Trên bàn hầu như không thấy món mặn, nhìn đâu cũng thấy màu xanh, khiến người ta thấy đắng miệng.

Thái t.ử thấy ánh mắt ta nhìn chằm chằm, mở lời: "Nếu ngươi đói, chi bằng ngồi xuống cùng dùng bữa."

Ta nghiêm giọng từ chối: "Không ăn đồ ăn của heo."

Thái t.ử đập đũa: "Vô lễ, sao ngươi dám nói chuyện với bổn Thái t.ử như vậy?"

Ta khép nép: "Nô tài không ăn đồ ăn của heo."

Thái t.ử: "?"

8

Thái t.ử bữa nào cũng do Ngự thiện phòng tinh tế điều phối, muốn thực hiện kế hoạch có chút khó khăn. Thế là, khi Thái t.ử đọc sách khuya, ta nấu hai tô mì bò kho của Chu sư phụ.

Gió đêm hiu hiu, đúng là lúc tốt để ăn khuya. Ta bưng mì vào phòng, cắm đầu ăn ngấu nghiến.

Tiếng đọc sách của Thái t.ử dừng lại. Ta ngẩng đầu khỏi tô mì, chỉ thấy Thái t.ử mặt lạnh lùng nhìn ta một cách u ám.

"Sao không đọc nữa, điện hạ có tâm sự gì sao?"

Thái t.ử cứng đờ quay mặt đi.

Tiếng đọc sách lại vang lên:

"Cá diếc tươi ăn gỏi lụa, canh cần tây biếc suối trong. Rượu Thục nồng vô địch, cá sông ngon. . . ngon có thể cầu."

Thái t.ử đọc không nổi nữa, bụng nó réo còn to hơn tiếng ta húp mì.

Ta cười hì hì: "Điện hạ muốn nếm thử không?"

Thái t.ử nghiêm nghị nói: "Một ngày hai bữa, không được quá mức."

Ta đẩy tô mì còn lại về phía Thái t.ử: "Nói bậy, đồ ăn của heo không tính là bữa ăn, ngươi ăn tô này ta còn nợ ngươi một bữa!"

Yết hầu Thái t.ử động đậy, vẻ mặt cũng có chút lung lay.

Ta thừa thắng xông lên: "Ai là bảo bảo ngoan nhất Hoàng cung nhỉ? Có phải Thái t.ử điện hạ không?"

Mặt Thái t.ử "xoẹt" một cái đen lại: "Ra ngoài, bổn Thái t.ử không phải trẻ con."

Ta: "?"

Một tay bưng một tô mì bị đuổi ra ngoài, ta vẫn không hiểu vấn đề nằm ở đâu. Tiểu t.ử này sao lại thất thường thế!

Không ăn thì thôi, ta húp sạch hai tô mì. Thật thơm!

9

Sau ngày đó, kế hoạch đút Thái t.ử ăn của ta thất bại toàn diện. Dù đút gì, Thái t.ử cũng không hề động lòng.

Ta bị hành hạ đến mất hết kiên nhẫn, giơ bánh hoa mai cầu xin: "Ca ơi, ngươi là ca ta, gươi nếm thử một miếng đi."

Thái t.ử khựng lại, đột nhiên nhận lấy bánh hoa mai từ tay ta, đưa vào miệng.

"Cũng được."

Ta tinh thần phấn chấn, lập tức đưa một đĩa bánh hoa mai đến bên tay Thái t.ử. Nhưng Thái t.ử lại không ăn nữa, chỉ nhìn ta với đôi mắt sáng rực.

Chẳng lẽ. . . Không phải chứ?

Ta dò hỏi gọi một tiếng: "Ca?"

Thái t.ử rụt rè c.ắ.n một miếng bánh lê hoa.

"Ca ca ca ca ca, Thái t.ử ca ca ngươi là ca duy nhất của ta, Thái t.ử ca ca thật giỏi, Thái t.ử ca ca thật tốt, Thái t.ử ca ca ta yêu ngươi!"

Thái t.ử một hơi chén sạch cả bàn bánh ngọt.

Ta: ". . ."

Ta: "Một ngày hai bữa, không được quá mức."

Thái t.ử: "?"

Thái t.ử: "Câm miệng."

10

Trong sự kiên trì đút ăn và tiếng "ca" của ta, thân hình nhỏ yếu của Thái t.ử quả nhiên rắn rỏi hơn vài phần. Ta mừng rỡ, quyết định gửi mật thư cho Thục Phi báo cáo tiến độ hành động.

Để không bị Thái t.ử phát hiện, ta cố ý mã hóa chữ rồi buộc thư vào chân bồ câu. Lo bồ câu không tìm được đường, ta viết một bức mỗi ngày.

Thế nhưng, chưa đợi được thư trả lời, lại đợi được ánh mắt Thái t.ử ngày càng kỳ lạ.

Cuối cùng có một ngày, Thái t.ử chặn ta lại, vẻ mặt do dự: "Ngươi vì sao mỗi ngày lại viết cho ta những bức thư kỳ lạ?"

Ta vẻ mặt mờ mịt: "Ta viết thư cho điện hạ hồi nào?"

Thái t.ử: "Mỗi ngày ta đều thấy ngươi lén lút buộc thư vào chân bồ câu của ta, thực ra, ngươi có thể đưa thư trực tiếp cho ta."

Tiêu rồi!

Nhầm bồ câu rồi!

Ta mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cứng họng giải thích: "Những bức thư đó đều là tấm lòng của ta dành cho điện hạ."

Thái t.ử trông càng mờ mịt hơn.

Hắn ta lấy thư từ trong tay áo ra, nhìn kỹ: "Ta là quả cam lớn đang ngưỡng vọng ngươi. . . câu này là có ý gì?"

Ta: ". . ."

Không thể nói với hắn ta là ý "sự thành trong tầm mắt"

Ta nhắm mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y, bắt đầu nói bừa: "Ý là ta luôn ngưỡng vọng phẩm hạnh cao quý của Thái t.ử điện hạ, thề chế-t đi theo bước chân của người!"