Hôm đó là cuối tuần, Hạ Văn Uyên đã hẹn trước với tôi rằng buổi tối sẽ về nhà để cùng tôi đón kỷ niệm ba năm ngày cưới.
Tôi mở tủ lạnh ra liếc nhìn các nguyên liệu bên trong, thấy không đủ đồ nên tôi lại lên mạng đặt thêm khá nhiều nguyên liệu tươi sống khác.
Hạ Văn Uyên là người Quảng Châu, từ nhỏ khẩu vị đã thanh đạm, còn tôi là một người Tứ Xuyên chính gốc, trước đây ngay cả món ăn Tứ Xuyên cũng không biết nấu, nhưng sau khi kết hôn lại vì Hạ Văn Uyên mà học làm không ít món ăn Quảng Đông.
Rèn luyện trù nghệ suốt ba năm, Hạ Văn Uyên từ chỗ ban đầu luôn săm soi kén chọn món ăn tôi nấu, dần dần lại ngày càng thích ăn những món tôi làm hơn.
Có người nói, muốn nắm giữ trái tim của một người đàn ông thì trước hết phải nắm giữ dạ dày của anh ta, lúc đầu khi học nấu món Quảng Đông, tôi cũng ôm giữ suy nghĩ như vậy.
Và mỗi lần nhìn Hạ Văn Uyên ăn những món tôi nấu một cách ngon lành, tôi lại cảm thấy vô cùng mãn nguyện và hạnh phúc.
2
Tôi có một cuốn sổ tay dùng để chuyên ghi chép lại những sở thích về khẩu vị của Hạ Văn Uyên.
Chẳng hạn như hôm nay anh ấy ăn món nào nhiều, món nào ít, tôi đều sẽ ghi lại, sau đó tổng kết ra, tôi phát hiện khẩu vị của anh ấy thỉnh thoảng có thay đổi, nhưng ba món gà luộc, xá xíu mật ong và canh hầm thì anh ấy ăn hoài không chán.
Đặc biệt là gà luộc và xá xíu mật ong, Hạ Văn Uyên cực kỳ thích ăn, còn về phần canh hầm, tôi đã từng thử làm rất nhiều loại cho anh ấy nếm thử, cuối cùng phát hiện ra canh gà dừa và canh sườn heo nấu cải xà lách xoong là hai món canh mà anh ấy thích nhất.
Cả buổi sáng tôi đều bận rộn nhặt rau, rửa rau, thái thức ăn, đến buổi chiều mới bắt tay vào nấu nướng.
Người ta thường nói bận quá hóa sai, lúc tôi đang làm món xá xíu mật ong, giữa chừng cần phải phết nước sốt lên bề mặt miếng thịt đã nướng vài lần, kết quả là khi tôi đang phết sốt, một giọt dầu nóng từ miếng thịt đã b/ắn vào mu bàn tay tôi, ngay lập tức mu bàn tay đau rát như lửa đốt, dù đã rửa qua nước lạnh nhưng vẫn bị nổi bọt nước.
Nửa chiều lúc năm giờ rưỡi, tất cả các món ăn đều đã làm xong.
Hạ Văn Uyên ngày thường nếu về nhà ăn cơm thì cơ bản khoảng sáu giờ rưỡi là đã đến nhà rồi.
Tranh thủ lúc anh ấy chưa về, tôi vội vàng đi tắm rửa, thay một chiếc váy đỏ và đi giày cao gót, rồi lại vội vã trang điểm.
Tôi ngồi bên bàn ăn, cúi đầu nhìn thời gian trên điện thoại, sáu giờ ba mươi lăm phút, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, lòng tôi ngập tràn niềm vui, chỉ chờ Hạ Văn Uyên về nhà.
3
Tôi mong mỏi Hạ Văn Uyên khi nhìn thấy bàn ăn đầy ắp món ngon sẽ thèm ăn rõ rệt.
Tôi tưởng tượng anh ấy đã chuẩn bị quà kỷ niệm cho tôi, khi anh ấy tặng quà cho tôi thì có thể thuận tiện nói vài lời ngọt ngào, sau đó chúng tôi cùng dùng bữa tối, ở bên nhau trải qua một buổi tối có lẽ không tính là lãng mạn nhưng lại vô cùng ấm áp.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, sắc trời bên ngoài dần dần tối sầm xuống.
Tôi đã gọi cho anh ấy mấy cuộc điện thoại nhưng anh ấy đều không bắt máy.
Tình huống tương tự như thế này thực ra cũng không phải lần đầu tiên xảy ra, anh ấy nói buổi tối sẽ về ăn cơm, rồi tôi làm sẵn cơm canh đợi anh ấy về nhà, sau đó anh ấy có việc đột xuất không về nữa, và theo thói quen thì không bao giờ thông báo trước cho tôi một tiếng.
Tôi chỉ không ngờ rằng, anh ấy lại cho tôi leo cây ngay vào đúng ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, khiến tôi phải mừng hụt một trận.
4
Hạ Văn Uyên về nhà vào khoảng mười một giờ đêm, còn mang theo một người đầy mùi rượu.
Tôi dìu anh ấy đi đến bên sofa rồi đỡ anh ấy ngồi xuống, thấy anh ấy cứ liên tục day trán, chân mày nhíu c.h.ặ.t, tôi dịu dàng hỏi:
“Có phải chỗ nào không thoải mái không, em đi nấu cho anh bát canh giải rượu nhé."
Anh ấy nhắm mắt lắc đầu, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp đưa cho tôi:
“Xin lỗi, có việc đột xuất nên không kịp về ăn kỷ niệm với em, quà tặng em."
Nhìn chiếc hộp quà anh ấy đưa tới, sự thất vọng trong lòng tôi lập tức tan biến sạch sành sanh.
Ít ra thì anh ấy vẫn chuẩn bị quà kỷ niệm cho tôi.
Tôi nhận lấy chiếc hộp, ánh mắt lấp lánh niềm vui, khẽ lẩm bẩm một câu:
“May mà vẫn còn nhớ mua quà cho em."
Tôi vừa nói vừa đầy mong đợi mở chiếc hộp ra, ngay sau đó một lọ nước hoa quen thuộc hiện ra trước mắt tôi, đó là dòng nước hoa tôi vẫn thường dùng, Gucci Thương Ca Hồng Hoa.
Thế nhưng gần như ngay vào khoảnh khắc đó, nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại, tôi ngơ ngác nhìn lọ nước hoa đó, không nói một lời.
Hạ Văn Uyên mở mắt ra, ánh mắt hơi say quét qua khuôn mặt tôi, hỏi:
“Không thích sao?"
Bàn tay cầm nước hoa của tôi khẽ run lên theo đó, tôi vội vàng mỉm cười, lắc đầu nói:
“Thích chứ, chỉ là có chút bất ngờ thôi."
Hạ Văn Uyên lại nhắm hai mắt lại, nhẹ nhàng nói một câu:
“Thích là tốt rồi, anh thấy lọ kia của em sắp cạn rồi nên lại mua cho em một lọ."
5
Trước khi tôi và Hạ Văn Uyên hẹn hò, anh ấy từng có một cô bạn gái yêu nhau bảy năm tên là Lâm Chi Viện.
Lâm Chi Viện lúc đó là vũ công chính dẫn đầu của đoàn múa ba lê chúng tôi, còn tôi chỉ là một trong số rất nhiều vai phụ nhỏ bé làm nền cho chị ta trong đoàn.
Lâm Chi Viện khi biểu diễn trên sân khấu luôn tập trung cao độ như vậy, mỗi một động tác đều thực hiện chuẩn xác vô cùng, chị ta mặc chiếc váy múa ba lê trắng muốt, giống như một con thiên nga trắng cao quý thuần khiết, khí chất trang trọng lại nhã nhặn.
2.