Văn tự của hắn lúc nào cũng có thể dễ dàng trêu chọc khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Thế nhưng nhịp tim mất kiểm soát dần bình tĩnh trở lại, ta nhận thức được bản thân lúc đó đang khoác lên mình lớp vỏ bọc là vị hôn thê Ôn Mạnh Tình của hắn.
Ta không biết bản thân đang mang tâm trạng gì nữa.
"Nàng ta nói sao thì là vậy đi," ta lạnh lùng mở miệng, "hai người là vị hôn phu thê, chẳng lẽ lại đi nghe lời biện bạch của một kẻ ngoài cuộc như ta."
Ta dứt khoát nhắm mắt lại, không thèm nhìn sắc mặt của Thôi Ngạn nữa.
"Nói ta tống tiền cũng được, bỏ nhà đi theo trai cũng xong, tùy các người muốn thẩm vấn thế nào thì thẩm vấn, ta không sợ."
"Chỉ cầu xin đem ta giao cho nơi khác xét xử."
"Ta có hiềm khích với vị hôn thê của Thôi đại nhân, vì danh tiếng chốn quan trường của ngài, tốt nhất nên tránh hiềm nghi đi thì hơn."
Thôi Ngạn hít một hơi thật sâu. Giống như bị ta chọc cho tức điên lên vậy.
Nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế lại.
Đến khi mở miệng, đã khôi phục thành vị Thôi đại nhân chí công vô tư, liêm minh chính trực ngày nào.
"Làm hư hại tài sản của người khác thì phải đền bù theo giá trị hiện hành, chuyện tống tiền là không có thật."
"Chuyện bỏ nhà đi theo trai không hề có bằng chứng xác thực, nếu còn nhắc lại chuyện này nữa sẽ coi như là tội vu khống."
"Trưởng nữ Ôn phủ ba năm trước đã qua đời, nha môn đã có sổ sách đăng ký rõ ràng, kẻ nào mượn cớ này để quấy rối sẽ bị khép vào tội buôn bán người."
Hắn chỉ bằng vài câu nói ngắn gọn đã giải vây giúp ta.
Ôn Mạnh Tình không thể tin nổi mà nhìn hắn. Nàng ta gào thét một cách điên cuồng, gần như mất trí: "Ả ta đ.á.n.h ta, chuyện này thì tính thế nào đây?"
Chiếc khăn tay che chắn bị giật xuống, lộ ra đôi gò má sưng đỏ.
Nàng ta đến cả thể diện cũng chẳng màng tới nữa, nhất quyết đòi một lời giải thích cho ra nhẽ.
Thôi Ngạn nhìn vết thương kia, đôi lông mày khẽ chau lại.
Liền nắm lấy cổ tay ta. Lực đạo rất lớn, ta không cách nào giãy ra được.
Hắn nhìn nhìn mu bàn tay ta, lại lật qua lật lại xem lòng bàn tay.
"Vẫn cứ lỗ mãng như vậy, trên tay mình có vết thương mà cũng không tự biết sao?"
"Có đau không?"
Tiếng hít khí lạnh của những người xung quanh vang lên liên hồi.
Ôn Mạnh Tình thậm chí ngơ ngác đến mức quên cả khóc lóc.
Vị Thôi đại nhân thanh liêm chính trực trước nay chưa từng thiên vị ai.
Hắn chỉ thiên vị một mình ta.
….
Buổi tối đóng cửa tiệm.
Gia nô đầu quấn băng vải gạc, vậy mà vẫn không quên hỏi ta:
"Đông gia, vị Thôi đại nhân kia sao lại hướng về phía chúng ta mà nói chuyện thế chứ, vị hôn thê của hắn tức đến mức mặt mũi đen kịt cả lại rồi kìa?"
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ mà ngẩn người.
"Đại khái là hắn thật sự thương dân như con chăng."
Gia hỏa gật đầu lia lịa: "Quả thật là vị quan tốt."
Tim ta đập một hồi loạn nhịp không theo quy luật. Thôi Ngạn nhất định là đã nhận ra ta rồi.
Ôn Mạnh Tình vạch trần mối quan hệ giữa ta và cữu cữu, hắn có thể dễ dàng đoán ra được đầu đuôi ngọn ngành trong chuyện này.
Thế nhưng, thái độ của hắn thật quá đỗi kỳ lạ.
Mà dù cho thái độ của hắn có ra sao đi chăng nữa, ở chỗ của ta, hắn vẫn là cùng một giuộc với Ôn Mạnh Tình.
Ngay từ đầu đã là như vậy rồi.
Trong lòng ta có chút khúc mắc, không cách nào dùng một tấm lòng bình thản để đối đãi với con người này được.
Ta day day thái dương, ngừng suy nghĩ.
Đêm về lại là một trận mộng mị. Tỉnh dậy đã là giờ Mão chính.
Thôi Ngạn gửi tới một phong thư.
Vẫn là tên sai vặt kia, vẫn là phong thư mang theo mùi hương trầm thủy quen thuộc.
Ta không bóc ra xem.
Hắn ngày nào cũng chấp nhất đem thư gửi tới.
Ta đến một phong cũng chẳng dám bóc.
Cái gã Thôi Ngạn này, thế mà lại ở ngay trên con đường ta buộc phải đi qua mà ôm cây đợi thỏ.
Đến khi ta phát hiện ra thì đã không còn kịp để chạy trốn nữa rồi. Hắn dùng một tay chống lên tường gỗ, chặn đứng ta ở cuối con ngõ nhỏ.
Ta nghiêng mặt sang hướng khác.
"Thôi đại nhân, nếu ta có phạm pháp, xin hãy để nha dịch tới bắt ta.”
"Chứ không phải đích thân ngài ra tay thế này, thật làm mất thể thống."
Ánh mắt Thôi Ngạn âm trầm, nghiến nghiến răng hàm.
"Giả vờ, nàng còn dám giả vờ trước mặt ta sao?"
"Ta quả thực không biết ngài đang nói cái gì."
"Hừ."
Thôi Ngạn dùng ngón tay nâng cằm ta lên, quay gương mặt ta trở lại. Tầm mắt hắn hạ dịch xuống bờ môi ta.
"Nơi này, ta đã quá đỗi quen thuộc rồi."
Đầu ngón tay ấm áp của hắn nhẹ nhàng mơn trớn, phác họa bên bờ môi ta.
"Có biết tại sao, cái dấu son môi kia vừa nhìn một cái liền thấy nhăn nhúm lại không?"
Chuông cảnh báo trong đầu ta vang lên inh ỏi. Thế nhưng đã không còn kịp nữa rồi.
Nụ hôn của Thôi Ngạn đột ngột hạ lạc xuống.
Còn bỏng cháy hơn cả đầu ngón tay hắn, phác họa mơn trớn càng thêm phần tỉ mỉ.
Nhìn quen cái dáng vẻ thanh cao trước mặt người đời của Thôi Ngạn, ta thế mà có lúc quên mất, đằng sau vẻ bề ngoài thanh lãnh kia là một con sói đói.
Ta chưa bao giờ biết được rằng, hóa ra mùi hương trầm thủy lại có tác dụng khiến người ta trầm luân đến thế.
Đôi chân ta bủn rủn, có phần đứng không vững.
Thôi Ngạn găm c.h.ặ.t ta vào trong lòng hắn.
"Cuối cùng cũng bắt được nàng rồi."
…..
Ta gạt bỏ tất thảy những tâm tư hỗn loạn trong lòng, chuyên tâm đầu nhập vào việc cứu cữu cữu ra ngoài.
Vốn dĩ án tình đã thẩm vấn hòm hòm rồi, không mấy ngày nữa là có thể ra tù. Thế nhưng Mạnh gia đột nhiên phát lực, tội danh cáo buộc cữu cữu bỗng nhiên lại nhiều thêm vài điều.
Cũng may ta đã sớm bày mưu lập cục với gã cháu trai của Ôn phu nhân, lúc này vừa vặn thu lưới.
Mạnh thị nhất tộc hậu trạch không yên ả, t.ử phần lại không thịnh.
Gã cháu trai này là độc miêu đích xuất chính thống của ba đời, nhưng cũng là một gã phá gia chi t.ử bùn loãng không trát nổi tường.
Hắn không gánh vác nổi trọng trách của gia tộc, đứng sau lưng đồi trụy khôn cùng, lại còn nghiện c.ờ b.ạ.c thành tính.
Chính là công cụ tốt nhất để đối phó với mẫu gia của Ôn phu nhân.
Nhổ một sợi tóc mà động đến toàn thân.
Mạnh gia vốn dĩ bên trong đã thối nát hết cả rồi.
Rất nhanh sau đó, tấu chương đàn hặc Mạnh đại nhân bay ngợp trời như tuyết rơi.
Toàn bộ Mạnh gia rơi vào cảnh sứt đầu mẻ trán, Ôn phu nhân cũng chịu liên lụy, năm lần bảy lượt phải chạy vạy lo liệu cho nương gia.
Mạnh gia vốn bén rễ sâu dày nơi triều đình nay đã lộ ra một lỗ hổng lớn, ai nấy đều muốn xông lên để chia chác một chén canh.
Mạnh gia tự lo thân mình còn chẳng xong, bàn tay vô hình đang bóp nghẹt mạng sống của cữu cữu bấy lâu nay, liền buông lỏng ra.
Cũng may trong tay ta vẫn còn tiền.