"Con hiểu, thưa Thái hậu." Mộc Lan bình tĩnh đáp lại.

Ánh mắt Thái hậu lại một lần nữa rơi vào Mộc Lan.

"Nghe này, hôm nay Mộc Lan đến đây mà không hề trễ nải chút nào. Hơn nữa, càng đi lại nhiều, con bé sẽ càng quen thuộc với môi trường cung đình. Sau này, mỗi khi ta muốn tìm Mộc Lan, con bé cũng sẽ không bị lạc nữa." Giọng nói của Mộc Lan rất dễ chịu, nhẹ nhàng và điềm tĩnh.

Nàng không đổ lỗi cho bất kỳ ai, ngược lại, tự mình nhận lấy mọi trách nhiệm. Thái hậu không khỏi hài lòng gật đầu, sau đó nhìn sang Cố Hoa Thường: "Được rồi, Hoàng hậu nói đúng lắm. Hôm nay là ngày đại lễ, không cần phải làm khó dễ hay mang xui xẻo đến cho nội vụ phủ làm gì. Ta thấy cứ để Mộc Lan chuyển đến Cung Phượng Tường là đẹp nhất. Như vậy con bé có thể ở gần, ngày nào ta cũng có thể gặp, cũng tiện lợi hơn nhiều."

Ngay khi lời vừa dứt, cả đại sảnh náo loạn hẳn lên. Ngay cả Lý Thế Vũ cũng ngạc nhiên nhướng mày, ánh mắt nhìn Mộc Lan đầy vẻ tò mò.

Mọi người nhìn nhau, vẻ mặt của Cố Hoa Thường và Trần phu nhân càng lúc càng trở nên u ám. Ngay cả Mạnh ma ma vốn là tâm phúc cũng không được ở hẳn trong Cung Phượng Tường mà chỉ ở tại một sảnh phụ gần đó, vốn đã là vị trí gần Thái hậu nhất có thể.

Vậy mà bây giờ, Thái hậu lại cho phép Mộc Lan ở lại ngay trong Cung Phượng Tường – đây là một ân sủng vô cùng lớn. Thông thường, khi các phi tần đến thỉnh an Thái hậu, họ chỉ được phép dừng chân ở sảnh ngoài mà thôi.

Liệu Mộc Lan có thực sự xứng đáng với sự ưu ái này của Thái hậu? Chỉ vì nàng pha một chén trà tuyệt hảo sao? Nếu không phải vậy, thì quả thực tâm cơ và mưu kế của Mộc Lan đã quá sâu xa.

Cố Hoa Thường sững sờ trong giây lát, và khi ánh mắt bà quay lại nhìn Mộc Lan, trong đó đã lộ rõ vẻ nham hiểm. Trần phu nhân thoáng chốc ngẩn người, ngay cả Mộc Chí Hoa cũng sợ hãi trước sự thay đổi đột ngột này mà không thốt nên lời.

Mộc Lan vẫn im lặng, đứng đó đầy bình thản và điềm tĩnh.

"Mộc Lan, con nghĩ sao về ý định này của ta?" Vừa dứt lời, Thái hậu nhìn Mộc Lan và hỏi một cách thản nhiên.

Nghe thấy lời Thái hậu, ánh mắt Mạnh ma ma đổ dồn về phía Mộc Lan. Bà khéo léo lắc đầu một cái, rồi lập tức quay đi, không nhìn Mộc Lan nữa.

Mộc Lan ngay lập tức hiểu được ý của Mạnh ma ma.

Thực ra, đây vốn dĩ cũng là ý định của chính Mộc Lan. Đừng bao giờ vội vàng phỏng đoán ý đồ của Thái hậu. Bề ngoài, mọi việc có vẻ đầy ân sủng, nhưng bên trong lại ẩn chứa vô vàn bí mật. Mộc Lan biết rất rõ, nếu nàng thực sự đồng ý dọn vào ở trong Cung Phượng Tường, nàng sẽ không còn là người cẩn trọng, mà trở thành kẻ háo hức nịnh nọt quyền quý. Điều đó hoàn toàn không có lợi cho bước đường kế tiếp của nàng.

Đối với Mộc Lan lúc này, đi đâu cũng được – chỉ cần ở lại Tây Sảnh – mới là chiến lược an toàn và tốt nhất. Không tranh đấu, không cạnh tranh, cứ như cách Mạnh ma ma đã làm từ trước đến nay. Đây chính là bài kiểm tra của Thái hậu dành cho nàng, và Mạnh ma ma đang khéo léo nhắc nhở nàng.

Mộc Lan nhìn Thái hậu, mỉm cười bình thản rồi lên tiếng: "Mộc Lan đa tạ Thái hậu đã ban ân sủng vĩ đại. Nhưng Mộc Lan biết đâu là điều quan trọng nhất. Trong cung có quá nhiều quy tắc mà con vẫn chưa học hết. Nếu vội vàng chuyển đến Cung Phượng Tường, con sợ rằng mình sẽ lóng ngóng gây ra lỗi lầm, chỉ khiến Thái hậu thêm phiền lòng."

Thái hậu nhấp một ngụm trà, chăm chú lắng nghe Mộc Lan nói.

"Hơn nữa, mẹ nuôi luôn dạy Mộc Lan phải biết giữ mình, sống khiêm nhường. Đối nhân xử thế cần sự bình tĩnh và dịu dàng. Mộc Lan rất cảm kích tấm lòng bao dung của Thái hậu đối với hoàn cảnh của con. Nhưng con không cảm thấy bất công chút nào. Đối với Mộc Lan, nơi ở chỉ là chỗ để nghỉ ngơi mà thôi."

Mộc Lan nhìn Thái hậu với nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn không để lộ chút vẻ bất bình nào: "Hơn thế nữa, những nơi có điều kiện thiếu thốn thực chất lại là môi trường rèn luyện ý chí con người. Nếu đã quen với cảnh sống xa hoa, thì đôi khi thay đổi môi trường lại là cách duy nhất để giữ cho tâm mình luôn tĩnh lặng."

Thái hậu nghe xong những lời của Mộc Lan thì khẽ gật đầu. Mạnh ma ma cũng thoáng lộ vẻ ngạc nhiên. Không ai ngờ được rằng ở độ tuổi mười sáu, Mộc Lan lại có thể thốt ra những lời lẽ sâu sắc đến thế. Dù sao đi nữa, nhà họ Cố chỉ là thương nhân nhỏ, nhưng ít nhất họ cũng không đối xử tệ bạc với nàng. Từ nhỏ Mộc Lan chưa bao giờ thiếu thốn cơm ăn áo mặc, luôn có người hầu hạ, thậm chí cuộc sống còn đầy đủ hơn khi trở về phủ Mộc Vương.

Vậy mà giờ đây, giữa chốn cung đình, đối mặt với hoàn cảnh trắc trở, nàng vẫn có thể giữ mình, không bị lay chuyển bởi danh lợi hay sự nhục nhã. Đây chính là khí chất của một người làm nên việc lớn.

Trong khi nói, Mộc Lan đã bước đến cạnh Thái hậu. Giọng nói của nàng lúc này không còn vẻ bình thản như trước mà mang theo một chút dịu dàng, quyến rũ: "Vì vậy, Thái hậu xin đừng lo lắng cho con. Mộc Lan sẽ ổn thôi ạ. Mỗi ngày con đều sẽ đến Cung Phượng Tường đúng giờ để thỉnh an người."

"Được rồi, được rồi," Thái hậu cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt bà tràn đầy ý cười khi nhìn Mộc Lan. "Đứa trẻ này, con thực sự đã chiếm được lòng ta. Thôi được, nếu con thích ở Tây Sảnh hơn, thì cứ theo ý con vậy. Bất cứ thứ gì con cần, ta sẽ sai người hầu chuẩn bị chu đáo cho con. Ta sẽ không để con phải chịu thiệt thòi đâu."

"Mộc Lan đa tạ ân sủng của Thái hậu ạ." Mộc Lan cúi đầu thật sâu.

Chương 1 - Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (p7): Con Đường Vinh Quang Của Đích Nữ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia