Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
"Bách Thảo Tập" là bảo vật mà cả giang hồ lẫn triều đình đều muốn đoạt nhưng không dám đoạt.
Sau khi có được Bách Thảo Tập, Hạ Trì Uyển tuy yên tâm hơn nhưng cũng không hề vui vẻ hoàn toàn.
Không phải nàng lòng tham không đáy, mà chỉ muốn có thêm nhiều bảo đảm hơn.
Để tới một ngày Đại tướng quân phủ lại trở thành đá mài đao cho tân đế, nàng vẫn có đủ năng lực khiến Đại tướng quân phủ toàn thân rút lui.
Ông lão suy nghĩ một chút rồi tháo từ bên hông xuống một miếng ngọc bội phỉ thúy màu xanh sẫm, ném cho Hạ Trì Uyển.
“Nếu sau này ngươi gặp đại nạn, cầm khối ngọc này tới bất kỳ tiệm Ngọc Cẩm Đường nào, lão phu có thể giúp ngươi ba lần.”
“Tuy không biết tiền bối là ai, nhưng tiểu nữ xin đa tạ tiền bối.”
Sau khi nhận ngọc bội, sống mũi Hạ Trì Uyển cay cay, nàng quỳ xuống dập đầu với ông lão một cái.
Kiếp trước, ông lão chỉ để lại "Bách Thảo Tập" rồi nói mình sắp c.h.ế.t, sau này đừng tìm ông nữa, rồi biến mất không tung tích.
Khi ấy Hạ Trì Uyển luôn có cảm giác ông lão vô cùng thất vọng về mình.
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng cảm thấy lúc đó bản thân thiếu đi ý chí phản kháng và khát vọng sinh tồn mãnh liệt.
Những anh hùng giang hồ đa phần đều thưởng thức những nữ t.ử mạnh mẽ cứng cỏi, còn đối với người cam chịu chờ c.h.ế.t thì luôn có chút xem thường.
Cho nên lần này, dù biết ông lão sẽ không làm hại mình, nàng vẫn cố ý tỏ vẻ đề phòng.
Cái dập đầu này không chỉ là cảm tạ ông lão giúp đỡ mà còn là lời xin lỗi vì đã “lừa” ông.
Thấy Hạ Trì Uyển thay đổi thái độ, trở nên mềm mại ngoan ngoãn hơn trước, ông lão cực kỳ không quen, phất tay một cái rồi trực tiếp bay ra ngoài qua cửa sổ.
Cầm ngọc bội trong tay, Hạ Trì Uyển mỉm cười.
Có khối ngọc này, nàng và Đại tướng quân phủ cũng coi như có thêm một tầng bảo đảm.
Điều nàng không biết là sau khi bay ra ngoài cửa sổ, ông lão cũng chưa đi xa mà ngồi luôn trên cây đại thụ đối diện.
Vì vậy ông nhìn thấy rất rõ nụ cười hiện lên trên mặt Hạ Trì Uyển.
Ông lão lắc đầu.
“Không thể xem thường được, không ngờ nha đầu Vân Thiên Độ kia lại sinh ra một con hồ ly nhỏ như vậy. Nhưng hồ ly nhỏ sao có thể qua mặt được cáo già chứ.”
Ông lão đắc ý lắc lư đầu rồi mới thật sự rời đi.
Sau khi ông lão đi, Bão Cầm và Thạch Tâm mang rất nhiều nước nóng tới chuẩn bị cho Hạ Trì Uyển.
Ngâm mình trong làn nước ấm, thần kinh căng c.h.ặ.t của nàng cuối cùng mới thật sự thả lỏng.
Đời này nàng nhất định sẽ cố gắng học hết toàn bộ kiến thức trong Bách Thảo Tập.
Bách Thảo Tập khiến ai ai cũng muốn đoạt mà không dám đoạt, điều đó đủ chứng minh ông lão quái dị kia lợi hại đến mức nào.
Đáng tiếc kiếp trước nàng không lọt vào mắt ông.
Nếu không, chuyện Hạ Phù Dung cướp công danh tiếng đã không dễ dàng như vậy, hoặc có lẽ kiếp trước nàng cũng sẽ không c.h.ế.t t.h.ả.m đến thế.
“Tiểu thư, tiếp theo chúng ta có phải lập tức trở về tướng phủ không?”
Bão Cầm và Thạch Tâm vừa giúp Hạ Trì Uyển thay y phục vừa hỏi.
“Chuẩn bị đi, cũng nên trở về rồi.”
Hạ Trì Uyển gật đầu.
Lần tới Pháp Hoa Tự này, một là vì ngày giỗ mẫu thân nàng, hai là vì ông lão kia.
Hiện giờ cả hai việc đều đã xong, cũng tới lúc nàng nên quay về.
“Tiểu thư, vậy nô tỳ đi báo một tiếng.”
Thạch Tâm giao việc còn lại cho Bão Cầm rồi chạy đi làm việc.
Thạch Tâm đi gọi xa phu, còn Bão Cầm nhanh nhẹn thu dọn toàn bộ đồ đạc của Hạ Trì Uyển để chuẩn bị trở về phủ thừa tướng.
“Xin hỏi Hạ Nhị tiểu thư có ở đây không?”
Ngoài phòng truyền tới giọng nói của Bộ Chiêm Phong.