Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ

Chương 276: Khéo Quá Hóa Vụng

Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)

Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.

Người của Hạ Trì Uyển còn chưa kịp lên tiếng, Bộ Chiêm Phong đã là người đầu tiên bước ra quát lớn đám cướp trước mặt.

Bộ Chiêm Phong đi đến bên cạnh xe ngựa của Hạ Trì Uyển, nhẹ giọng an ủi:

“Có tiểu sinh ở đây, Hạ Nhị tiểu thư không cần sợ.”

Nghe câu đó, Hạ Trì Uyển trong xe ngựa liền trợn mắt xem thường. Nàng nói mình sợ lúc nào?

Có điều Bộ Chiêm Phong quả thật rất biết ra vẻ anh hùng.

Nếu đổi lại là nữ t.ử khác, trong tình huống này nghe được lời ấy, chắc chắn sẽ vô cùng cảm động, coi Bộ Chiêm Phong như chỗ dựa của mình.

Đáng tiếc, Hạ Trì Uyển đã bị lừa một lần rồi.

Kiếp trước, nàng từng xem Bộ Chiêm Phong là tất cả, nhưng thứ hắn trả lại cho nàng chính là một nhát d.a.o khoét tim c.h.ặ.t t.a.y!

“Ta còn tưởng là nhân vật lợi hại gì cơ, hóa ra chỉ là một tên què.”

Đám cướp nhìn rõ dáng vẻ của Bộ Chiêm Phong thì cười ầm lên.

“Một tên thư sinh áo vải tay trói gà không c.h.ặ.t mà cũng dám làm anh hùng? Mau bò qua đây, chui qua háng đại gia, đại gia còn có thể tha cho ngươi một mạng!”

Nghe lời chế nhạo đó, Bộ Chiêm Phong lạnh lùng cười:

“Khẩu khí lớn thật. Ai tha mạng ai, cứ thử xem.”

Nghe vậy, Hạ Trì Uyển trong xe khẽ gật đầu.

Với võ công của Bộ Chiêm Phong, đối phó vài tên sơn tặc này hẳn không thành vấn đề.

Nhưng ý nghĩ ấy của nàng chưa tồn tại được bao lâu thì biểu hiện của Bộ Chiêm Phong đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của nàng về hắn.

Tuy đúng là có vài tên cướp thật, nhưng võ nghệ của Bộ Chiêm Phong cũng đâu phải hạng tầm thường.

Nếu không, kiếp trước hắn cũng chẳng thể cùng lúc đoạt được danh hiệu văn võ Trạng nguyên.

Chẳng biết là do đám sơn tặc quá lợi hại, hay sau khi đến kinh thành võ công của Bộ Chiêm Phong đã thụt lùi, mà trong thoáng chốc, hắn lại không thể hạ được bọn chúng.

Ngược lại, đám cướp ngày càng áp sát xe ngựa của Hạ Trì Uyển, định kéo nàng xuống xe.

Hạ Trì Uyển vén rèm nhìn cảnh ấy, cau mày nhìn Bộ Chiêm Phong, rồi lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Nàng nhìn hắn, trong lòng đã sáng tỏ chuyện gì đang diễn ra.

Bộ Chiêm Phong vừa chống đỡ đám cướp vừa quay đầu nói với nàng:

“Hạ Nhị tiểu thư, đám tặc nhân này quá lợi hại, tiểu thư mau chạy đi, tiểu sinh e là không chống đỡ nổi.”

Lời này của hắn thật đúng là đầy vẻ chân tình.

Trong lúc sinh t.ử nguy cấp mà vẫn chỉ nghĩ đến việc để Hạ Trì Uyển chạy thoát.

Nhưng Hạ Trì Uyển đã không còn là kẻ ngốc của kiếp trước nữa.

Nếu là trước đây, nàng hẳn đã quên sạch mọi thứ, chẳng buồn phân biệt thật giả, trực tiếp đòi sống c.h.ế.t cùng hắn rồi.

“Ta đương nhiên biết.”

Hạ Trì Uyển không đáp lại màn “thâm tình” của Bộ Chiêm Phong, chỉ lạnh nhạt tỏ rõ rằng nàng là thiên kim tướng phủ, tính mạng vô cùng quý giá, tuyệt đối sẽ không vì một tên thư sinh nhỏ bé như hắn mà hoảng loạn mất bình tĩnh.

Câu trả lời ấy hiển nhiên không phải điều Bộ Chiêm Phong muốn.

Hắn nghiến răng, cố ý sơ hở trong lúc giao đấu, để lưỡi đao của đám cướp c.h.é.m về phía mình.

Thấy cảnh đó, Hạ Trì Uyển nheo mắt, ra hiệu cho thị vệ đi theo bằng một ánh nhìn kín đáo.

Vốn dĩ lúc này, Bộ Chiêm Phong định để đám cướp c.h.é.m bị thương tay trái của mình nhằm khiến Hạ Trì Uyển sinh lòng thương hại và cảm động.

Ai ngờ không hiểu vì sao đầu gối hắn bỗng tê rần, thân thể nghiêng sang một bên. Tay trái không bị c.h.é.m trúng, ngược lại chính cánh tay phải - bàn tay dùng để cầm b.út viết chữ của hắn - lại bị c.h.é.m bị thương.

Chương 276: Khéo Quá Hóa Vụng - Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia