Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)
Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.
Ai ngờ Hạ Trì Uyển lại là người mềm cứng không ăn.
Thấy hắn bị trẹo chân, nàng chẳng hề có chút lòng thương nào, cứ thế để hắn ngồi ngoài xe ngựa chịu nắng gắt thiêu đốt.
Ở chùa Pháp Hoa, Bộ Chiêm Phong vẫn luôn tìm cách tiếp cận Hạ Trì Uyển.
Đáng tiếc, những hành động đó chỉ khiến hắn chịu thêm nhiều nhục nhã hơn mà thôi.
Khu viện riêng mà Hạ Trì Uyển ở trong chùa là nơi chỉ người có tiền mới vào được, một ngày mất tới một trăm lượng bạc.
Cho dù là khách điếm sang trọng nhất, chi phí một ngày cũng chẳng thể cao đến mức đó.
Bộ Chiêm Phong từng đi nhiều nơi, từ khách điếm chỉ mười mấy đồng một đêm cho tới khách điếm giá mười lượng bạc một đêm hắn đều từng thấy qua.
Khách điếm mười lượng bạc một đêm đã được xem là cực kỳ đắt đỏ, gần như cao nhất rồi!
Mười lượng và một trăm lượng, khoảng cách giữa hai bên lớn tới mức nào chứ.
Cho nên Bộ Chiêm Phong không còn mềm lòng với Hạ Trì Uyển nữa, hắn cảm thấy nên để nàng chịu chút nhục nhã, như vậy nàng mới hiểu rằng nữ nhân phải cúi đầu trước nam nhân.
Bởi vì nữ nhân nhất định phải dựa vào nam nhân mới có thể sống tiếp.
Cho dù xuất thân của Hạ Trì Uyển có tốt đến đâu, nếu không có nam nhân chống lưng, nàng cũng sẽ giống như những nữ nhân bình thường khác, bị người ta ức h.i.ế.p.
Bộ Chiêm Phong không ngờ rằng không những không dạy dỗ được Hạ Trì Uyển, ngược lại còn khiến tay phải của mình bị thương.
Điều hắn lo lắng nhất chính là vết thương ở tay phải có ảnh hưởng đến kỳ thi khoa cử sắp tới hay không.
Tình cảnh hiện tại của Bộ Chiêm Phong đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo.
Không những không hủy được danh tiếng của Hạ Trì Uyển, không thể buộc nàng gắn c.h.ặ.t với mình, mà còn làm bị thương cánh tay phải quý giá!
Lúc này Bộ Chiêm Phong hận đến mức muốn tìm lại mấy tên lưu manh kia, đ.â.m thêm vài nhát kiếm rồi trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t đám vô dụng chỉ biết phá hỏng chuyện đó!
“Dù thế nào đi nữa, chuyện này ta vẫn phải cảm tạ Bộ công t.ử. Dù sao người mà kẻ khác muốn đối phó là ta, Bộ công t.ử hoàn toàn bị ta liên lụy.”
Hạ Trì Uyển lắc đầu, thái độ với Bộ Chiêm Phong xem như vẫn khá khách khí.
“Thật ra với bản lĩnh của Bộ công t.ử, tuy không đ.á.n.h lại đám người kia nhưng muốn tự bảo vệ mình hoàn toàn không khó. Nói cho cùng, cũng vì lo lắng cho ta nên công t.ử mới bị thương.”
Ban đầu nghe Hạ Trì Uyển xin lỗi, trong lòng Bộ Chiêm Phong khá dễ chịu.
Hắn còn nghĩ chuyến đi chùa Pháp Hoa lần này cũng không phải hoàn toàn không thu hoạch được gì.
Nhưng khi nghe những lời phía sau của Hạ Trì Uyển, Bộ Chiêm Phong lại cảm thấy có gì đó không đúng.
“Cho nên mặc kệ Bộ công t.ử có bảo vệ được ta hay không, ta vẫn nên cảm tạ công t.ử.”
Nói xong, Hạ Trì Uyển khẽ hành lễ với Bộ Chiêm Phong.
Nhưng nghe những lời này, trong lòng Bộ Chiêm Phong lại cực kỳ khó chịu.
Nếu không phải vẻ mặt Hạ Trì Uyển quá chân thành, hắn thậm chí còn nghi ngờ nàng đang mỉa mai mình bản lĩnh chưa tới nơi tới chốn mà cũng dám làm anh hùng.
“Những lời của Hạ Nhị tiểu thư thật khiến tiểu sinh hổ thẹn, quả thực không dám nhận.”
Những lời khách sáo, Bộ Chiêm Phong vốn rất giỏi nói.
Cho nên cuộc trò chuyện qua lại giữa hai người thoạt nhìn vẫn xem như hòa hợp.
Chỉ là sắc mặt của Bộ Chiêm Phong càng lúc càng khó coi hơn.
Bởi vì vết thương trên cánh tay hắn vẫn chưa được xử lý, Hạ Trì Uyển cũng không nhắc tới, chỉ liên tục cảm ơn qua lại.
Bộ Chiêm Phong cảm thấy mình mất m.á.u quá nhiều, đến cả mắt cũng bắt đầu hoa lên.
Cũng vì vậy mà trong lòng hắn càng thêm chán ghét mỹ nhân Hạ Trì Uyển, thậm chí còn bắt đầu sinh hận.
Tại sao ư?
Người có đầu óc khi thấy tình huống trước mắt, tuyệt đối sẽ không đứng đó cảm ơn qua cảm ơn lại, mà phải mau ch.óng xử lý vết thương cho hắn mới đúng.