Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ

Chương 284: Khéo Quá Hóa Vụng (9)

Editor: Ngoc Nguyen Ruby (Đá quý đỏ - 红宝石)

Bản dịch được đăng duy nhất tại Mangatoon và Monkey D, không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được cho phép.

Lê Tự Chi bị ánh mắt vừa bất lực vừa hoàn toàn tin tưởng của Hạ Trì Uyển làm d.a.o động tâm trí.

Nhìn Hạ Trì Uyển yếu đuối, bất lực như vậy, ngay cả hắn cũng không hiểu bản thân bị làm sao, chỉ cảm thấy tim mình "thịch" một tiếng, rung động dữ dội.

Xe ngựa vẫn đang lao vun v.út.

Cây cối và cảnh vật hai bên đường đều lướt qua trước mắt Hạ Trì Uyển với tốc độ cực nhanh.

“Ôm c.h.ặ.t ta!”

Lê Tự Chi lúc này đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý chuyện nam nữ khác biệt nữa.

Con ngựa đang phát cuồng vì đau, trong chốc lát chắc chắn không thể dừng lại.

Nhảy khỏi xe mới là cách cứu mạng duy nhất.

Nghe lời hắn, Hạ Trì Uyển không chút do dự dang hai tay về phía Lê Tự Chi.

Một tay hắn giữ dây cương, tay còn lại ôm lấy eo nàng.

Hạ Trì Uyển thuận thế ôm c.h.ặ.t cổ hắn, sợ mình bị hất văng ra ngoài.

Một cương một nhu, một âm một dương.

Hai cơ thể khác giới chạm vào nhau, cả hai đều cảm thấy một luồng tê dại chạy khắp người, như có dòng điện nhỏ lướt qua.

Chỉ là trong thời khắc nguy hiểm này, dù là Hạ Trì Uyển hay Lê Tự Chi đều không có tâm trạng để cảm nhận kỹ thứ cảm giác ấy.

Trong lòng cả hai lúc này chỉ còn hai chữ: sống sót!

“Nếu sợ thì nhắm mắt lại.”

Thấy con ngựa càng chạy càng lệch đường, nếu tiếp tục như vậy, cho dù không bị hất khỏi xe ngã c.h.ế.t thì cũng sẽ bị kéo sâu vào rừng, lạc mất phương hướng.

“Ừm.”

Hạ Trì Uyển khẽ đáp, ngoan ngoãn nép vào lòng Lê Tự Chi.

Dù hành động này vốn không thích hợp, nhưng đối với Hạ Trì Uyển - người có khát vọng sống cực mạnh - thì cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân.

Trong thời khắc này, sống sót mới là điều quan trọng nhất, còn những lễ giáo kia đều là vô nghĩa!

Hạ Trì Uyển chỉ cảm thấy chân mình chợt hụt xuống, cơ thể bị kéo mạnh lên không trung.

Nàng cùng Lê Tự Chi nhảy khỏi xe ngựa.

Nàng vốn tưởng mình đã an toàn.

Dù sao võ công của Lê Tự Chi rất cao, tiếp đất hẳn không thành vấn đề.

Ai ngờ sóng chưa yên, sóng khác đã nổi.

Bởi tốc độ con ngựa quá nhanh nên Lê Tự Chi rất khó chọn điểm đáp xuống.

Kết quả, điểm tiếp đất lại là một sườn dốc.

Thấy tình huống không ổn, Lê Tự Chi chẳng kịp suy nghĩ gì nữa, chỉ ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u Hạ Trì Uyển vào lòng, cố dùng cơ thể mình bao bọc nàng nhiều nhất có thể.

Hạ Trì Uyển còn chưa kịp nhìn rõ tình hình thì đầu đã bị hắn ấn xuống.

Sau đó, Lê Tự Chi ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng.

Cảm giác ấy khiến Hạ Trì Uyển thậm chí còn nghi ngờ liệu hắn có đang lợi dụng chiếm tiện nghi mình không.

Nhưng nàng còn chưa kịp nghĩ thông thì trời đất đã quay cuồng.

Đầu óc nàng choáng váng vô cùng.

Trong lúc lăn xuống dốc, nàng rõ ràng cảm nhận được hai người va phải không ít vật cản.

Thế nhưng những cú va đập ấy không hề rơi lên người nàng, mà toàn bộ đều do Lê Tự Chi chịu lấy.

Nghe tiếng hắn rên khẽ vì đau, Hạ Trì Uyển biết hắn chắc chắn bị thương không nhẹ.

Khi nàng hoàn hồn lại, dường như đã qua rất lâu.

Hạ Trì Uyển chỉ biết rằng lúc mở mắt ra, đáng lẽ đang là giữa trưa sáng rõ, nhưng trước mắt nàng lại là một mảng mây chiều đỏ rực như lửa.

Nghĩ tới những chuyện xảy ra trước khi ngất đi, Hạ Trì Uyển vội vàng tìm kiếm Lê Tự Chi.

Nàng chống người ngồi dậy, vừa xoay người liền chạm phải một người.

Quay đầu nhìn lại, người đó không phải Lê Tự Chi thì còn ai nữa?

Chương 284: Khéo Quá Hóa Vụng (9) - Trọng Sinh Báo Thù: Phúc Hắc Đích Nữ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia