Đám lưu dân trông rất phấn khích, mặc kệ nguyên nhân là gì, có vài căn nhà nguyên vẹn vẫn tốt hơn cả.

Không bị gió lùa, không bị tuyết rơi vào, tối nay ngủ rốt cuộc cũng không còn lạnh buốt nữa, hơn nữa ngủ một giấc xong họ còn có thể dỡ cả mái nhà lấy củi mang đi.

Thế này thì tốt quá, quá tốt rồi.

Giữa rừng cây và ngôi làng vẫn còn mấy hàng dấu chân lộn xộn chưa bị tuyết mới che lấp hoàn toàn.

Đó là dấu chân của mấy tên hộ vệ lúc trước để lại khi đi kiểm tra ngôi làng, cả đội cứ men theo dấu chân mà đi vào làng.

Sau khi vào làng, đội ngũ liền tản ra, mấy nhà giàu bắt đầu tìm chỗ tá túc thích hợp, còn đám lưu dân thì bắt đầu lục lọi từng nhà tìm kiếm đồ đạc.

Khương Hòa đeo gùi đi quanh làng bẻ trụ băng, cứ dưới mỗi mái hiên nhà là kết thành một hàng dài, một lần có thể thu được rất nhiều mà không cần chạy đôn chạy đáo.

Nàng bẻ xong trụ băng của một nhà cũng tiện thể vào sân xem có thứ gì có thể nhặt nhạnh được không.

Nàng phát hiện nhà nào cũng bỏ lại cối xay đá, nhưng vại nước thì không phải nhà nào cũng còn.

Khương Hòa nhận ra, những căn nhà còn nguyên vẹn thì trong sân sẽ có vại nước tốt, còn những căn nhà sập đổ thì trong sân chỉ còn lại cái cối xay đá không mang đi nổi.

Giác quan thứ sáu của Khương Hòa luôn cảm thấy ngôi làng này có chút kỳ quặc, thế là nàng không thu cối xay đá, chỉ bẻ trụ băng rồi lấy gùi che đậy thu hết vào không gian.

Sau khi bẻ xong trụ băng, Khương Hòa liền chuẩn bị tìm một căn nhà tốt để tá túc qua đêm.

Lúc nãy không chú ý, giờ mới thấy mấy căn nhà nguyên vẹn này không hề nằm liền kề nhau.

Mà là đầu làng một cái, cuối làng một cái, phía đông một cái, phía tây một cái, cứ nằm rải rác như vậy.

Thêm vào đó là trong làng có lối nhỏ, cây cối, ao sen, đất trống các loại, khoảng cách giữa các nhà khá xa.

Khương Hòa cũng chẳng kén chọn, tìm một căn nhà nguyên vẹn gần nhất rồi bước vào.

Đặt gùi xuống đất, lấy củi trong gùi ra nhóm lửa, sau khi lửa cháy thì lấy nồi ra chuẩn bị múc tuyết đun nước.

Vì là nhà tốt nên mặt đất bên cạnh không có tuyết để lấy.

Khương Hòa cầm nồi ra ngoài sân, nhìn xuống đất, tuy có tuyết nhưng vì đám lưu dân đi lại lục lọi khắp nơi nên tuyết sạch đã bị làm bẩn mất rồi.

Nàng muốn lên cây lấy tuyết, nhưng xung quanh căn nhà không có lấy một cái cây nào, khéo thật, cây cối dường như đều bị c.h.ặ.t sạch rồi.

Chẳng biết là chủ nhà bỏ đi chạy nạn tự c.h.ặ.t, hay là đám lưu dân tá túc trước đó c.h.ặ.t đi nữa.

Nhưng Khương Hòa phát hiện trong vại nước đặt ngoài sân vẫn còn nguyên vẹn, bên trong đã chứa đầy tuyết đọng, đúng lúc có thể dùng.

Khương Hòa nhìn vại nước khựng lại một chút, nghĩ đoạn liền bước tới dùng nồi múc một nồi, nén c.h.ặ.t rồi lại cho thêm thật nhiều, tuyết tan ra chẳng được bao nhiêu nước, bắt buộc phải cho thêm nhiều chút.

Múc tuyết xong, Khương Hòa quay người đi vào nhà, nhưng luôn cảm thấy phía sau hình như có một đôi mắt đang chằm chằm nhìn mình.

"Ai?"

Khương Hòa vội vàng quay đầu lại.

Liền bắt gặp một tên lưu dân phía sau đang trợn mắt nhìn nhau với nàng.

"Á, là, là, là ngươi!"

"Hảo hán, hảo hán tha mạng, ta không cố ý lại gần, ta chỉ thấy bên này có căn nhà tốt, ta không biết là ngươi ở đây, ta đi ngay đây, tuyệt đối không lại gần ngươi trong vòng ba thước."

Tên lưu dân nhận ra Khương Hòa chính là thằng nhóc gầy gò đã c.h.é.m người vào giữa trưa.

Hắn sợ đến mức lảo đảo suýt ngã xuống đất, ổn định lại thân hình rồi vội vàng lùi lại giữ khoảng cách với Khương Hòa, sau đó ôm đầu bỏ chạy mất dép.

Khương Hòa nhìn quanh một vòng, làm gì còn ai nữa, cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm cũng biến mất.

Lẽ nào cái cảm giác có người nhìn mình chính là tên lưu dân vừa rồi?

Không giống lắm.

Khương Hòa bưng nồi vào nhà, đặt lên đống lửa bắt đầu đun.

Giờ này chưa có ai tới, nàng vội lấy cơm ra ăn, nếu không lát nữa có người tới, nàng sẽ không tiện đường hoàng ăn đồ ngon, nàng không muốn bạc đãi cái dạ dày của mình.

Hai bát cơm trắng và một đĩa thịt heo xé nhanh ch.óng được giải quyết, rửa bát xong thì bên ngoài mới có mấy tên lưu dân tìm đồ không được nên quay về.

Không tìm được thứ gì hữu dụng thì đành tìm một căn phòng nghỉ ngơi qua đêm vậy.

Vào nhà nhìn thấy Khương Hòa, phàm là những tên lưu dân từng thấy qua chiến tích dũng mãnh của nàng đều bị dọa chạy sạch.

Chỉ còn lại vài tên người mới ngây ngốc dũng cảm ở lại.

Thậm chí có vài kẻ nhìn dáng vẻ cô độc nhỏ bé khi Khương Hòa một mình đeo gùi còn nảy sinh vài suy nghĩ không hay.

Trời dần dần tối đen, bên ngoài không còn tên lưu dân nào đi lại nữa.

Đến lúc phải tìm nhà nghỉ ngơi thì ai cũng đã tìm được chỗ thích hợp rồi, thế nên căn nhà Khương Hòa ở cũng không có thêm người.

Vì sự "quyến rũ" cá nhân của Khương Hòa, nên hiện tại trong nhà cũng không có mấy người tá túc.

Chỉ có năm sáu nhà, mỗi nhà chiếm một góc, cách nhau một khoảng, không ai làm phiền ai, cũng coi như thoải mái.

Những lưu dân khác cũng sau khi tìm một vòng thì ra sân múc tuyết trong vại nước.

Đun nước xong xuôi thì mọi người bắt đầu ăn cơm, bánh bao bánh nướng ngâm nước, cứ lấp đầy bụng là được.

Khương Hòa đã ăn no, liền lấy chậu ra đổ nước nóng, cho thêm tuyết vào chuẩn bị rửa chân.

Nước chưa kịp đổ xong đã nghe thấy một gã đàn ông trung niên hét lên: "Này, thằng nhóc kia."

Khương Hòa không biết hắn gọi ai, tưởng không liên quan đến mình nên không ngẩng đầu, tiếp tục đổ nước, ai ngờ tên trung niên lại gào lên một tiếng nữa.

"Này, thằng nhóc đang đổ nước kia."

Khương Hòa dừng tay, nhìn người đang gọi mình, sau đó liếc sang trái, lại nhìn sang phải, rồi nhìn lên trên, nhìn xuống dưới...

Nhìn xuống dưới thì thôi bỏ đi, kẻ ở dưới mà tên kia nhìn thấy chắc chắn sẽ sợ tới mức cắm đầu chạy thục mạng chứ không ngồi thong dong đê tiện như giờ.

Đúng, chính là cười rất đê tiện.

Khương Hòa chỉ tay vào mình, "Gọi ta?"

Gã trung niên cười cười gật đầu.

"Chính là gọi tiểu đệ đó, tiểu huynh đệ không có gì ăn phải không? Ta thấy đệ chưa ăn gì, có đói không?"

"Ta ở đây có đồ ăn nè, nếu đệ muốn ăn, ta có thể cho đệ, chỉ cần đệ đáp ứng ta một chuyện là được."

"Chuyện gì?" Khương Hòa còn thấy hiếu kỳ, thời buổi này mà còn có kẻ chủ động cho đồ ăn.

Gã đàn ông nhìn quanh những người khác, rồi nhìn Khương Hòa, vẻ mặt đột nhiên trở nên õng ẹo giả tạo, "Ở đây không tiện, tiểu ca, hay là chúng ta ra ngoài nói chuyện đi."

"Dù sao cũng là chuyện tốt, đệ ra ngoài là biết ngay."

Khương Hòa nhìn cái vẻ mặt dầu mỡ của gã trung niên, trong chớp mắt đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhìn mặt tên này thôi mà nàng muốn nôn cả chỗ cơm vừa ăn ra ngoài.

Đúng là tò mò hại c.h.ế.t mèo, nàng không nên hỏi làm gì, để rồi phải nghe thấy một chuyện buồn nôn thế này.

"Cút mẹ ngươi đi, không đi." Khương Hòa xua tay.

Trên đường đi đúng là chuyện quái gì cũng gặp được.

"Ta đi, ta đi." Một tên lưu dân bên cạnh nghe thấy Khương Hòa từ chối liền hét lên ngay lập tức.

"Hắn không đi thì ta đi, ta có thể đi cùng ngươi, chuyện gì ta cũng làm, ngươi cho ta ăn là được chứ gì?"

Chuyện này mà cũng có người tranh giành sao?

Chương 52: Ngôi Làng Kỳ Quái - Xuyên Đến Thời Loạn Thế Cổ Đại Một Mình Chạy Nạn, Hàn Băng Lũ Lụt Ôn Dịch Ta Có Không Gian Tích Trữ Vô Hạn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia