"Kinh thành nhỏ bé, cô nãi nãi ta đã trở lại đây!"
Khương Vũ Đồng vén rèm xe, nhướng mắt nhìn lầu các cao ngất tít đằng xa, trong đáy mắt xẹt qua một tia sắc lạnh.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, nàng lại thu về dáng vẻ cà lơ phất phơ, không rành thế sự, lười biếng tựa hẳn vào người Tiểu Điệp như kẻ không xương.
"Tiểu thư, tiểu thư, người chú ý dáng vẻ một chút!"
"Tiểu Điệp, không cần căng thẳng, trong xe ngựa chỉ có hai chúng ta, sợ gì chứ! Đỗ mụ mụ còn có thể ăn thịt em hay sao?"
Xe ngựa tiến vào từ cửa Đông, xe của Định Viễn Hầu phủ, tự nhiên chẳng kẻ nào dám cản đường.
Tiếng người ồn ào náo nhiệt chọc cho Khương Vũ Đồng liên tục vén rèm ngó nghiêng ra bên ngoài.
"Tiểu Điệp, em xem, vẫn là kinh thành náo nhiệt, đâu như chốn thôn quê của chúng ta, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy gương mặt đó!"
Đỗ mụ mụ ngồi ở bên ngoài xe ngựa, nghe được đoạn đối thoại của đôi chủ tớ, khóe mắt nhịn không được khẽ giật giật.
"Đúng là một con nha đầu nhà quê thô bỉ, chưa hiểu sự đời!"
Xe ngựa lăn bánh hơn nửa canh giờ, rốt cuộc cũng dừng lại trước một phủ đệ bề thế, uy nghi.
"Định Viễn Hầu phủ"
Bốn chữ rồng bay phượng múa trên tấm biển son, cùng đôi sư t.ử đá oai vệ ngự hai bên cửa lớn, thảy đều phô bày nội hàm và sự quyền quý của danh gia vọng tộc.
"Đại tiểu thư chờ một chút, lão nô đi vào bẩm báo phu nhân trước."
Khương Vũ Đồng xua xua tay, ánh mắt tràn đầy vẻ vội vã không chờ nổi, lớn tiếng căn dặn: "Mau đi đi Đỗ mụ mụ, đừng làm cho bổn tiểu thư phải chờ lâu!"
"Vâng!" Đỗ mụ mụ ngoài mặt tươi cười đáp lời, trong lòng lại thầm mắng, "Tiểu nha đầu vắt mũi chưa sạch, để xem ngươi còn kiêu ngạo được bao lâu! Lát nữa xem phu nhân thu thập ngươi thế nào! Trị một con nha đầu nhà quê như ngươi, với phu nhân mà nói quả thực dễ như trở bàn tay!"
Khương Vũ Đồng buồn chán mân mê ngón tay, hoàn toàn chẳng để tâm đến những chuyện sắp xảy ra.
"Lão Triệu, quay xe đi vào từ cửa hông!" Đỗ mụ mụ cất giọng lanh lảnh ra lệnh.
Khương Vũ Đồng lập tức nhận ra điểm bất thường, quát lớn: "Từ từ đã ——"
Đỗ mụ mụ vội vàng chạy đến bên xe ngựa, cười làm lành nói: "Đại tiểu thư, phu nhân dặn, cửa chính bị hỏng đang tu sửa, đành ủy khuất đại tiểu thư đi tạm từ cửa hông vào phủ."
"Thật là nói bậy nói bạ!" Khương Vũ Đồng mắng xong, lập tức bưng kín miệng, câu nói này quả thực có phần thiếu nho nhã.
Nàng mang vẻ mặt tức giận nhảy xuống xe ngựa, chỉ thẳng mặt Đỗ mụ mụ mắng to: "Mụ ác nô lòng dạ đen tối nhà ngươi! Sao dám sỉ nhục ta như thế!
Ta đường đường là Đích đại tiểu thư con vợ cả của Định Viễn Hầu phủ, cớ sao có thể đi cửa hông mà vào!
Chắc chắn là mụ ác nô nhà ngươi khinh chủ, giả truyền khẩu dụ của mẫu thân ta, có phải thế không?!"
Đoạn thoại này của Khương Vũ Đồng nói vừa nhanh vừa dồn dập, cố tình từng câu từng chữ lại rõ ràng rành mạch, khiến người đi đường đang đứng xem náo nhiệt xung quanh đều nghe không sót chữ nào.
"Sao tự nhiên lại lòi đâu ra một Đích đại tiểu thư thế kia?"
"Ai mà biết được? Chốn quan lại phủ đệ, hôm nay có thêm đích trưởng nữ, ngày mai lòi ra thứ trưởng t.ử, chẳng phải là chuyện thường tình sao?"
……
Đỗ mụ mụ toát mồ hôi hột, vội vàng quỳ sụp xuống, lớn tiếng biện bạch: "Đại tiểu thư, oan uổng quá! Lão nô thật sự không dám giả truyền lời của phu nhân đâu! Cửa chính quả thật đã hỏng rồi!"
"Vậy mụ giải thích cho bổn tiểu thư nghe xem, mẫu thân ta là một người ôn nhu hiền thục, tri thư đạt lý lại đặc biệt trọng quy củ.
Làm sao người lại không hiểu cái đạo lý chủ nhân hồi phủ tuyệt đối không đi cửa hông?"
Hai tên thủ vệ Triệu Đại và Khương Năm vừa thấy tình hình không ổn, liếc mắt nhìn nhau, Khương Năm lập tức lén lút chạy vào trong báo tin.
"Chuyện... chuyện này," Đỗ mụ mụ trực tiếp bị hỏi khó đến mức nghẹn họng, ấp úng nửa ngày trời vẫn không tìm được cái cớ nào hợp lý.
Khương Vũ Đồng chỉ vào Đỗ mụ mụ đang quỳ rạp dập đầu trên mặt đất, quát lớn: "Mụ ác nô này, còn không mau ngậm miệng, đừng hòng xảo biện!"
"Người đâu! Kéo mụ ác nô này xuống cho bổn tiểu thư, đ.á.n.h nặng ba mươi đại bản!"
"Đại tiểu thư bớt giận, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Đỗ mụ mụ tuổi tác đã cao, tai hơi nghễnh ngãng.
Vừa rồi mụ nghe nhầm lời phu nhân dặn. Phu nhân không hề cấm cản đại tiểu thư đi cửa chính vào phủ.
Chỉ là cửa chính quả thực đang tu sửa, đành ủy khuất đại tiểu thư chờ thêm nửa canh giờ nữa.
Đợi cửa chính sửa xong, đại tiểu thư bước vào phủ cũng chưa muộn."
Xuân Anh cười duyên một tiếng, hướng Khương Vũ Đồng nhún mình hành lễ, không nhanh không chậm mở lời giải vây.
Vừa giải thích, nàng ta vừa kéo Đỗ mụ mụ đang quỳ dưới đất lên, trong lòng không khỏi hừ lạnh một tiếng.
"Nếu chỉ có chút bản lĩnh nhỏ nhoi ấy, trước mặt phu nhân căn bản chẳng bõ bèn gì!
Cho dù ngươi có là Đích đại tiểu thư gì đi chăng nữa, thì cũng phải ngoan ngoãn đứng chờ ở cổng lớn này đủ nửa canh giờ, trở thành trò cười cho cả kinh thành!"
Khương Vũ Đồng nhìn Xuân Anh, cố ý kéo dài giọng: "Thì ra là thế a ~"
"Tiểu Điệp!"
Xuân Anh không biết Khương Vũ Đồng định làm gì, khó hiểu nhìn sang.
Tiểu Điệp lanh lẹ đáp lời: "Tiểu thư, người gọi em ạ?!" Đôi mắt to tròn chớp chớp tràn đầy nghi hoặc.
"Tỷ tỷ này nói, cửa chính phải sửa thêm nửa canh giờ nữa. Rảnh rỗi sinh nông nổi, Tiểu Điệp, em không bằng qua đó phụ giúp một tay đi!"
Khương Vũ Đồng vừa phân phó Tiểu Điệp, vừa quay sang nhìn Xuân Anh: "Tỷ tỷ này, tỷ đừng thấy Tiểu Điệp vóc dáng nhỏ bé mà nhầm, sức lực của ẻm không nhỏ đâu, nhất định giúp được việc đó!"
"Vâng thưa tiểu thư, nô tỳ đi ngay đây!"
Xuân Anh khẽ nhướng đôi mắt đẹp, chuyện... chuyện này, còn có thể hành xử kiểu này sao?
Nếu để con nha đầu Tiểu Điệp kia chạy vào trong, chuyện phu nhân cố tình làm khó Đích nữ nguyên phối chắc chắn sẽ bị truyền ra ngoài.
Lúc đó phu nhân há chẳng trách mắng nàng ta làm việc không đến nơi đến chốn sao? Không được!
Xuân Anh vội vàng bước lên cản bước Tiểu Điệp đang định xông vào trong: "Hảo muội muội, muội đừng vội.
Muội là nha hoàn đắc lực bên người đại tiểu thư, dăm ba việc vặt vãnh này sao dám phiền đến muội, để ta đi hối thúc bọn họ thay muội là được!"
Nói đoạn, nàng ta nháy mắt ra hiệu cho Khương Năm đang đứng cạnh, Khương Năm lập tức tiến đến chặn đường Tiểu Điệp.
Tiểu Điệp mặc kệ mấy trò đó, tiểu thư bảo nàng đi, nàng tự nhiên sẽ nghe lời tiểu thư.
Nàng tùy ý vung tay một cái, liền hất văng cánh tay của Khương Năm ra.
Xuân Anh gấp đến mức hết cách, đành phải tỏ vẻ yếu thế quay sang nhìn Khương Vũ Đồng.
"Đại tiểu thư."
Khương Vũ Đồng bày ra vẻ mặt ngây thơ, vờ như không hiểu Xuân Anh gọi mình làm gì: "Hả? Sao thế?"
Xuân Anh không ngờ Khương Vũ Đồng lại giở trò này, âm thầm c.ắ.n răng: "Đại tiểu thư, Tiểu Điệp muội muội là tâm phúc bên cạnh người, chút việc nhỏ này, cứ để nô tỳ đích thân đi hối thúc thì hơn."
Khương Vũ Đồng làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, chỉ vào Xuân Anh, cất tiếng gọi Tiểu Điệp: "Tiểu Điệp, còn không mau cảm tạ tỷ tỷ đây!"
Tiểu Điệp lập tức quay đầu, nở nụ cười ngọt ngào với Xuân Anh: "Cảm tạ tỷ tỷ."
Tiểu Điệp ngoan ngoãn trở lại bên cạnh Khương Vũ Đồng, Xuân Anh không còn cách nào khác, đành c.ắ.n răng giẫm những bước chân nhỏ xíu, chậm rì rì đi vào trong.
Đám đông đứng xem náo nhiệt thấy vậy liền thì thầm to nhỏ, thấy thật thú vị.
"Đại tiểu thư này thú vị thật đấy!"
"Cũng có chút thủ đoạn đấy chứ!"
"Ta nhổ vào, tiểu thư khuê các nhà ai lại xuất đầu lộ diện thế này, nhìn là biết thứ dã nha đầu từ nông thôn lên, chẳng có chút quy củ nào!"
Khương Vũ Đồng thính tai, tự nhiên không bỏ sót lời bàn tán của kẻ khác. Nàng vô cùng thong dong thò tay vào túi áo, móc ra một nắm hạt dưa.
"Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, này, Tiểu Điệp, cho em một nắm!"
Xuân Anh đứng nép sau cánh cửa nghe ngóng động tĩnh, tức giận giậm chân, gắt gỏng ra lệnh cho người gác cổng.
"Còn không mau mở cửa đón khách!"
Cánh cửa chính màu son đỏ từ từ mở ra, nô bộc hầu hạ đã quỳ rạp thành hai hàng hai bên cánh cửa.
Đám đông bên ngoài chứng kiến cảnh tượng này, nhịn không được tặc lưỡi xuýt xoa.
Xuân Anh bước tới, cung kính cất lời: "Đại tiểu thư, mời người vào trong."
Khương Vũ Đồng thần thái ung dung cất chỗ hạt dưa còn lại vào túi, phủi phủi bụi trên tay, chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nghiêng một góc bốn mươi lăm độ ngắm nhìn tấm biển.
Khóe môi nàng nở một nụ cười như thể kẻ nhà quê chưa từng thấy qua sự đời, sải bước hiên ngang đi vào trong.