Khương Vũ Đồng mang vẻ mặt tươi cười đến diện kiến Đỗ thị. “Mẫu thân, nhi nữ có một chuyện muốn thỉnh cầu.”
Đỗ thị ân cần hỏi han rồi nghe Vũ Đồng kể lại chuyện cứu giúp Ngô Thủy Liên. Bà ta thầm nghĩ Vũ Đồng thật là kẻ ngây thơ, không có đầu óc khi dễ dàng tin người lạ.
“Đồng tỷ nhi thật là đứa trẻ thiện lương, chuyện nhỏ này cứ theo ý con mà làm.”
Khương Vũ Thư nghe tin này từ Trúc Cầm thì thấy vô cùng lạ lẫm, vì kiếp trước không hề có chuyện này. Nàng ta bắt đầu cảm thấy lo âu khi ký ức cũ không còn hoàn toàn đúng nữa. Đang định sang tìm Vũ Đồng thì thấy nàng cùng Hạ Anh đến thăm mình.
Hai tỷ muội rủ nhau ra hồ sen vãn cảnh. Vũ Đồng thốt lên khen ngợi hoa sen đẹp thì bỗng nghe tiếng mỉa mai: “Xùy, thật là kẻ thiếu kiến thức!”
Vũ Thư nhận ra giọng người tới, vội hành lễ: “Bái kiến Tin Dương công chúa, công chúa thiên tuế.”
Tin Dương công chúa cao ngạo nhìn Vũ Đồng: “Kẻ điêu dân nào thấy bản công chúa mà không hành lễ?! Người đâu, dạy quy củ cho nó!”
Vũ Thư vội vàng xin tha cho tỷ tỷ, nhưng Tin Dương công chúa ngạc nhiên vì Hầu phủ đột nhiên có thêm một Đại tiểu thư. Vũ Đồng thản nhiên đáp lời công chúa với thái độ bất bình bất đạm, khiến Tin Dương tức giận định cho tát tai nàng.
“Khoan đã ———!”
Hoa Dương Trưởng công chúa xuất hiện. Tin Dương dù tức tối cũng phải cung kính hành lễ với cô cô. Vũ Đồng liền tranh thủ trình bày nỗi oan ức của mình một cách thông minh, khiến Trưởng công chúa sinh lòng hiếu kỳ và tin tưởng. Ngài quay sang hỏi Vũ Thư để xác minh và Vũ Thư đành phải nói thật.
Tin Dương công chúa không cam lòng nhưng đành phải bỏ qua theo lời khuyên của Hoa Dương Trưởng công chúa rồi hậm hực rời đi.
“Khương Đại tiểu thư thật lớn mật, đã lâu rồi ta chưa thấy ai không sợ ta như con.” Hoa Dương Trưởng công chúa mỉm cười nói.