Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
Ta là đại tiểu thư thất thế của Hầu phủ. Hôm nay biểu muội trà xanh chính thức gả cho Cửu Hoàng tử. Đạn mạc bất ngờ nhảy xịn mịn: [Ép nó mở hộp ra đi! Bên trong là đôi tai của gã cẩu nô nhà nó đấy!] [Tác tinh sắp bị ném vào hầm sấu làm mồi, cười xỉu!] Ta lườm màn hình. Bớt múa lại giùm. Hai canh giờ trước, chính tay ta đã đánh thuốc mê gã gia nô Giang Dã, nhét gọn hắn xuống gầm giường. Ta vỗ đầu hắn: "Ta cho chú em nghỉ phép, ở đây ngoan xé nháp chờ ta quậy tưng bừng nhé." Mắt hắn sáng rỡ, gật đầu lia lịa: "Rõ, đại tiểu thư!"
Vào năm Bùi Nghiên cùng ta định hôn, cô nương mồ côi từng được hắn cứu mạng cũng được đưa vào Hầu phủ nương nhờ. Nàng ta yếu đến mức tựa một nhành liễu trước gió, bước vài bước đã ho khan, đi thêm mấy bước liền rưng rưng như sắp khóc. Chỉ cần nghe người trong phủ nhắc tới chuyện Bùi Nghiên sắp thành thân với ta, nàng ta đã đỏ mắt, giọng nghẹn lại mà hỏi hắn: “Có phải sau khi huynh có vị hôn thê rồi, trong lòng huynh sẽ không còn chỗ cho ta nữa không?” Mà dáng vẻ vừa đáng thương vừa mong manh ấy, lại chính là điều Bùi Nghiên thương nhất ở nàng ta. Vì muốn nàng ta thôi bất an, ngay trong đêm ấy, hắn đã tìm đến huynh trưởng, mở lời cầu xin. “Dù sao cũng chỉ là thay đệ đi hết lễ tiết mà thôi.” “Xin đại ca thay đệ tới Ôn gia đón dâu, cũng thay đệ đứng trước thiên địa bái đường.” “Đệ phải đưa A Dao ra biệt viện ngoài thành tĩnh dưỡng trước đã, đợi nàng ấy yên tâm rồi, đệ nhất định sẽ trở về ngay.”
Tiểu thái dương hống hách x Tiểu sư đệ nội tâm, xinh đẹp --- Tông môn mới tới một vị tiểu sư đệ. Đệ ấy trông rất đẹp, giống như thanh băng kiếm ta tự tay mài hồi mùa đông năm ngoái vậy. Dưới ánh mặt trời, dường như đệ ấy còn biết phát sáng. Nhưng lúc ta nhìn trộm, không cẩn thận từ trên cây ngã xuống đè trúng người đệ ấy. Còn đè đệ ấy đến mức biến thành một kẻ nửa câm. Ngày thường mở miệng chỉ biết nói "ừ", "ồ", "à". Ta cảm thấy vô cùng áy náy, chỉ đành ngày ngày tìm đệ ấy trò chuyện, xem có thể chữa khỏi hay không. Nhưng ta đã làm nhiều việc như thế, sau khi đệ ấy khôi phục, câu dài đầu tiên nói với ta lại mang theo vẻ ấm ức khôn cùng: "Dạo gần đây, tại sao tỷ cứ tìm tên đao phủ máu lạnh ở Dược Vương Cốc, kẻ mỗi ngày chỉ biết mổ xẻ tiểu động vật kia để nói chuyện thế?"
Trong giới hào môn ai cũng biết, thiếu gia Thẩm gia - Thẩm Ngôn Dịch bỏ mặc vị hôn thê của mình, say mê một cô chủ tiệm hoa. Hễ rảnh là anh ta lại chạy đến tiệm hoa, cùng cô ấy trò chuyện về thơ ca và những miền đất xa xôi. Tôi bị thứ tình cảm ấy che mờ lý trí, ngây ngốc tin rằng giữa chúng tôi rồi sẽ có một tương lai. Cho đến khi vị hôn thê của anh ta cầm theo một xấp ảnh tìm đến. “Ngại quá, chỉ là... cô trông hơi giống bạch nguyệt quang của Ngôn Dịch."
Lúc còn sống, ta bị Lý Nhượng từ Hoàng hậu giáng xuống làm Thư phi, an trí ở lãnh cung. Sau khi chết, hắn đem hồn phách của ta trấn tại Phượng Nghi Cung, không bao giờ cho phép bất kỳ ai nhắc đến tên ta nữa. Ba năm sau, Lý Nhượng mới bước vào Phượng Nghi Cung một lần nữa. Nằm trong cỗ quan tài phủ bụi, lạnh lẽo lẩm bẩm. “Hà tất tương phùng, không dư trường hận.” Một câu nói, đem quá khứ đế hậu mấy năm của chúng ta, xóa sạch sành sanh. Ta phá vỡ bùa trấn hồn, trùng sinh trở về lúc hắn trọng thương, phóng tới ánh mắt yếu ớt. Ta nhắm mắt làm ngơ, nhẹ nhàng buông rèm xe. Chỉ phân phó phu xe: “Đi nhanh hơn chút nữa.” Lần nữa ta gặp lại Lý Nhượng, là một buổi chiều oi bức ẩm ướt. Trên cánh tay hắn quấn băng gạc dày cộm, dáng người gầy gò, sắc mặt thanh tú. Hắn chưa chết. Lần này, là phụ thân ta cứu hắn từ dưới tay thích khách. Đưa hắn về Ôn phủ dưỡng thương. Khoảnh khắc Lý Nhượng gặp lại ta, ngón tay nhịn không được siết chặt chén trà.
Tụ họp bạn bè bị hỏi: "Có năm sếp mà chỉ có bốn cái ghế thì làm sao?" Tôi buột miệng phán một câu xanh rờn: "Nếu là kiểu như Kỷ Tự Hoài thì cứ ngồi lên người tôi là được." Vừa dứt lời, phía sau lưng chợt vang lên một giọng nam trầm thấp. "Ồ?" "Cậu chắc chứ?" ?!!
Vừa thất tình, tôi uống say bí tỉ, lại lầm tưởng anh trai của bạn thân là t.r.a.i b.a.o.. Trong khách sạn, anh giữ lấy bàn tay đang không ngừng quậy phá của tôi. Giọng nói khàn khàn đầy mê hoặc: “Em nghĩ kỹ rồi chứ? Đừng để sau này phải hối hận.” Mọi chuyện mới đi được nửa chừng thì bạn trai cũ gọi điện cầu xin nối lại tình xưa. “Anh say quá nên mới hồ đồ lên giường với cô ta. Người anh yêu vẫn là em.” “Em tha thứ cho anh đi, chúng ta quay lại được không?” Tôi vừa định mở lời đáp lại thì bên tai chợt có một luồng hơi nóng lướt qua. Anh ghé sát, dịu dàng dỗ dành: “Xem ra anh vẫn chưa đủ cố gắng, nên mới để bảo bối còn có tâm trí mà phân tâm.”
[KHÔNG CP + TRUYỆN SẢNG + THỦ THÀNH + QUỶ DỊ + SINH TỒN + ĐẠI LÃO] Ngay trước khoảnh khắc ký vào “Bản cam kết đồng ý phẫu thuật” cho người nhà, Giang Tẩm Nguyệt chợt tối sầm mắt mũi, bị lôi tọt vào một trò chơi sinh tồn ký túc xá. Đúng bảy giờ tối, bên ngoài cánh cửa bắt đầu xuất hiện những sinh vật quỷ dị đáng sợ. Chúng đi lại lang thang trên hành lang, lúc nào cũng chực chờ phá cửa xông vào. Cách duy nhất để sống sót là nâng cấp cửa ký túc xá, nâng cấp tháp pháo vũ khí, và mở cửa tranh đoạt rương báu. Khu rừng vĩnh cửu, con tàu ma quái, quy tắc quái đàm, sòng bạc ham muốn, bệnh viện Thái Bình... Giang Tẩm Nguyệt nắm trong tay [Nhóm Quản Lý], đi lại giữa phe quỷ dị và các người chơi: bán tin tức, chiếm tiên cơ, lừa đảo gạt ngẫm... tất cả chỉ để sống sót trở về. Ghi chú: Truyện nữ cường sảng văn không CP, hoan nghênh nhảy hố, tuyệt đối không uất ức! ( ͯω ͯ)/
Liễu Yên Đại dựa vào mối hôn sự do tổ tiên sắp đặt để gả vào Hầu phủ. Dù mang danh thế tử phu nhân cao quý, nàng vẫn luôn bị người khác xem thường. Mẹ chồng chê nàng ngu ngốc, phu quân chán nàng nhạt nhẽo, em chồng khinh nàng yếu đuối. Cho đến ngày hôm đó, tình nhân trong lòng phu quân nàng từ biên cương trở về, nàng tận tai nghe thấy phu quân nói muốn bỏ nàng. Đêm ấy, Liễu Yên Đại lòng như tro tàn, đến phòng mẹ chồng thỉnh an. Nàng biết, người mẹ chồng luôn cay nghiệt với mình chắc chắn sẽ nhân cơ hội này để đuổi nàng ra khỏi phủ. Nhưng khi nhìn thấy mẹ chồng, bà lại đập bàn một cái, trên gương mặt đoan trang rực rỡ hiện lên vài phần căm hận, nghiến răng nói: “Ta và thúc phụ của con quen biết từ nhỏ, mối hôn sự này không thể hủy bỏ! Con trai ta muốn bỏ con? Vậy thì ta đổi một đứa khác!" Liễu Yên Đại nghẹn ngào gật đầu: “Dạ… Hả?” … Tần Thiền Nguyệt đến khi chết mới biết, tất cả những gì nàng có được đều là giả dối. Phu quân nàng một lòng nhớ về người khác, đến thời khắc quan trọng lại bỏ rơi nàng. Các con của nàng nhận kẻ thù làm mẹ, khi nàng lâm bệnh nặng, chẳng ai đoái hoài đến, để nàng tức giận mà chết. Chỉ có con dâu là người duy nhất, dù từng bị nàng ghẻ lạnh vẫn không oán không hận, vượt ngàn dặm chăm sóc nàng mỗi ngày. Sống lại một đời, Tần Thiền Nguyệt quay về đúng ngày nữ chính trở lại. Nhìn con dâu run rẩy bất an, “mẹ chồng độc ác” nở nụ cười dữ tợn: “Đừng sợ, nam nhân thiếu gì? Bà mẹ này sẽ tìm cho con tám người! Mỗi! Ngày! Đổi! Một! Người!” Liễu Yên Đại: "Việc phu quân muốn bỏ ta đột nhiên không còn quan trọng nữa… Vì mẹ chồng ta điên rồi!"
Đích tỷ ta rất thích làm giá giả thanh cao. Hoàng đế hạ chỉ phong tỷ ta làm Thái tử phi, tỷ ta lại cố tình khoác một thân tố y, quỳ gối trước cổng cung dầm mưa ròng rã suốt hai canh giờ. "Thần nữ tâm hướng sơn thủy, không muốn bị cấm túc nơi Đông cung, cầu bệ hạ thu hồi thành mệnh." Mãn triều văn võ đều chứng kiến cớ sự. Thể diện của Thái tử bị tỷ ta giẫ/ m n/ át dưới bùn lầy. Phụ thân sợ tới mức qu/ ỳ sụp ngay tại chỗ, mẫu thân khóc lóc van xin tỷ ta đừng làm loạn nữa. Chỉ có ta đứng lặng thinh sau đám đông, cúi đầu đếm từng hạt mưa rơi. Khắc tiếp theo, Thái tử cười lạnh lùng nhìn thẳng về phía ta: "Nếu tỷ tỷ ngươi đã không muốn, vậy đổi thành ngươi gả đi." Đích tỷ bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, sắc mặt cuối cùng cũng biến đổi.
Tôi đã thầm thương anh chàng hàng xóm, chỉ mới chạm mắt một cái là đã phải lòng người ta mất rồi. Anh rất đẹp trai, nhưng lại lớn hơn tôi tận sáu tuổi. Lúc tôi còn học tiểu học thì anh đã lên cấp hai, đến khi tôi vào cấp hai thì anh đã là sinh viên đại học. Thế nhưng, khoảng cách tuổi tác đó chẳng thể ngăn được việc tôi cứ tí tởn chạy sang lượn lờ trước mặt anh. Cứ hễ anh rảnh rỗi là tôi lại lấy cớ nhờ giảng bài, hỏi bài tập hay sang buôn dưa lê để quấn lấy anh. Và rồi cuối cùng, vào năm mười bảy tuổi, tôi cũng gom đủ dũng khí để bày tỏ lòng mình với anh…
Bạch nguyệt quang trong lòng bố tôi đã trở về. Vì cái gọi là “tình yêu chân chính”, ông chấp nhận ly hôn với mẹ tôi, tình nguyện rời đi không mang theo gì để cưới lại người phụ nữ năm xưa. Mẹ tôi đồng ý. Còn tôi chỉ muốn tận mắt nhìn xem, một người đàn ông trắng tay như bố tôi, liệu “bạch nguyệt quang” kia còn thật lòng muốn gả cho ông nữa không!
Khi phủ Thái phó đến làng tìm cô con gái bị thất lạc của mình. Tiêu thế tử vừa gặp ta đã đem lòng yêu từ cái nhìn đầu tiên. Hắn lén đổi bát của ta với bát của tỷ tỷ nhà bên. Máu trong bát của nàng tự nhiên hòa làm một, còn máu của ta thì từ đầu đến cuối vẫn tách rời. Vì thế, Ôn Ngôn được rước về phủ Thái phó trong nghi trượng long trọng, trở thành đích nữ của Thái phó. Còn ta thì bị Tiêu Tuân đưa về phủ, làm quý thiếp của hắn. Hắn trước sau vẫn một lòng chung thủy với ta, sủng ái không ai sánh bằng, trong phủ chỉ có duy nhất mình ta. Ta vẫn luôn cho rằng đời này đã viên mãn, may mắn gặp được người tốt. Mãi đến trước lúc thọ chung chính tẩm, Tiêu Tuân mới rưng rưng nước mắt nắm lấy tay ta, nói ra sự thật. "Đàn Nhi, nàng không được nhận về thì vẫn còn có ta, nhưng Ôn Ngôn lại chẳng còn gì cả." "Nàng đừng trách ta, ta chỉ là quá yêu nàng mà thôi." Nghe những lời ấy, cơn giận trong lòng ta bốc lên ngùn ngụt, nhưng đã không còn sức để mở miệng tranh cãi. Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về đúng ngày phủ Thái phó đến làng tìm con gái.
Mẫu thân ta vốn có một đôi mắt vô cùng xinh đẹp. Nào ngờ vào ngày chợ phiên năm ấy, đôi mắt ấy lại lọt vào mắt xanh của Tiên Cơ, khiến người bị ả ta nhẫn tâm ra tay móc mất hai mắt. Mười năm sau, ta lên núi bái sư, vừa vặn lại được chính Tiên Cơ chọn trúng. Khi ấy, ả ta mỉm cười dịu dàng, cất tiếng hỏi ta có nguyện ý làm đồ đệ của ả ta hay không. Nhìn vào đôi mắt giống mẫu thân như đúc trên gương mặt kia, ta chắp tay hành lễ, cung kính thưa rằng: "Chuyến lên núi này của đồ nhi, vốn dĩ là vì Người." Thiếu nợ thì phải trả tiền, giết người thì phải đền mạng.
Thái tử tám tuổi hỏi ta: “Có biết vì sao muội lại vào cung không?” Ta nói: “Cha ta bảo là tới để làm bạn đọc sách với huynh.” Thái tử xoa đầu ta: “Cha muội lừa muội đấy, muội tới đây là để làm con tin.” Lúc đó ta mới năm tuổi, hoàn toàn chưa hiểu hai chữ “con tin” có ý nghĩa gì.
Ta là nữ phụ độc ác nhưng ta mặc kệ. Bởi vì chẳng qua mấy ngày, vị hôn phu quân của ta, sẽ mang nữ chủ cuộc đời mình về nhà. Mà ta, chính là chướng ngại vật lớn nhất trong kịch bản sủng văn của bọn họ. Nằm mơ biết được cốt truyện, ta trực tiếp mặc kệ mọi thứ. Hà tất gì, nếu không phải vì báo ân, ta mới không nghĩ cùng tên vị hôn phu quân tiện nghi thành hôn đâu.
Trên đời này có hai hạng người mà ta ghét nhất. Một là loại tiểu thanh mai chẳng biết từ đâu bỗng dưng xuất hiện. Hai là tên trúc mã tồi mang theo tiểu thanh mai bỏ trốn. Khang Thư Hoài vừa khéo chiếm đủ cả hai. Bỏ trốn thì cứ bỏ trốn đi! Vậy mà bọn họ còn cuỗm mất ba mươi lượng bạc ta phải tằn tiện dành dụm suốt mười năm mới tích cóp được. Chuyện này, ai nhịn được thì nhịn, riêng ta sống cũng không thể nhịn. Hòa thượng có thể chạy, nhưng miếu thì không chạy được. Ta tìm thẳng đến nhà Khang Thư Hoài. May thay, Khang Thư Hoài còn có một vị huynh trưởng thân cường thể tráng, lại rất dễ đỏ mặt. Tốt lắm. Thật là quá tốt. ...
Năm thứ hai mươi thay trưởng tỷ vào cung, ta đứng hàng quý phi. Ta từng nếm vải phương Nam, từng thưởng rượu ngon Tây Lương. Duy chỉ có trầm thủy hương Tây Vực năm nào cũng tiến cống, ta chưa từng được thấy. Ta từng hỏi thiên tử. Hắn chỉ nhàn nhạt cười: “Vân Y, thứ không thuộc về nàng thì đừng cưỡng cầu.” Sau này, ta mới biết, hương liệu đều bị hắn đưa cho trưởng tỷ. Chỉ vì trưởng tỷ thích xông hương. Nàng không thích vải, cũng không thích rượu, cho nên mới đến lượt ta. Ta u uất suốt nhiều năm. Lúc lâm chung, thiên tử dịu giọng hỏi di nguyện của ta. Ta nói, muốn ngửi thử mùi trầm thủy hương. Hắn thay cho ta bộ y phục cũ của trưởng tỷ, nhìn hàng mày đôi mắt của ta, lắc đầu khẽ thở dài: “Không được, hương liệu chỉ có thể là của trưởng tỷ nàng.” “Rốt cuộc cũng chỉ là thế thân, đến nửa phần của nàng ấy cũng không bằng. Vân Y, kiếp sau đừng thay trưởng tỷ nàng vào cung nữa.” Ta u uất mà ch/ ế/ t. Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày Hoàng thượng tuyển phi. Khi ngón tay thiên tử chỉ về phía ta, ta siết chặt lòng bàn tay, cúi mắt dập đầu: “Thần nữ phúc mỏng, không dám trèo cao thiên tử.”
Sau khi xuyên thành nữ phụ trong một cuốn đam mỹ cưỡng chế yêu, tôi hẹn hò với cậu Omega vạn người mê. Trớ trêu thay, hai tên công – điên cuồng và miệng độc — lại chính là bạn thân chí cốt của tôi. Ngày nào tôi cũng nơm nớp lo sợ, không ngừng tự thôi miên bản thân: “Vợ của bạn, tuyệt đối không được động vào.” Tôi ra sức bảo vệ sự trong sạch của người yêu. Nhưng mọi nỗ lực đều vô ích, cho đến một ngày, bọn họ lẻn vào phòng tôi, hoàn toàn lộ nguyên hình. Ánh mắt đầy vẻ điên loạn và bệnh hoạn, họ cười khẽ: “Nếu đã bị em phát hiện, vậy thì bọn tôi cũng chẳng cần giả vờ nữa.” Khoan đã! Tại sao người bị trói lại là tôi? Không đúng! Sao lại là ba người cơ chứ?!
[ Người Thật Thà Trùng Sinh Học Làm Kẻ Hư ] Tác giả: Tử Vượng Lai Danh sách Tag: Nguyên sang, Ngôn tình, Giả tưởng lịch sử, Tình yêu, Cung đình hầu tước, Trời sinh một đôi, Trùng sinh, Tương ái tương sát, Ngọt văn, Triều đường, Nữ chính Giới thiệu: [Nữ chính thật thà, dịu dàng thanh lãnh, vũ lực bạo biểu X Nam chính kiêu ngạo, độc miệng, hay soi mói, bụng dạ đen tối] Lệ Tùng Tuyết sinh ra ở Tướng quân phủ, cả nhà toàn võ phu gom lại cũng chẳng bói ra được một cái đầu thông minh. Cầm kỳ thi họa món nào nàng cũng không thạo, sau này gả cho Đại hoàng tử, kết quả phu quân chê nàng tẻ nhạt, quay đầu nạp thiếp thì thôi đi, lại còn mưu phản khiến Tướng quân phủ bị liên lụy. Nàng làm người thật thà cả đời, cuối cùng rơi vào cảnh chết thảm. Sau khi trùng sinh, nàng thay đổi hoàn toàn, cầm kỳ thi họa, đốt, đốt sạch! Nàng đi ngược lại luân thường đạo lý, học người ta luyện võ, thân thủ nhanh nhẹn. Mọi người trong Tướng quân phủ: "Tiểu thư điên rồi, điên thật rồi!" Mở một tiêu cục tự mình làm bà chủ, lần đầu tiên đi tiêu liền đụng phải nịnh thần Thẩm Mão mà ai ai cũng tránh không kịp. Mọi người đều biết Thẩm Mão có cái miệng chua ngoa cay nghiệt, âm dương quái khí, trên triều đường thì không kiêng nể ai, lén lút bên ngoài lại càng là kẻ hay soi mói, lắm chuyện. Thế mà hắn dám coi nàng như người hầu mà sai bảo, người thật thà trong sự áp bức dần dần biến thái... Đang lúc nàng định dùng vũ lực mạnh mẽ trấn áp tên cố chủ hay soi mói này, thì Thẩm Mão kia lại như biến thành người khác, trở nên ôn lương cung kiệm nhường. Người thật thà tưởng hắn sợ rồi, thực chất là do nàng nữ cải nam trang bị lộ tẩy. Thẩm Mão có một ân nhân cứu mạng được đặt ở đầu quả tim, thân phận cao quý là con gái của Đại tướng quân. Đang lúc hắn có ý định tiếp cận nàng, thì nàng lại biến mất! Hắn sai người tìm kiếm khắp thế giới, lại không ngờ tiểu ân nhân sớm đã nữ cải nam trang, đang ngồi trước xe ngựa áp tiêu cho hắn. Mà cách đây không lâu, hắn còn hống hách sai bảo nàng, bắt nàng bưng trà rót nước, lại còn định ăn bớt tiền tiêu của nàng... Ban đầu hắn tưởng mọi chuyện không còn đường cứu vãn, lại không ngờ Lệ Tùng Tuyết là một người thật thà. Võ công giỏi, nhưng chất phác dễ lừa. Thế là hắn phát huy ba tấc lưỡi không xương, khéo léo dùng mỹ nhân kế, khổ nhục kế... cuối cùng cũng lừa được trái tim của người ta. Còn trái tim của hắn ư? Có lẽ ngay từ lần đầu gặp gỡ đã trao cho nàng rồi, chỉ là giữa thời loạn lạc, nàng chần chừ mãi không dám nhận mà thôi. Nhưng may là hắn có kiên nhẫn, có thể đợi. [Hướng dẫn đọc] 1. HE! 2. Bối cảnh giả tưởng, hướng đi nhẹ nhàng, không phải văn quyền mưu nghiêm túc! Nhân vật chính: Lệ Tùng Tuyết, Thẩm Mão Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Người thật thà hệ trưởng thành X Nịnh thần kiêu ngạo bụng dạ đen tối Lập ý: Tìm đường sống trong nghịch cảnh, trăm chiết không cào
Ta vốn là huyết mạch chân chính của hoàng gia, chỉ tiếc vừa cất tiếng khóc chào đời đã bị người khác lặng lẽ đổi đi, để một đứa trẻ xa lạ thế vào vị trí vốn thuộc về mình. Đến ngày được tìm trở về, Hoàng hậu chẳng những không định trả lại thân phận cho ta, mà còn muốn ta lấy danh nghĩa con dâu bước vào Đông cung, gả cho vị Thái tử giả đã hưởng thay ta mọi thứ suốt mười bảy năm. Bởi sự xuất hiện của ta, Tiêu Tĩnh Hoài buộc phải từ bỏ hôn ước với người thanh mai trúc mã, rồi khoác hỉ phục thành thân cùng ta. Suốt những năm tháng về sau, hắn quả thật chưa từng nuốt lời. Từ Đông cung cho đến hậu cung, bên cạnh hắn trước sau chỉ có một mình ta; ngay cả khi đã ngồi lên ngôi cửu ngũ, hắn cũng chưa bao giờ tuyển thêm bất kỳ nữ tử nào. Chỉ là phía sau vẻ tình thâm khiến người đời ngưỡng mộ ấy, lòng hắn chưa từng thôi oán trách ta. Hắn đối đãi với ta lạnh nhạt, mỗi lời thốt ra đều sắc bén đến mức có thể cứa vào tim người. “Giá như không có nàng xuất hiện, Tương Nghi đâu đến nỗi trao nhầm cả đời cho một kẻ khác?” “Nếu trời xanh còn cho trẫm thêm một kiếp, dù phải vứt bỏ cả ngai vàng này, trẫm cũng sẽ không để nàng ấy chịu thêm nửa phần tủi thân.” Ta từng cố gắng sửa đổi bản thân, từng bước học cách trở thành người mà hắn có thể nhìn bằng ánh mắt khác. Thế nhưng bất kể ta đã tiến xa đến đâu, hắn vẫn hết lần này đến lần khác kéo ta vào những góc khuất chẳng có bóng người, dùng sự cay nghiệt của mình mà giày vò. “Dù nàng đọc thêm bao nhiêu sách, học thêm bao nhiêu lễ nghi, cũng chẳng thể sánh được nửa phần của Tương Nghi. Thay vì hao tâm phí sức làm những chuyện vô ích, chi bằng an phận hoàn thành bổn phận của một Hoàng hậu.”
GIỚI THIỆU: Ta ghét nhất hai loại người. Một là tiểu thanh mai chẳng biết từ đâu bỗng dưng xuất hiện. Hai là tên trúc mã khốn nạn dẫn tiểu thanh mai bỏ trốn. Khang Thư Hoài vừa khéo chiếm đủ cả hai. Bỏ trốn thì bỏ trốn đi! Vậy mà bọn họ còn cuỗm sạch ba mươi lượng bạc ta tích cóp suốt mười năm. Chuyện gì nhịn được chứ chuyện này sống chết cũng không nhịn nổi. Chạy được hòa thượng, không chạy được miếu, ta tìm đến tận nhà Khang Thư Hoài. May mà Khang Thư Hoài còn có một vị huynh trưởng thân cường lực tráng, lại rất dễ đỏ mặt. Rất tốt. Cực kỳ tốt.
[ Sau Khi Hoán Đổi Hoàn Cảnh Với Chồng ] Tác giả: Hạ Dụ Ngư Danh sách Tag: Nguyên tác, Ngôn tình, Cận đại hiện đại, Cốt truyện, Hôn nhân, Hệ thống, Niên đại văn, Đời thường, Nữ chính Giới thiệu vắn tắt: Năm 1977, Vệ Nhã chuẩn bị cùng chồng thi đại học, nhưng vấp phải sự cản trở của bố mẹ chồng. Bố mẹ chồng cho rằng cô nên toàn tâm toàn ý phò tá chồng, làm một người vợ hiền đảm đang. Ngay lúc Vệ Nhã cho rằng bản thân cũng có quyền thực hiện ước mơ, trong đầu cô vang lên một tiếng "đinh đông". **【Bạn có sẵn sàng hoán đổi hoàn cảnh với chồng không】** Năm 2008, Chu Ngải Lâm đón nhận cơ hội thăng chức. Chồng cô ngoài miệng thì nói đồng ý, nhưng trong bữa tiệc gia đình lại hùa cùng người nhà khuyên cô từ bỏ, sau đó lại bắt đầu luân phiên khuyên cô sớm sinh con. Ngay lúc Chu Ngải Lâm muốn nói cô còn trẻ, phải lấy sự nghiệp làm trọng, trong đầu cô vang lên một tiếng "đinh đông". **【Bạn có sẵn sàng hoán đổi hoàn cảnh với chồng không】** Năm 2026, Chu Mộng Mỹ là một bà nội trợ toàn thời gian. Chồng phớt lờ những hy sinh của cô cho gia đình, luôn nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của cô, thậm chí khi cô đề nghị tìm việc làm, anh ta còn nói cô đang si tâm vọng tưởng. Ngay lúc Chu Mộng Mỹ muốn thay đổi hoàn cảnh bế tắc của mình, trong đầu cô vang lên một tiếng "đinh đông". **【Bạn có sẵn sàng hoán đổi hoàn cảnh với chồng không】** Nhãn nội dung: Hôn nhân, Hệ thống, Niên đại văn, Đời thường Nhân vật chính: Vệ Nhã, Lương Mẫn Sinh Nhân vật phụ: Chu Ngải Lâm, Hàn Bình, Chu Mộng Mỹ, Thành Thái Giới thiệu bằng một câu: Cuộc sống hôn nhân ở ba mốc thời không. Lập ý: Chúc mỗi người phụ nữ đều có dũng khí vươn lên.