Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia
Ông nội vốn là người được nhà bà nội nuôi lớn như con rể từ thuở nhỏ, vậy mà từ ngày quen dì Tiểu Lệ, sự chán ghét ông dành cho bà nội gần như chạm đến tận cùng. “Bà nhìn Tiểu Lệ nhà người ta đi, vừa hiểu lễ nghĩa vừa dịu dàng chu đáo, con trai cô ấy còn làm quản lý cấp cao ở một công ty lớn!” “Còn bà thì sao, cả đời chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời!” “Ngay cả con trai cũng bị bà nuông chiều đến hư hỏng!” Bố tôi và em trai tôi nhất quyết đổi lại sang họ của ông nội. Ba người đàn ông ấy cùng nhau ném hành lý của tôi và bà nội ra khỏi nhà, rồi đường hoàng đón dì Tiểu Lệ bước vào. Thế nhưng bà nội lại chẳng hề hoảng hốt, bà chỉ bình tĩnh dắt tôi đến trước một căn biệt thự, rồi nhẹ giọng nói: “Phúc phần của cháu vẫn còn ở phía sau.” Tôi đứng chết trân, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Hôm ông nội dẫn dì Tiểu Lệ về nhà, bà nội vừa đúng lúc bưng món cuối cùng lên bàn. Trên bàn có khoai mỡ xào mộc nhĩ, canh gà hầm kỷ tử, cá vược hấp, bò hầm cà chua, ở giữa còn đặt một bát cơm gạo lứt nóng hổi đang nghi ngút khói. “Anh à, ngày nào anh cũng ăn mấy món thế này sao?”
Từ khi còn rất nhỏ, trưởng tỷ của ta đã thất lạc khỏi Thẩm gia. Đến năm nàng mười sáu tuổi, Thái tử mới đưa nàng trở về bên cha mẹ, còn âm thầm cùng nàng bái thiên địa, tự mình định xuống một mối nhân duyên không ai hay biết. Hoàng hậu biết chuyện, lập tức nổi trận lôi đình. “Nàng ta lớn lên giữa chốn dân gian, lễ nghi phép tắc đã học được bao nhiêu? Tứ thư Ngũ kinh đã từng xem qua mấy chữ? Đưa nàng ta vào cung đi, bản cung phải đích thân dạy dỗ một thời gian mới được.” Trưởng tỷ nghe xong thì sợ đến mất hết sắc mặt. Mà ta và nàng lại sinh ra giống nhau đến chín phần. Thế là dưới sự im lặng cho phép của Thái tử, nàng buộc ta phải mượn danh nghĩa của nàng vào cung. Mãi đến nửa năm sau, ta và nàng mới đổi lại thân phận vốn thuộc về mình. Sau đó, nàng lại dựa vào lòng Thái tử, mềm giọng xin hắn thay ta chọn một phu quân. “Điện hạ, lần này Oản Oản đã thay chúng ta chịu bao nhiêu chuyện, chàng nên giúp muội ấy tìm một lang quân tốt, để sau này muội ấy cũng có nơi nương tựa.”
Để cầu con, ta tình cờ gặp một đạo sĩ. Ông ta cứ đuổi theo ta mà nói rằng người và ma đi hai con đường khác nhau. Ông ta còn đưa cho ta một tấm gương đồng, bảo ta hãy soi thử người chung chăn gối với mình. Ta mắng ông ta nói càn, phẩy tay áo bỏ đi. Chẳng ngờ đến đêm, tấm gương đồng ấy lại xuất hiện trên bàn trang điểm của ta. Ta vô tình liếc mắt nhìn vào. Trong gương có ta, nhưng lại không thấy phu quân vốn vừa mới đi đêm về sau lưng ta đâu cả.
Trong bữa tiệc tẩy trần mừng tôi về nước, bạn trai tự tay bóc cho tôi một con tôm. Cô thanh mai trúc mã bé nhỏ của anh ngồi cạnh liền bĩu môi, giọng nũng nịu kéo dài: “Anh ơi, sao anh chẳng bóc cho em con nào vậy, anh thiên vị quá đó.” Gương mặt vốn lúc nào cũng lạnh nhạt của bạn trai tôi bỗng đỏ bừng lên trong chớp mắt. Để tránh cho bầu không khí trên bàn ăn trở nên ngượng ngập, tôi lập tức giơ hai tay lên, cười nhẹ như đang xoa dịu mọi chuyện: “Chỉ tại móng tay của chị hơi dài thôi mà, lát nữa chị sẽ bảo anh trai em bóc cho em nhé.” Lời vừa rơi xuống, cô thanh mai kia đã liếc tôi một cái, ánh mắt vừa chua chát vừa kích động. “Em ngưỡng mộ chị thật đó, có thể làm một bộ móng dài đẹp như vậy. “Không như em, ngày nào cũng phải làm việc nhà, từ nhỏ đến lớn chưa từng có cơ hội làm móng lần nào…” Bàn ăn lập tức chìm vào sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở. Chỉ còn tiếng dao nĩa thỉnh thoảng khẽ chạm vào mặt đĩa sứ, nghe mỏng manh mà lạnh lẽo. Bạn thân nam của tôi là Trần Đống ngồi ở phía đối diện, chân mày nhíu chặt lại, ly rượu vang vừa được nâng lên đã bị anh ấy đặt mạnh xuống bàn. Tôi cũng thu lại nụ cười trên môi, lặng lẽ không đáp lời. Câu này của Vương Thư quả thật quá thâm độc.
Sau khi nuôi ngoại thất sau lưng phu quân, ta vô cùng chột dạ. Ngày nào ta cũng ân cần hỏi han hắn, còn chủ động hỏi hắn có muốn nạp thêm một thị thiếp hay không. Mạnh An Khanh cau mày, nhìn ta đầy nghi ngờ. “Nàng đã làm chuyện gì có lỗi với ta sao?” Ta trừng lớn mắt, lắc đầu phủ nhận. “Ta không có!” Đúng lúc ta vắt óc nghĩ xem phải làm thế nào mới khiến ngoại thất của mình biết an phận thủ thường, một nữ tử bụng đã lớn bỗng quỳ trước cổng phủ. “Giang phu nhân, dân nữ đã có con của Mạnh lang rồi.” “Xin phu nhân nể mặt đứa bé, cho dân nữ một danh phận.” Mọi người kinh ngạc nhìn ta. Ta đập bàn, nghiêm nghị lên tiếng: “Cho! Nhất định phải cho!” Ngay trong đêm, ta đón ngoại thất của mình về phủ. Sáng hôm sau, ngoại thất của ta quỳ bên cạnh Vân nương. Dưới ánh mắt khích lệ của ta, hắn giơ tay về phía Mạnh An Khanh, sắc mặt tái xanh. “Ca ca, mời uống trà.”
Tôi và bạn trai cãi nhau ngay trong thang máy của công ty. Trong lúc tức giận, tôi buột miệng: “Anh còn phiền phức hơn cả người ta.” Hà Vũ sững sờ, phòng tuyến lập tức sụp đổ: “Ngoài anh ra em còn có người khác? Là ai?” Tôi bực bội đáp: “Là sếp của tôi. Người ta vừa giàu vừa đẹp trai, tính tình dịu dàng chu đáo, eo săn chắc, mông quả đào, từ đầu đến chân đều hơn anh.” Ngay giây tiếp theo, người đàn ông lạnh lùng vẫn đứng trong góc thang máy, cúi đầu xem điện thoại từ nãy đến giờ, bỗng ngẩng lên nhìn thẳng vào tôi. Anh bình thản hỏi: “‘Tính tình dịu dàng chu đáo’ cụ thể là thế nào?” Tôi: “…” Điều khủng khiếp hơn còn ở phía sau. Hà Vũ trợn mắt: “Anh trai?”
"Cha! Đừng hưu mẹ!" Ta dùng hết sức bình sinh, ôm chặt lấy đùi của nam nhân mang ủng gấm màu đen trước mặt. Hắn, Sát thần Đại Càn, Trấn Quốc công Tiêu Lâm Uyên cụp mắt xuống, ánh mắt lạnh đến mức có thể đóng băng người khác thành vụn băng. "Buông tay." [Aaa cha Sát thần ơi! Ngài không thể hưu mẹ được! Ngài mà hưu nàng ấy, cả nhà chúng ta đều sẽ bị nữ tử xuyên không trà xanh tên Lâm Vi kia hại chết! Ngài cũng sẽ bị nàng ta vắt kiệt mọi giá trị lợi dụng, cuối cùng rơi vào kết cục vạn tiễn xuyên tim đó!] Thân hình nam nhân bỗng chốc cứng đờ. Trong đôi mắt lạnh lùng kia, kinh hoàng hiện lên một tia... khó tin?
Khi ngôi Đông cung đổi chủ, đôi chân của Thái tử cũng bị trận đòn trong ngục đánh hỏng đến chẳng thể đứng lên. Ấy vậy mà hôn ước giữa chàng và đích tỷ của ta vẫn không được phép hủy bỏ. Trong cung truyền lời xuống rất lạnh nhạt, chỉ cần đưa một tân nương đến biệt viện, xem như hoàn thành thể diện cuối cùng cho mối hôn sự ấy. Đích tỷ ở trong phủ khóc đến long trời lở đất, hết đòi chết lại đòi sống, nhất quyết không chịu bước lên xe hoa. Thế là chuyện vốn chẳng liên quan đến ta, cuối cùng lại lặng lẽ rơi xuống vai ta. Đêm thành thân, ta đứng trước chiếc giường cũ, nhìn nam nhân nằm đó với dáng vẻ tĩnh lặng như ngọn đèn sắp cạn dầu, bèn mím môi nói: “Chàng chớ chê ta là thứ nữ bị đưa tới thay người khác xuất giá, ta cũng sẽ không ghét bỏ chàng vì nay đã mất ngôi vị, lại mang đôi chân không lành lặn.” “Chỉ cần hai chúng ta còn sống tử tế qua từng ngày, vậy đã là điều đáng quý hơn mọi thứ trên đời.” Thẩm Tri Hạc từng là Thái tử đứng trên muôn người, nay lại thành kẻ bị bỏ quên nơi góc tối nhân gian.
Khi còn bảy tuổi, ta bỗng nhận ra mình có một năng lực kỳ lạ. Ta có thể nghe thấy tiếng nói của chim muông thú vật. Hôm ấy, tổ mẫu nắm tay ta, chậm rãi đưa ta đi qua dòng người đông đúc trong hội hoa đăng. Ánh đèn rực rỡ treo đầy hai bên đường, tiếng cười nói hòa cùng tiếng gió đêm, vốn là một khung cảnh yên vui. Bỗng từ bên cạnh có một con chuột nhỏ lao vút qua chân ta, vừa chạy vừa kêu lên đầy gấp gáp. “Mau về nhà! Mau về nhà!” Ta còn chưa kịp hoàn hồn, một con chim bay ngang qua trên đỉnh đầu cũng cất tiếng thúc giục. Nó bảo ta phải lập tức trở về phủ. Trái tim ta khi ấy như bị ai gõ mạnh từng hồi, hoảng đến mức không còn nghĩ được gì nữa. Ta vùng khỏi tay tổ mẫu, mặc cho bà gọi phía sau, cứ thế chạy thục mạng về nhà. Khi ta xông vào phủ, thứ chờ ta lại là hình ảnh muội muội nhỏ tuổi đang rơi xuống hồ, hai tay yếu ớt vỗ loạn trên mặt nước lạnh. Xung quanh trống trải không một bóng người. Chỉ chậm thêm một chút thôi, có lẽ nàng đã không còn giữ được mạng.
Ai ai cũng biết, tôi là ánh trăng sáng đã xuất ngoại của Kỷ Tu: thái tử gia giới hào môn Bắc Kinh. Ngày tôi trở về nước, tin đồn tình ái giữa anh và một tiểu hoa lưu lượng vừa vặn leo thẳng lên hot search. Phóng viên vây kín, nhất quyết bắt tôi gửi lời chúc phúc cho chuyện tình của hai người. Tôi thuận miệng qua loa một câu: “Chúc hai người được như ý nguyện.” Tối hôm đó, Kỷ Tu hoàn toàn mất bình tĩnh, trực tiếp @ tôi: “Ông đây mỗi tháng đều bay sang Berlin, bốn năm mua tổng cộng 168 vé máy bay, đợi em suốt 1.561 ngày.” “Điều ông đây mong mỏi là gì, em còn không biết sao?” “Tô Yểu, đừng ép anh phát điên.”
Chồng tôi ngoại tình trong hôn nhân. Cô nhân tình đắc ý nằm trên giường của tôi, còn gửi cho tôi một tấm ảnh: [Chồng chị nằm trong lòng em, ngủ ngon lắm.] Tôi mỉm cười không đáp, quay lưng đi tìm ngay bạn trai hiện tại của cô ta. Tôi không chỉ muốn cô ta phải thân bại danh liệt, mà còn muốn cả hai bọn họ phải xuống địa ngục...
Ta đồng thời làm ngoại thất cho ba nam nhân. Người thứ nhất là một vị Thái phó thanh lãnh. Trong lòng hắn chỉ có đích nữ thanh mai trúc mã. Người thứ hai là tiểu Hầu gia phong lưu. Hắn phe phẩy quạt xếp, cười nói: “Chúng ta chỉ lấy thứ mình cần, nói chuyện tình cảm làm gì cho tốn tiền.” Người thứ ba là Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Hắn lạnh lùng cảnh cáo ta: “Bổn vương chỉ cưới quý nữ thế gia làm chính phi, nàng biết thân biết phận một chút.” Cho đến khi ta tích đủ bạc, định trở về quê nhà thực hiện hôn ước với trúc mã. Thái phó đem toàn bộ gia sản bày trước mặt ta. Tiểu Hầu gia đỏ mắt nói với ta: “Ta đã lui hôn rồi, chỉ cầu nàng đừng đi.” Nhiếp chính vương xách phượng quan hà bối, chặn ngay trước cửa nhà ta. Không phải chứ. Chẳng phải ban đầu đã nói rồi sao? Chỉ là diễn trò cho đúng dịp thôi mà? …
Trong yến tiệc trong cung, trò ném tên vào bình, đích tỷ trước nay luôn bách phát bách trúng. Kiếp trước, nàng ta kéo tay áo ta, hạ giọng nói không cho phép ta cướp mất hào quang của nàng ta. Thế là ta cố ý lệch đi nửa tấc, mũi tên đâm lật cả mâm hoa quả đặt trước ngự tiền. Cả đại điện xôn xao. Thái tử lại cười, nói ta hoạt bát thú vị, cầu xin Hoàng hậu ban ta cho hắn. Về sau, hắn chán ghét sự lỗ mãng của ta, ngày nào cũng khen đích tỷ trầm ổn. Đến khi mở mắt lần nữa, lại đến lượt ta ném tên vào bình. Lần này, ta ném ba mũi tên vô cùng đúng mực, một trúng, hai lệch, bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Thái tử liếc nhìn một cái rồi dời ánh mắt đi. Ngay sau đó, Cửu vương gia ngồi ở vị trí chủ tọa bỗng nhiên đứng dậy. Hắn nhận lấy mũi tên trong tay ta, thay ta ném trúng mũi cuối cùng. "Ánh mắt của Thái tử quả thật tầm thường. Người như nàng, vốn nên vào phủ của bổn vương."
Đúng ngày sinh thần mười chín tuổi, Hoàng thượng hạ chỉ, đưa ta vào phủ Trấn Nam Vương làm thiếp. Cái thứ gọi là "Thiếp" này, rốt cuộc là gì? Sư tỷ thở dài, khẽ bảo: "Chính thê ngồi, muội phải đứng; Chính thê đứng, muội phải quỳ." Đại sư huynh cố nén cười, bồi thêm một câu: "Phu quân có quyền đánh chửi tùy ý, ngày nào đó chán ghét rồi, còn có thể đem muội chuyển tay tặng cho người khác. Bởi vì... thiếp thất cũng giống như món hàng, có thể tự do mua bán." Năm ngón tay ta chợt siết chặt, chén ngọc trong lòng bàn tay theo tiếng rắc mà vỡ tan tành. Tang Ninh này nếu đã là thiếp. Thì thiên hạ này, kẻ nào dám xưng quân?
Thuở nhỏ, chỉ vì một câu nói đùa của trưởng tỷ mà ta lưu lạc bên ngoài suốt nhiều năm. Sau khi được đón về nhà, tỷ ấy luôn mang cảm giác áy náy với ta nên từ y phục, trang sức cho đến hôn nhân đại sự, phu quân tương lai... mọi thứ đều để ta chọn trước. Kiếp trước, ta đã chọn Thủ phụ Bùi Kỷ Bạch, người nổi tiếng ôn hòa, nho nhã. Sau khi thành thân, tuy chẳng thể gọi là ân ái mặn nồng, nhưng cũng kính trọng nhau như tân. Cho đến khi trong cung xảy ra hỏa hoạn giữa buổi yến tiệc. Bùi Kỷ Bạch là người đầu tiên đẩy ta ra khỏi biển lửa. Thế nhưng ngay sau đó, hắn lại quay đầu lao trở vào, cùng trưởng tỷ chôn thân trong biển lửa. "Hôm nay ta cứu muội một mạng, coi như tỷ tỷ của muội đã trả hết món nợ với muội." "Nếu còn có kiếp sau... ta không muốn bị muội chọn thêm một lần nào nữa." ...
Tôi lướt Douyin thấy ảnh chụp trong ký túc xá nam kiểu ngồi lên vai nhau, chân cậu nào cậu nấy còn thon hơn cả con gái, lại còn trắng bóc. Có một cậu trai còn chủ động ngồi xổm xuống cho “cô vợ nhỏ” ngồi lên vai, chi tiết này khiến cái máu hủ trong tôi bùng phát dữ dội. Tôi lập tức bình luận đầy phấn khích: "Thằng nhóc này chiều vợ ghê đấy, cưới luôn đi!" Không lâu sau, mẹ tôi gọi sang, vừa bắt máy đã mắng xối xả: "Tô Oanh, con có bệnh à? Đến cả cậu út của con mà cũng trêu ghẹo, lập tức lăn về đây cho mẹ!"
Ngày trúc mã đến phủ ta nạp sính, hắn lại đem đôi nhạn lớn do chính tay mình săn được tặng cho thứ muội của ta. Ôn Nguyễn vuốt ve bộ lông màu vàng nâu óng ánh của đôi nhạn, vừa thẹn thùng vừa mừng rỡ cất tiếng: "Tiểu công gia, ngài đem đôi nhạn sính lễ này tặng cho muội, tỷ tỷ chắc sẽ không để bụng chứ?" Nàng ta giả vờ tiếc nuối. "Muội muội cứ ngỡ vật tượng trưng cho sự thủy chung như thế này sẽ được đưa vào viện của tỷ tỷ cơ." Đến cả trúc mã của ta cũng lạnh nhạt nói: "Hỏi nàng ta làm gì? Đôi nhạn này vốn đâu phải ta săn cho nàng ta." Hắn ngước mắt nhìn ta, giọng điệu hờ hững. "Dù sao thì hôn ước do Thái hậu ban xuống cũng chỉ là một tờ giấy trói buộc mà thôi." Bảy năm si mê. Cuối cùng cũng chỉ là một giấc mộng hão huyền. Ta cố nén cơn đau như dao khoét trong tim, khép chặt hai mắt. Mặc cho lúc hắn xoay người rời đi, gót giày nghiền nát những cánh hải đường rơi trên vạt váy của ta. Ngày hôm sau. Ta quỳ trước thư phòng của phụ thân. "Thánh chỉ của Thái hậu chỉ nói nữ nhi nhà họ Ôn sẽ gả vào phủ Quốc Công, chứ đâu hề chỉ rõ là người nào." "Nếu đã vậy... thì cứ để thứ muội gả đi." …
Khi phu quân đỗ Trạng nguyên, ta vẫn còn đang mổ heo ở phố Tây, tiếng chặt xương vang lên lạch cạch. "Nương tử, sau này đừng bán thịt nữa." Sắc mặt hắn tái nhợt, ta cứ tưởng hắn chê ta không đoan trang. Ta vung da-o chặt đứt chân heo: "Sao nào, vừa làm Trạng nguyên lang đã thấy nữ tử mổ heo không xứng với áo đỏ của chàng rồi hả?" Lúc này, bình luận xuất hiện. [Này, ngươi không biết mình xinh đẹp thế nào sao? Đám con cháu thế gia trong thành này ngày nào cũng xếp hàng đâu phải thực sự đến mua thịt!] [Hũ giấm của Trạng nguyên lang đã vỡ nát dưới đất rồi kìa.] [Hôm qua vì đuổi gã Thế tử Hầu phủ hay trêu ghẹo ngươi, Trạng nguyên lang suýt chút nữa không cần cả mũ ô sa rồi đấy!]
Ta gả vào hầu phủ ba năm, trước sau vẫn chưa có con. Mẹ chồng chưa từng trách móc hay hà khắc với ta. Phu quân cũng luôn đối đãi với ta chu toàn, giữ đủ thể diện. Thế nhưng ta đêm nào cũng chẳng thể yên giấc, ngày nào đến giờ Dần cũng bừng tỉnh. Ta cảm thấy có điều bất thường, bèn giả vờ ngủ để dò xét, muốn làm rõ nguyên nhân. Sau khi cuộc thăm dò kết thúc. Khối ngọc gia truyền mà mẹ chồng tặng ta trong ngày đại hôn… đã vỡ nát. Mảnh ngọc vỡ ấy lại khác hẳn với loại ngọc mà ta từng biết.
Lần đầu tiên tôi phát hiện thế giới này có gì đó bất ổn là trong buổi tập huấn sơ cứu tại công ty. Người hướng dẫn chỉ vào mô hình nói: "Hãy nhớ kỹ, máu người có màu xanh lam, chỉ khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa và chuyển thành màu đỏ." Ban đầu tôi cứ ngỡ anh ta đang đùa, cho đến khi thấy mọi người xung quanh đều nghiêm túc gật đầu ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay. "Thầy ơi, thầy có nhầm không ạ? Máu vốn dĩ luôn có màu đỏ mà." Người hướng dẫn và tất cả đồng nghiệp trong hội trường đều nhìn tôi như thể đang nhìn một sinh vật lạ. Người hướng dẫn cau mày, lật giáo trình chỉ cho tôi, trên đó giấy trắng mực đen in rõ ràng dòng chữ: "Máu có màu xanh lam". Tôi sững sờ, vội mở điện thoại tìm kiếm, nhưng nhận ra mọi kết quả hiển thị đều y hệt như những gì trong sách. Đồng nghiệp Trương Vi bí mật kéo tay tôi, lo lắng hỏi: "Gần đây cô làm việc mệt quá hay sao? Ngay cả kiến thức cơ bản này mà cũng quên à?" Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Dưới ánh nhìn kỳ lạ của mọi người, tôi đành gượng cười nói rằng mình chỉ đùa một chút thôi. Buổi tập huấn vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh, nghiến răng dùng kim băng chọc vào kẽ tay. Dòng máu đỏ tươi trào ra, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Trí nhớ của tôi không hề sai. Tuy không hiểu nguyên nhân, nhưng chắc chắn họ đang bày ra một trò đùa quái đản với tôi. Đang định bước ra ngoài, tiếng trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài bỗng lọt vào tai tôi. "Phương Nặc hôm nay hài thật đấy, không ngờ lại dám nói máu luôn có màu đỏ." "Đúng thế, đúng lúc lợi mình đang chảy máu, thật muốn gọi cô ta đến xem thử." Tôi nhìn trộm qua khe cửa buồng vệ sinh. Người đồng nghiệp kia đang nhe răng, nhìn vào gương rồi dùng giấy lau vết máu trong miệng. Trên hàm răng trắng, dòng máu màu xanh đang dần dần chuyển sang đỏ.
Tôi và Cận Nam Triều đã kết hôn được ba năm, nhưng từ đầu đến cuối chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Ngày tham gia chương trình ly hôn, trước mắt tôi bỗng xuất hiện hàng loạt bình luận: 【Nữ chính vẫn chưa biết đúng không? Nam phụ vốn chẳng hề muốn ly hôn! Anh ấy đồng ý tham gia chương trình chỉ để có thêm cơ hội ở bên vợ thôi!】 【Nam phụ đúng kiểu âm u, cố chấp đến bệnh hoạn! Vợ ở ngay trước mắt mà còn giả vờ yêu thầm cái gì, mau xông lên đi!】 【Nữ chính cứ thử mở cửa phòng anh ta xem! Dù cô bảo anh ta liếm chân, anh ta cũng sẽ vui vẻ làm ngay!】 Tôi không tin cho lắm. Nhưng khi đẩy cửa phòng ra, tôi lại nhìn thấy Cận Nam Triều đang cầm trong tay tấm thẻ phiên bản giới hạn có hình tôi, ánh mắt nóng bỏng đến đáng sợ. Tôi đứng sững tại chỗ. Đối diện với ánh nhìn ấy, tôi khẽ mở miệng: “Ờm… chân tôi vừa bị trẹo, anh có thể xoa giúp một chút không?” Nếu không phải vừa nhìn thấy loạt bình luận kia, có lẽ tôi sẽ chẳng chú ý đến sự thay đổi trong mắt anh. Nhưng giọng Cận Nam Triều vẫn lạnh nhạt như thường: “Lại đây. Đau ở đâu?” Ngay lập tức, bình luận trên màn hình bùng nổ: 【Trời ơi! Chiêu này của nữ chính quá cao tay rồi!】 【Ngồi chờ nữ chính bắt đầu trêu chọc! Để xem nam phụ còn có thể giả vờ được bao lâu!】
Theo đuổi Thái tử suốt năm năm. Ta cuối cùng cũng được như ý nguyện, gả cho hắn. Đêm động phòng hoa chúc, ánh nến đỏ lay động, bóng người in trên màn sa mỏng. Ta ngồi trên giường cưới, nhìn nam nhân trước mặt. Lý Mạc Tuẫn. Thái tử Đại Ngụy. Cũng là người ta thích từ năm mười lăm tuổi. Ngoài cửa, tiếng pháo đã tắt từ lâu. Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy nhịp tim của chính mình. Lý Mạc Tuẫn đã uống không ít rượu, trên gương mặt tuấn mỹ hiện lên vài phần men say. Hắn đưa tay cởi áo ngoài, để lộ lớp trung y màu đỏ thẫm. Ta nhìn đến ngẩn người. Dù đã thành thân, dù người này đã trở thành phu quân của ta, ta vẫn cảm thấy tất cả như một giấc mộng. Năm năm. Ta đã dùng trọn năm năm thanh xuân để theo đuổi hắn. Từ cô nương ngây thơ không biết gì, trở thành một thiếu nữ biết thêu thùa, biết pha trà, biết đánh cờ, biết cưỡi ngựa bắn cung. Chỉ vì nghe nói hắn thích những nữ tử thông minh, dịu dàng, có thể cùng hắn sánh vai. Ta liền ép mình trở thành dáng vẻ như vậy. Biết bao lần bị từ chối. Biết bao lần bị người khác chế giễu. Khắp kinh thành đều biết Hứa Thanh Chu si mê Thái tử đến phát điên. Có người cười nhạo. Có người khinh thường. Cũng có người chờ xem trò cười. Ngay cả chính ta cũng từng nghĩ, có lẽ đời này mình sẽ không bao giờ được hắn đáp lại. Thế nhưng… Ta vẫn gả cho hắn. Tuy rằng cuộc hôn nhân này là do Thái hậu và Hoàng đế ban xuống. Tuy rằng cho đến tận hôm nay, ta vẫn không hiểu vì sao hắn lại đồng ý. Nhưng những điều đó đều không quan trọng. Quan trọng là… Ta đã trở thành Thái tử phi. Trở thành thê tử của người ta thích suốt năm năm. Chỉ nghĩ đến đây, khóe miệng ta đã không nhịn được cong lên. Lý Mạc Tuẫn cởi áo ngoài xong, quay đầu nhìn ta. Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt ta. Rất lâu. Ta bị nhìn đến đỏ mặt. “Điện hạ…” “Ừ.” “Người nhìn ta làm gì?” Hắn khẽ nhướng mày. “Nhìn xem.” “Hả?” “Xem vì sao có người chỉ nhìn cô thôi cũng có thể vui vẻ đến vậy.” “…” Tai ta lập tức đỏ bừng. Lý Mạc Tuẫn bật cười. Nụ cười ấy vô cùng đẹp. Giống như băng tuyết đầu xuân tan chảy, khiến cả căn phòng đều sáng lên. Tim ta đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn cười như vậy. Lúc trước hắn luôn lạnh nhạt. Ít nói. Dường như chẳng có chuyện gì khiến hắn để tâm. Nhưng hôm nay… Có lẽ là ngày đại hôn. Cho nên tâm trạng hắn rất tốt. Ta lén nhìn hắn thêm vài lần. Càng nhìn càng cảm thấy không chân thực. Bỗng nhiên. Lý Mạc Tuẫn đưa tay. Ngón tay thon dài khẽ gõ lên trán ta. “Còn nhìn nữa?” Ta che trán. “Điện hạ đẹp.” Hắn khựng lại. Ta cười đến cong cả mắt. “Cho nên thần thiếp muốn nhìn thêm.” Lý Mạc Tuẫn im lặng. Một lúc lâu sau, hắn mới khẽ ho một tiếng. Vành tai thế mà lại hơi đỏ. Ta sửng sốt. Thái tử điện hạ… Đang ngại ngùng sao? Trong lòng ta giống như nổ tung một chùm pháo hoa. Ta lập tức dịch lại gần hắn. “Điện hạ.” “Ừ.” “Người đỏ mặt.” “…” “Tai cũng đỏ.” “…” Lý Mạc Tuẫn quay đầu đi. Không nhìn ta nữa. Ta nhịn cười đến đau cả bụng. Hóa ra… Thái tử điện hạ cũng có lúc như vậy. Bầu không khí trong phòng dần trở nên yên tĩnh. Ánh nến cháy lách tách. Ta nhìn nam nhân bên cạnh. Lại nhớ đến năm đầu tiên gặp hắn. Khi ấy ta mới mười lăm tuổi. Lần đầu vào cung dự yến. Trong ngự hoa viên, ta bị lạc đường. Trời đổ mưa. Ta ngồi xổm dưới mái hiên, ôm đầu khóc. Một chiếc ô màu xanh dừng trước mặt. Thiếu niên mặc cẩm bào đen đứng trong màn mưa. Lông mày lạnh nhạt. Ánh mắt bình tĩnh. Hắn hỏi: “Khóc cái gì?” Ta ngẩng đầu. Chỉ nhìn một cái. Liền nhớ cả đời. Sau này ta mới biết. Người đó là Thái tử. Lý Mạc Tuẫn. Từ đó về sau. Ánh mắt ta không thể nhìn thấy người khác nữa. Ta cứ như một cái đuôi nhỏ. Đi theo hắn suốt năm năm. Cho đến hôm nay. Cuối cùng cũng có kết quả. Ta nhìn hắn. Đột nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Ta cẩn thận kéo tay áo hắn. “Điện hạ.” Hắn quay sang. “Hửm?” Ta lấy hết dũng khí. Nhẹ giọng hỏi: “Người… có thích thần thiếp không?” Câu hỏi vừa dứt. Trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh. Lý Mạc Tuẫn nhìn ta. Rất lâu. Lâu đến mức tim ta dần chìm xuống. Ta miễn cưỡng cười. “Không thích cũng không sao…” Nhưng lời còn chưa dứt. Bàn tay hắn đã đưa tới. Nhẹ nhàng xoa đầu ta. Giọng nói trầm thấp vang lên. “Hứa Thanh Chu.” “Ừm?” “Nếu không thích, cô sẽ không cưới nàng.” Ta ngây người. Cả người như bị sét đánh. Ta ngơ ngác nhìn hắn. Lý Mạc Tuẫn lại nói: “Cô không thích làm chuyện miễn cưỡng.” Ánh mắt hắn dịu dàng. “Cho nên…” “Nàng có thể thử đoán xem.” Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng. Ta nhìn hắn. Hắn cũng nhìn ta. Không biết qua bao lâu. Ta bỗng nhào tới. Ôm chầm lấy hắn. “Điện hạ!” Lý Mạc Tuẫn bị ta đụng đến lùi về phía sau. Hắn bật cười. Đưa tay đỡ lấy eo ta. “Sao vậy?” Ta ôm hắn thật chặt. Mắt cay xè. Suýt nữa bật khóc. Thì ra… Không phải ta đơn phương. Thì ra… Những năm tháng ta theo đuổi hắn không phải chỉ có một mình ta cố gắng. Thì ra… Người ta thích suốt năm năm cũng thích ta. Ta ngẩng đầu. Hai mắt sáng lấp lánh. “Điện hạ.” “Ừ.” “Ta rất vui.” Hắn khẽ cười. “Nhìn ra rồi.” Ta nhìn hắn. Rồi nhìn đôi môi mỏng kia. Không biết lấy đâu ra dũng khí. Ta đột nhiên ngẩng đầu. Hôn lên môi hắn. Thời gian như ngừng lại. Lý Mạc Tuẫn hoàn toàn sững sờ. Ngay cả ta cũng ngây ngẩn. Một lúc sau. Ta định lùi lại. Nhưng bàn tay đang đặt bên hông bỗng siết chặt. Giây tiếp theo. Trời đất đảo lộn. Ta bị hắn đặt xuống giường cưới. Ngọn nến đỏ lay động. Nam nhân cúi xuống. Đôi mắt đen sâu thẳm. Giọng nói khàn đi vài phần. “Hứa Thanh Chu.” “Hả?” “Nàng biết vừa rồi mình làm gì không?” Ta chớp mắt. Ngoan ngoãn gật đầu. “Biết.” Hắn im lặng. Ta nhìn hắn. Nhỏ giọng nói: “Ta… muốn cùng điện hạ động phòng.” Lý Mạc Tuẫn: “…” Ánh mắt hắn lập tức trở nên sâu hơn. Ta còn chưa kịp phản ứng. Ngọn nến trước mắt bỗng mờ đi. Một nụ hôn dịu dàng rơi xuống. Sau đó… Mọi thứ trước mắt tối sầm. … Khi mở mắt lần nữa. Một chiếc túi thơm bỗng đập thẳng vào mặt ta. Giọng nói lạnh lùng của thiếu niên vang lên: “Hứa Thanh Chu, cô đã nói bao nhiêu lần rồi?” “Cô không thích ngươi.” “Đừng uổng phí tâm sức nữa.”
Người đàn ông đã kết hôn nhưng lại chia phòng với tôi suốt nửa năm qua, lúc này đây lại đang ôm khư khư cái gối, bị tôi chặn ở lối lên cầu thang: “Hai đứa mình cộng lại còn chưa tới năm mươi tuổi, đang cái độ tuổi hừng hực thế này, anh nghĩ xem vợ chồng chia phòng ngủ thì có bình thường nổi không?” Anh nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt dò xét ấy khiến tôi chột dạ, sống lưng lạnh toát. Cuối cùng, anh cũng gật đầu: “Ừm, đúng là không bình thường thật.” Tôi đ.á.n.h bạo giật phắt cái gối trong vòng tay anh, vừa ôm vào lòng vừa cằn nhằn: “Trước đây anh có thế đâu.” “Trước đây tôi thế nào?” “Trước đây ngày nào anh cũng đòi ôm em ngủ, trước khi ngủ còn sến sẩm gọi em là bé cưng nữa cơ.”
Bà chủ bỏ tiền ra thuê tôi để mắt tới ông chủ. Tôi bám sát sườn, có việc gì cũng báo cáo. Cho đến một ngày nọ ở tiệc rượu, tôi vô tình "lên giường" với ông chủ lúc anh đang say khướt. Tỉnh dậy, tôi sợ đến mức hồn phi phách tán, liền ném lại đơn xin thôi việc, thu dọn hành lý bỏ chạy. Ai ngờ, tôi lại bị "bà chủ" mỉm cười chặn đường bao vây. Chị ấy vung vẩy tờ đơn xin thôi việc của tôi, thong thả xé làm đôi. "Em đi rồi thì bên phía anh trai chị... ai sẽ áp sát chăm sóc đây?"