Truyện mới cập nhật

Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia

Tin Xuân Từ Thanh Châu - Hữu Túc Nãi An

TIN XUÂN TỪ THANH CHÂU - HỮU TÚC NÃI AN Tác giả: Hữu túc nãi an Thể Loại: Ngôn tình, Nữ Cường, Cổ đại Vắn án: Sau khi được Quốc công phủ đón về, ta và vị giả thiên kim đều được giữ lại. Phụ thân, mẫu thân và huynh trưởng đều nói mình không thiên vị. Váy Lưu Tiên có hai chiếc, vải lệ chi cũng là hai phần. Nếu huynh trưởng tự tay đan con diều tặng Sính Nhi. Thì hôm sau, chắc chắn sẽ mua ở cửa tiệm cho ta một con tốt hơn. Duy chỉ có vị vị hôn phu tài mạo song toàn của phủ Hoài Dương Hầu kia, là chỉ có một phần duy nhất. Người nhà thay nhau khuyên bảo ta: "Ấu Nguyệt, những thứ khác phụ mẫu đều sẽ chia đều như nhau, nhưng tình cảm giữa Thế tử và Sính Nhi, người ngoài không thể nào bì kịp." "Con chớ nên mơ tưởng!" Tạ Sính Nhi nghe xong liền khóc lóc đòi hủy hôn: "Muội vốn đã chiếm lấy vị trí của tỷ tỷ, sao có thể giành tiếp hôn ước của tỷ tỷ chứ?" Phụ mẫu đều đau lòng vì nàng ta hiểu chuyện, huynh trưởng lại càng tỏ vẻ bất mãn với ta. Ta cúi đầu, thật vất vả mới tìm được cơ hội lên tiếng: "Ở Thanh Châu, ta đã sớm có hôn ước rồi."

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Phù Dao

Đại bá là quản gia của Trấn Quốc công, sau khi về quê thăm người thân thì muốn dẫn theo một đứa trẻ đi cùng ông. Kiếp trước, cha mẹ chọn để đệ đệ lên kinh thành hưởng phúc. Nhưng đệ đệ kiêu căng ngang ngược, sau khi mạo phạm chủ tử thì bị đánh đến chết. Cha mẹ sau đó trút giận lên người ta, giữa mùa đông tháng Chạp đuổi ta ra khỏi nhà, để ta chết cóng. Lần nữa mở mắt, ta lại trở về ngày đại bá sắp rời đi. Cha mẹ một tay đẩy ta qua. "Để Nhị Nha đi, con gái là thích hợp hầu hạ người nhất." "Bị đánh chết cũng là số nó tiện, đáng đời."

0.0
6 ch
Cổ Đại
Mãn Mãn Ngốc Của Anh

MÃN MÃN NGỐC CỦA ANH Tác giả: Khuyết Danh Thể Loại: Ngôn Tình, Đô thị Văn án: Kỳ Tự cưới tôi, trở thành trò cười trong giới. Bởi vì tôi là kẻ ngốc. Nhưng tôi… lại có chút thích anh ấy. Kỳ Tự từ chối tôi, chỉ nói: “Thích đồ ngốc như em, anh khác nào cầm thú?” Vì thế, tôi ngoan ngoãn giữ khoảng cách. Ngay cả khi đi chơi với bạn bè, tôi cũng chẳng nói cho anh ấy biết. Đến tận nửa đêm, Kỳ Tự tìm đến, tức quá hóa cười: “Hứa Mãn Mãn, anh thấy em căn bản chính là không muốn anh nữa rồi!”

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Mất Trí Nhớ, Anh Chồng Liên Hôn Cuồng Yêu Tôi

Sau khi người chồng liên hôn mất trí nhớ. Hắn quên mất tôi là vợ hắn, cũng quên luôn chuyện chúng tôi cưới trước yêu sau.   Để trêu hắn, tôi cố ý nói: "Không nhớ cũng chẳng sao, dù gì chúng ta cũng sắp ly hôn rồi, anh đã ngoại tình."   Ngày hôm sau, tiếng nước trong phòng tắm vang suốt cả đêm.   Tôi nhận ra có gì đó không ổn.   Lúc cưỡng ép mở cửa ra, người trong bồn tắm đang đỏ hoe mắt, ra sức chà rửa cơ thể.   Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen long lanh ánh nước nhìn về phía tôi: "Vợ ơi, anh biết bây giờ anh đã bẩn rồi, không xứng với em, nhưng em có thể cho anh thêm một cơ hội không, đừng bỏ anh, anh sẽ tắm sạch mà..."

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Được Nhận Về, Ta Phát Hiện Mẹ Là Người Hai Mặt

Ngày đầu nhận lại người thân, mẹ nhìn ta với ánh mắt hờ hững. Bà ấy nắm chặt tay thiên kim giả: "Yên tâm đi, con mới là Đại tiểu thư của Thẩm Tướng phủ. Cho dù nó có quay về thì cũng không ai lung lay được vị trí của con đâu. . ." Đến đêm, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, mẹ lén lút xách một hộp đồ ăn lẻn vào phòng ta: "Nữ nhi ngoan, đói lả rồi đúng không? Mẹ để dành cho con một cái móng giò lớn đây!" Ta hoàn toàn ngây người. Không phải chứ mẹ ơi, người đang chơi trò "hai mặt” đấy à!

0.0
12 ch
Gia Đấu
Mạch Thượng Thu

Ta từng là dưỡng nữ của phủ Quốc công.   Năm ấy vào tiết Trung Thu, đại công tử say rượu, ngã xuống ở thiên viện.   Kiếp trước, ta mang canh giải rượu đến, lại bị người từ phía sau đẩy vào phòng.   Đến sáng, cả phủ đều biết ta và hắn đã có chuyện.   Hắn buộc phải cưới ta, nhưng từ đêm động phòng đã chán ghét ta.   “Ngươi muốn danh phận, ta đã cho.”   “Đừng vọng tưởng đến trái tim ta nữa.”   Ta làm thiếu phu nhân phủ Quốc công suốt mười lăm năm, ai cũng có thể giẫm lên ta một chân.   Ngay cả con gái ruột của ta, trong tiệc thưởng hoa cũng từng giải thích với người khác rằng:   “Chuyện năm đó của mẫu thân ta quả thật không được thể diện.”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Yêu Anh - Kiến Hạc

YÊU ANH - KIẾN HẠC Tác giả: Kiến Hạc Thể loại: Ngôn tình, Đô thị Văn án: Tôi là một nữ minh tinh hạng hai, có một kim chủ. Gần đây, kim chủ của tôi đã xảy ra chút vấn đề. Anh ấy bị vạch trần là thiếu gia giả bị ôm nhầm. Hôm đó đã bị bố mẹ nuôi đuổi ra khỏi nhà, chuyển về nhà bố mẹ ruột. Thấy anh ấy buồn, tôi không nhẫn tâm, phẩy tay nói: “Em nuôi anh!” Sau này, tôi từ kim chủ biến thành bạn gái, theo anh ấy về nhà gặp bố mẹ. Mới biết, cái gọi là chuyển nhà của anh ấy. Chính là chuyển từ biệt thự sườn núi của bố nuôi sang trang viên kiểu Hoa của bố mẹ ruột. Móa nó, ông ấy dám đùa giỡn bà đây. * Tôi biết được tin tức Tề Hành bị ôm nhầm từ trên mạng Các tài khoản marketing đang khẳng định chắc nịch rằng vị thiếu gia giả Tề Hành này đã bị đuổi khỏi nhà họ Tề, rơi vào cảnh không nhà để về. Tôi vốn dĩ không tin. Nhưng tôi ở nhà đợi đến tối muộn thì Tề Hành mới về nhà. Khuôn mặt anh ấy đầy vẻ mệt mỏi, tâm trạng thì sa sút. Trong lòng tôi bộp một cái, tôi thả nhẹ giọng nói hỏi: “Sao vậy? Tâm trạng không tốt hả?” Anh ấy ngồi bên cạnh tôi, nghiêng đầu tựa lên vai tôi. Đó là tư thái yếu đuối, tìm kiếm điểm tựa. Tôi chưa từng nhìn thấy những điều đó từ Tề Hành. Anh ấy mở miệng nói: “Anh chuyển nhà rồi.” Một câu nói đơn giản ngắn ngủi, tôi lập tức liên tưởng đến tin tức “thiếu gia giả”. Tôi cẩn thận hỏi: “Những gì trên mạng nói là thật sao? Chính là chuyện ôm nhầm ấy.” “Ừm,” Tề Hành nói: “Anh nên mang họ Dịch.” Giọng nói của anh ấy cũng uể oải. Tôi đoán chuyện này đã đả kích anh ấy rất nhiều. Cũng phải. Bố mẹ mà mình đã gọi hơn hai mươi năm đột nhiên không phải là bố mẹ mình nữa, sự thay đổi to lớn này là đả kích nặng nề đối với bất cứ ai. Tôi xoa xoa tóc anh ấy, cố gắng an ủi: “So với Tề Hành thì hình như cái tên Dịch Hành này nghe hay hơn đó.” Anh ấy miễn cưỡng nở nụ cười. “Cũng phải.” Thấy anh ấy gắng gượng lên tinh thần như vậy, tôi còn muốn hỏi thêm vài chuyện nữa thì cũng không đành lòng nữa. Chỉ nói: “Đi ngủ đi. Nghỉ ngơi một chút, đừng nghĩ nhiều nữa.” Dịch Hành gật đầu, đứng dậy đi về phía phòng ngủ. Đi được mấy bước, anh ấy lại quay đầu nhìn tôi. Anh ấy nói: “Lộ Lộ, có thể ở bên anh không?” “Đương nhiên.” Tôi tiến lên mấy bước, được anh ấy nắm chặt tay, cùng nhau bước vào phòng ngủ. Dịch Hành thích ôm tôi khi ngủ. Tối nay cũng vậy. Nhưng có chút không giống với trước kia. Tối nay, anh ấy ôm rất chặt, dùng lực giống như muốn khảm cả người tôi vào trong thân thể vậy. Tôi vùi mặt vào ngực anh ấy, cảm nhận được xúc cảm trơn bóng mềm mại. Nếu như là bình thường thì tôi đã vùi mặt vào hôn hít liên tục rồi. Hiện tại, tôi chỉ duỗi tay ôm lấy eo anh ấy, khẽ vỗ lưng anh ấy dỗ ngủ. Tôi hiểu, cuộc đời thay đổi quá đột ngột, anh ấy đang cần được an ủi và chỗ dựa. Thấy anh ấy khó chịu, trái tim tôi cũng thắt lại. Nhưng không nên như vậy. Anh ấy chỉ là kim chủ của tôi chứ không phải bạn trai của tôi. Bây giờ anh ấy đã trở thành thiếu gia giả. Thứ tôi nên lo lắng là con đường tương lai trong showbiz của tôi. Chứ không phải là tâm trạng của anh ấy. Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng tôi vẫn đưa tay, vuốt phẳng hàng lông mày nhíu lại của anh ấy Tôi có thể có được hôm nay thì thành thật mà nói, Tề Hành - ồ không, Dịch Hành đã chiếm một nửa công lao. Dẫu rằng tôi luôn nỗ lực, nghiêm túc, không chịu khuất phục và có chí tiến thủ. Nhưng cũng không nhận được sự công nhận. Cái nơi như giới showbiz, không phải nỗ lực và nghiêm túc là được. Cũng phải cần có cơ hội và may mắn nữa. Nếu như không có, vậy thì ít nhất phải có một quý nhân và chỗ dựa. Lúc mới bắt đầu, tôi chẳng có gì trong tay, chỉ có lòng nhiệt huyết và sức lực dùng mãi không hết. Sau này, tôi tham gia tiệc đóng máy của bộ phim nào đó, bị người ta tính kế, đưa đến tầng trên cùng của khách sạn, chính là phòng của Dịch Hành. Đầu óc tôi mơ màng, tay chân mềm nhũn. Trong đầu chỉ có một khái niệm “Tiêu rồi” mơ hồ nhưng lại không hề có cách phản kháng. Sau đó Dịch Hành quay về phòng. Anh ấy ôm tôi ngủ cả đêm như ôm gối ôm. Sáng ngày hôm sau, tôi mở mắt, phát hiện ra mình nằm trong lòng đàn ông thì sợ tới suýt chết. Còn chưa kịp bộc phát, tôi lại bị một gương mặt đẹp trai đập thẳng vào mắt làm cho choáng ngợp. Tôi: “...” Không phải tôi bài xích người này đâu. Tôi chỉ đơn thuần là không đồng tình với cái thói hư tật xấu và xu hướng độc hại này trong giới mà thôi! Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ấy. Một đường dài và hẹp như thế này, không biết khi mở mắt ra trông sẽ như thế nào nhỉ? Lông mi dài thế này, sống mũi cũng cao nữa, sao bao nhiêu nét đẹp cứ tranh nhau mọc hết lên người anh ấy thế nhỉ? Tôi nhìn đến mức mất hồn, lông mi của Dịch Hành rung rung. Ngay sau đó anh ấy mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi: “!!!”

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Vô Bi Tướng

Khi ta từ biệt uyển Thê Hà trở về Thẩm trạch, trong nhà đã có thêm một vị tiểu thư.   Đại ca che chở nàng ta vô cùng chặt chẽ.   Muội muội bị nàng ta giày vò đến mức lâm bệnh không dậy nổi, vừa thấy ta chỉ cười khổ.   “Nhị tỷ tỷ, thôi bỏ đi, chúng ta không tranh nổi với nàng ta đâu.”   Lời vừa dứt, từ trong cửa viện đã bước ra hai người.   Mạnh Hàm Yên khoác tay đại ca, trong lòng ôm một con chó tuyết sư, trên cổ nó đeo chiếc vòng kết bằng chỉ vàng, dưới nắng lấp lánh chói mắt.   “Người chính là nhị tỷ tỷ sao?”   Chiếc vòng ấy quả thật rất đẹp.   Tiếc rằng những sợi chỉ vàng kia vốn được đính trên chiếc hộ uyển ta tự tay làm tặng vị hôn phu.   Đại ca lập tức chắn trước mặt nàng ta, nói với ta.   “Hàm Yên chỉ thích mấy sợi chỉ vàng trên hộ uyển thôi, cũng đâu có ác ý.”   “Chiếu Đường, muội nhường nàng ấy một lần đi.”   Nói xong, huynh ấy mới quay đầu quở nhẹ một tiếng.   “Đừng làm loạn.”  

0.0
12 ch
Nữ Cường
Cự Tuyệt Tổng Tài, Nuôi Con Trên Sóng Trực Tiếp

Sau ba năm làm tình nhân bí mật của bá tổng, tôi đã mang thai.   Nhưng anh ta lại nói không thích trẻ con, còn chuẩn bị đính hôn với thiên kim môn đăng hộ đối.   Không muốn mất đứa trẻ, tôi đã gom tiền bỏ trốn trong ngay đêm.   Rời khỏi kinh thành, tôi một mình nuôi con suốt bốn năm. Nhóc con quá xinh đẹp, vẻ ngoài rạng rỡ bất ngờ nổi tiếng trên mạng.   Tôi dựa vào con trai để bắt đầu sự nghiệp livestream, cũng gọi là có chút thành công.   Khi mọi người phát hiện tôi là mẹ đơn thân, để giữ thể diện, tôi chỉ có thể nói: “Ly hôn, chồng chếc rồi.”   Không cần đàn ông tôi vẫn sống tốt, còn thu hút được cả một lượng lớn fan nữ độc lập chân ái.   Cho đến một ngày, tôi nhận ra avatar và địa chỉ IP của fan đứng đầu bảng xếp hạng có gì đó quen quen…   Nhìn kỹ lại thì – không thể nào trùng hợp đến thế!   Bá tổng mà cũng đi “quẹt xu” ủng hộ livestream á? Với dáng vẻ nghiêm túc đó sao?   Không ngờ anh ta lại lao đến ngay trong đêm, ép tôi vào tường, ánh mắt u ám, nghiến răng:   “Chồng chếc? Sao anh không biết mình chếc rồi nhỉ?”   Tay còn kéo cổ áo nhóc con, mang nó đến trước mặt tôi, ánh mắt đỏ rực, nghiến răng nghiến lợi:   “Còn cái này là cái gì đây?!”

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Đầu Ngón Tay Màu Hồng - Vãn Hòa Xuy Yên

ĐẦU NGÓN TAY MÀU HỒNG - VÃN HÒA XUY YÊN Tác giả: Văn Hoa Xuy Yên Thể Loại: Đô Thị, bách Hợp Văn án: Tôi nổi tiếng trong phần bình luận của một blogger cuồng tay: Đã từng yêu, cũng chỉ vậy thôi, đã vứt vào xó rồi. Blogger: ? Lúc hôn tôi chị đâu có nói như vậy. Tôi: ? ? ? Tôi đang hào hứng trả lời blogger, nhưng khi nhìn thấy nội dung cụ thể, tôi lập tức tắt máy * Mặt trời đã lên cao, lượt thích lên hàng ngàn. Bạn trai cũ của tôi, Đoàn Doãn, người đã chết nhiều năm, bỗng nhiên xuất hiện và gửi cho tôi một loạt hình ảnh. Á đù! Tất cả đều là những ảnh chụp từ phần bình luận của tôi trên trang của blogger đó! Thấy thông báo cậu ấy đang gõ chữ, tay tôi run lên, trực tiếp hỏi: "Cậu là blogger à?" [Đoàn Doãn]: Không nhận ra tay của tôi à? [Đoàn Doãn]: Bóp cổ, thử xem? Tôi: ... Lúc này, tôi nhìn lại những bình luận trước đây của mình, chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể đang tăng vọt. [Đoàn Doãn]: Không lên tiếng nữa? Tôi nhìn lời này của cậu ấy, lập tức trả lời một câu: Biết trước là cậu thì bà đây đã không bình luận rồi [Đoàn Doãn]: ? [Đoàn Doãn]: Xuống lầu, ngay bây giờ. Tôi: ? ? ? Đầu tôi ong lên một tiếng, hốt hoảng đến bên cửa sổ. Kết quả là người nào đó đang đứng bên cạnh bồn hoa, ngẩng đầu nhìn lên. Tôi sợ tới mức kéo màn cửa lại, hồn vía đều sắp bị dọa cho bay mất rồi. Á đù! Người yêu cũ đúng tiêu chuẩn không phải nên giống như đã chết rồi sao! [Đoàn Doãn]: Sợ rồi à? Tôi ôm điện thoại, nhìn cái kiểu phách lối này của cậu ấy, trực tiếp trả lời một câu: Ai sợ? Tôi mang theo chị em của tôi gặp cậu. [Đoàn Doãn]: Ồ, khẩu khí lớn lắm. Dù sao tôi cũng đã chuyển nhà rồi! Dù cậu ấy biết tôi ở tòa nhà này, nhưng chắc chắn không biết tôi ở căn nào! Tôi hừ một tiếng, đắc ý dựa vào bên cửa sổ: [Làm sao? Không phục à? Đến lúc đó thì đừng có khóc!] Tôi vừa mới buông hết lời hung ác thì đã thấy Đoàn Doãn ở dưới lầu nói chuyện với một người! Định thần nhìn lại, đó là mẹ tôi... Cứu mạng! * Chưa đầy ba giây sau, mẹ tôi đã cười không ngậm miệng được, dẫn Đoàn Doãn vào tòa nhà. Tôi: ... Trong lòng tôi lộp bộp, cuống đến độ giậm chân, không kịp thay quần áo, trực tiếp mặc đồ ngủ phi nước đại ra ngoài. Không đi thang máy, tôi đi cầu thang. Tôi thở hổn hển, mệt đến mức đầu đầy mồ hôi, không dễ gì mới chạy đến dưới lầu. Kết quả là. Ngẩng đầu lên, người nào đó đang tựa vào cánh cửa, môi nở nụ cười, trông thật xấu xa. "Ồ!" Mẹ tôi mang vẻ mặt ngạc nhiên, vui vẻ nhìn Đoàn Doãn, bắt đầu khích lệ Đoàn Doãn: "Aiya, Tiểu Duãn, cháu thật là hiểu Dao Dao nhà dì đó, nó thật sự xuống lầu ngay lúc này này!" Tôi: ... Nghe câu nói này, tôi suýt chút nữa giận đến ngất xỉu. Nhìn dáng vẻ mỉm cười của Đoàn Doãn, tôi thực sự muốn chạy trốn ngay tại chỗ. "Dì ạ." Tôi còn chưa kịp thở, tên đàn ông chó này lại bắt đầu, dỗ dành mẹ tôi: "Thang máy tới rồi, dì lên nghỉ trước đi ạ!" "À, vậy cháu... ?" Mẹ tôi lưu luyến không nỡ nhìn về phía Đoàn Doãn. "Cháu à, cháu sẽ chơi với Dao Dao một lúc." Đoàn Doãn mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như nước, giọng cười nhẹ vang lên: "Đi cầu thang là được, người trẻ tuổi nên vận động nhiều, dì thấy đúng không ạ?" Mẹ tôi: "À, đúng đúng đúng." Tôi: ... Vận động này thực sự không cần thiết đâu... Đầu tôi lại ong ong, tiến lên muốn giúp mẹ xách giỏ rau, nhưng lại trực tiếp bị người nào đó xách cổ áo! "Mẹ ơi! Cậu ta túm con!" Tôi hoảng hốt rống lên một tiếng, kết quả đáp lại tôi  là tiếng cửa thang máy đóng. Một giây sau. Hơi thở thanh mát đến gần, Đoàn nào đó lại bắt đầu, cười thành tiếng nói: "Ồ, sao chị Dao Dao lại run vậy? Sợ rồi à?" Tôi: ... "Cậu, cậu, cậu, bây giờ đang là ban ngày mà!" Tôi quay đầu, đối diện với ánh mắt nóng bỏng của cậu ấy, vô thức né tránh về phía sau, nhưng không ngờ lưng đã tựa vào tường, đập đến mức đau đớn. Người không biết. Còn tưởng tôi bị áp tường… "Tôi biết mà. Tôi còn biết đây là nơi công cộng." Đoàn Doãn nhướn mày, trở mặt còn nhanh hơn lật sách, lại bắt đầu giả vờ vô tội! Nếu không phải vì ánh mắt cậu ấy vẫn sáng rực nhìn chằm chằm vào tôi thì tôi đã tin rồi! "Vậy thì cậu còn không nhanh tránh ra, để hàng xóm thấy thì sao!" Tôi lập tức phản bác. Đoàn Doãn cười càng gian hơn: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với chị." Tôi: ... Tôi thật sự đã đào hố cho mình nhảy rồi, tiện thể còn lấp cả hố! "Cậu — cậu đừng có xuyên tạc ý tôi!" "Vậy chị có ý gì, tôi không hiểu đâu!" Biết rõ còn cố hỏi! Tôi căng thẳng đến nỗi lòng bàn tay toát mồ hôi, nhìn đôi mắt lấp lánh của Đoàn Doãn đến gần từng chút một, trái tim đã sắp nhảy ra ngoài. Không phải chứ, không phải chứ! Hôn ở đây sao? Đây là lối đi công cộng mà! * Tôi đã nhắm mắt lại rồi. Kết quả là bên tai bỗng truyền đến tiếng cười, mở mắt ra thấy cậu ấy cong khóe môi, đón lấy ánh nắng, làm tim tôi ngứa ngáy. "Đoàn Doãn!" "Chị gái, mặt chị đỏ quá kìa ~" Đoàn Doãn cúi xuống, đôi mắt sáng lấp lánh cứ nhìn tôi như vậy, trông vừa trong sáng vừa ngoan ngoãn: "Chị không muốn làm gì với tôi sao?" Tôi: ... Đức hạnh y như trước kia, trêu ghẹo đến mức khiến đầu óc người ta choáng váng! Bà đây tỉnh táo lại, không ăn lại cỏ cũ! Nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, tôi hoặc là không làm, đã làm thì làm cho trọn, đá cậu ấy một cú "Sss, á!" Đoàn Doãn bị đau kêu lên. Thấy có người đến, tôi đẩy cậu ấy ra bỏ chạy, nhớ đến trước kia tôi thi chạy 800 mét cũng chưa từng nghiêm túc như thế này! * Việc đầu tiên sau khi đá cậu ấy chính là hủy theo dõi, chặn mọi phương thức liên lạc của cậu ấy. Những việc chưa làm khi chia tay, lần này tôi làm đủ! Yên tĩnh được ba ngày, tôi mới dám online, lại theo dõi thêm vài blogger cuồng tay, đang rất đắc ý. Kết quả là tin nhắn riêng của tôi bùng nổ -- Người chị em! Trên mạng cũng có người quen à? Người chị em trâu bò quá! Cầu giáo trình! Tôi: ? ? ? Vẻ mặt tôi mờ mịt, nhấn vào trang cá nhân của Đoàn Doãn, phát hiện cậu ấy đang ôm một con thú nhồi bông, tag tôi đồng thời viết một dòng trạng thái đầy ấm ức -- Chị ơi, hư quá. Tôi: ... Chết tiệt, tôi quên chặn trang này! [Tôi]: Xóa ngay! ! ! [Đoàn Doãn]: Chị à, người ta vẫn còn nằm trong danh sách đen WeChat mà. Lại lần nữa thêm WeChat, chưa kịp nói gì thì Đoàn Doãn đã gửi mấy bức ảnh. Mắt tôi lập tức mở to, à, là mở to để xem ảnh. [Tôi]: Cậu nghĩ tôi là ai chứ! [Đoàn Doãn]: Người trong lòng. Tôi: ... Cảm giác nhịp tim không thể kiểm soát lại tới rồi. * Tôi bỗng nhớ lại ngày chia tay, cũng là lúc chúng tôi cãi nhau dữ dội nhất. Hình ảnh duy nhất trong đầu là đôi tay với đầu ngón tay hồng hào của cậu ấy chặn đường tôi. "Chị à, có thể cho anh một bé cưng không?" Lúc nói lời này, giọng điệu cậu ấy tủi thân, khóe mắt đỏ hoe, trông như đang rất đau lòng. Lúc đó, cậu ấy chỉ mới học năm hai, nghe cậu ấy nói như vậy, tôi không ngạc nhiên, chỉ thấy trẻ con quá.

0.0
6 ch
Đô Thị
Trở Về Thân Phận Thiên Kim Đã Đến Lúc Trả Thù Rồi!

Hóa ra tôi không phải con ruột của ba mẹ. Tôi là đứa trẻ bị họ lén đổi với con gái của một gia đình giàu có ngay tại bệnh viện. Bọn họ để con gái ruột của mình thay thế tôi, trở thành thiên kim nhà giàu. Còn tôi, lại trở thành Hoàng Phán Đệ, người bị cả nhà họ Hoàng xem như nơi trút giận. Nếu không phải vì bị mù một mắt, có lẽ tôi đã bị che giấu cả đời mà chẳng hay biết gì

0.0
18 ch
Ngôn Tình
Niệm Dư Bao Năm

Ta đã ghen ghét Sầm Niệm Nhân suốt tròn mười hai năm. Ghen ghét tất cả những gì nàng vừa sinh ra đã có, ghen ghét việc nàng chẳng cần phải hy sinh bất cứ thứ gì, cũng có thể mãi mãi đè đầu ta. Lần duy nhất ta thắng được nàng, là trong kỳ thi đại học. Nàng gặp tai nạn xe. Lần tiếp theo ta gặp lại nàng, là năm nàng mất trí nhớ, học lại một năm. Ta đến dạy thêm cho nàng, vô tình liếc thấy cuốn nhật ký của nàng. Những tâm sự thiếu nữ ở mấy trang đầu non nớt đến gần như buồn cười. Thật khó tưởng tượng, những dòng chữ ấy vậy mà lại xuất phát từ ngòi bút của thiên tài thiếu nữ Sầm Niệm Nhân trong lời đồn của mọi người. Trang mới nhất được viết vào hôm qua: 「Không cần phải nghi ngờ, ta thích Chúc Dư.」 Ta nhìn chằm chằm vào hai chữ ấy, không sao cười nổi nữa. Ta tên Chúc Dư.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Hoàng Đế Tránh Ra, Bổn Cung Đến Cướp Mỹ Nhân Của Ngươi Đây!

Đời này của ta thích nhất là mỹ nhân, nguyện vọng lớn nhất chính là cả đời được quấn quýt bên mỹ nhân. Tổ phụ đau lòng khôn xiết, quay đầu liền gọi hết các đệ tử tuấn tú dưới trướng đến nhà mở hội thảo học thuật. Cha ruột mặt đầy chán ghét, lại chạy khắp đại giang nam bắc chuyên thu nhận những đồ đệ phong lưu khoáng đạt. Mẹ ruột còn thực tế hơn, đổi toàn bộ nha hoàn bà tử trong viện thành thiên đoàn nhan sắc. Ta cứ tưởng đây đã là đỉnh cao cuộc đời rồi—— kết quả Tân đế lại muốn cưới ta làm Hoàng hậu. Nhìn cả nhà tập thể lắc đầu, ta vác hành lý chạy ngay: Cản ta làm gì? Mỹ nhân toàn thiên hạ chẳng phải đều ở trong cung sao! Các mỹ nhân ơi, ta đến đây! Hoàng đế: Rốt cuộc đây là hậu cung của ai vậy hả?

0.0
9 ch
HE
Kiếp Này Giành Lại Những Gì Của Mình

Kiếp trước, lúc tôi đang cúi đầu bới thùng rác kiếm thứ gì đó lót bụng, nhà giàu nhất Kinh thị bất ngờ tìm tới nhận tôi về. Vừa bước chân vào nhà, đứa con gái giả đã chiếm vị trí của tôi suốt nhiều năm lập tức đỏ mắt, tủi thân hỏi bố mẹ: “Bố mẹ, chị gái đã quay về rồi, vậy có phải con nên rời khỏi đây không?” Nhìn bố mẹ ruột mới nhận lại tôi lộ rõ vẻ khó xử. Tôi lập tức phản ứng nhanh hơn bất kỳ ai, quỳ “bịch” xuống đất, dập đầu ba cái “cốp cốp cốp” vang dội: “Bố mẹ, nếu hai người không thích con thì con quay về con hẻm nhỏ trước kia cũng được!” Tần Tường Hàm, kiếp trước ngươi dùng bộ dạng yếu đuối đáng thương để cướp thân phận của ta, đoạt hết tình yêu thương vốn thuộc về ta, cuối cùng khiến ta chết đói ngoài đường. Kiếp này, ta không chỉ muốn đá ngươi ra khỏi nhà họ Tần, mà còn phải giành lại toàn bộ tiền bạc, địa vị và những thứ ngươi từng dùng nước mắt để lừa lấy! Ngươi chẳng phải rất biết diễn sao? Vậy thì cùng thử xem. Rốt cuộc ai mới là người có thể khiến bọn họ tự nguyện dâng hết tài sản và địa vị cho mình!  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Lắng Nghe Em Nói

Anh trai của bạn thân là một tay công tử đào hoa có tiếng. Trong buổi tụ tập hôm ấy, tôi yên lặng ngồi trong góc, nào ngờ lại vô tình thu hút sự chú ý của anh. Bạn thân lén ghé lại, nhỏ giọng nhắc tôi: “Tránh xa anh trai tớ ra, anh ấy chẳng phải người tốt lành gì đâu.” Tôi nghiêm túc gật đầu, tránh anh còn chẳng kịp.  

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Cô Gái Ngoan Bản Mẫu

Chị tôi là "con ngoan trò giỏi" nổi tiếng trong khu chung cư.   Cầm đầu khối trường, dù bài vở nặng nhọc đến đâu, về nhà có muộn thế nào chị ấy vẫn chu toàn việc nhà.   Ở nhà mỗi ngày chỉ cho năm tệ, nhưng đi học về chị không những tiêu không hết mà còn mua được cả rau xanh và sườn heo.   Cả khu chung cư ai cũng ngưỡng mộ gia đình tôi có một đứa con ngoan trăm phần trăm như thế.   Giá như con cái nhà mình cũng hiểu chuyện nhường này thì tốt biết bao.   Thế nhưng vào một ngày nọ, chị tôi cùng mấy bạn học đi bơi ở hồ chứa nước, rồi chết đuối.   Mấy đứa trẻ đó đều khai là tai nạn.   Trớ trêu thay, những kẻ đi bơi cùng chị tôi hôm đó, lại chính là mấy đứa căm hận chị tôi nhất.  

0.0
0 ch
Hiện Đại
Ông Chồng Mất Trí Nhớ Của Tôi

Ông chồng tổng tài của tôi bị xe đâm khi đang gặp lại “bạch nguyệt quang”. Bác sĩ nói với tôi rằng anh ấy có khả năng sẽ mất trí nhớ, thế là ngay lập tức tôi chạy đến bệnh viện, định bụng đến xem náo nhiệt. Nào ngờ, anh ấy không hề mất trí nhớ, mà lại có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác. Bề ngoài, tôi đau lòng đến mức chết đi sống lại, vừa khóc vừa gào lên: “Chồng ơi chồng à, anh mất trí nhớ rồi thì em phải làm sao đây?!” Nhưng trong lòng tôi lại đang cười như được mùa nghĩ: 【phải làm sao ư? Đương nhiên là tôi sẽ bao nuôi mười tám anh người mẫu, tha hồ sống cuộc đời tự do sung sướng,tha hồ tiêu dao hưởng lạc rồi hahaha!】 Kết quả là ngay trong đêm xuất viện, ông chồng tổng tài kéo tay tôi, nghiêm túc bày tỏ rằng anh ấy cũng muốn sống " tiêu dao hưởng lạc”. Tôi: ????

0.0
3 ch
Ngôn Tình
Bác Sĩ Lăng, Hắn Lại Giành Giật!

Lục Nghiêu là người nổi tiếng cuồng sủng thê tử trong giới. Vì ta, hắn từ chối cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối do gia tộc sắp đặt, suốt ba năm qua ngày nào cũng hết mực cưng chiều ta. Thế nhưng, trong buổi tiệc độc thân trước ngày cưới của chúng ta, Bạch nguyệt quang của hắn hỏi: “Nếu ta cướp hôn, chàng có theo ta rời đi không?” Hắn lại nghiêm túc đáp: “Có.” Ta cố nén nước mắt, nhắn tin cho khuê mật là thiên kim nhà giàu của mình. 【Có thể trong thời gian ngắn nhất đến đón ta rời khỏi đây không?】 Bảy phút sau, khuê mật đã tới, bánh xe gần như tóe cả tia lửa. “Đã bảo cậu từ lâu rồi, với dung mạo và tính cách này của cậu, đáng lẽ phải gả vào hào môn mà hưởng phúc!” “Anh trai tớ da trắng mặt đẹp, cha tớ tuy lớn tuổi nhưng phong thái vẫn còn đó, cậu chọn một người đi!”

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Sao Mọi Người Đều Bám Lấy Tôi

Xuyên thành nữ phú bà độc ác dùng tiền nhục mạ nam chính, hệ thống giao nhiệm vụ cho tôi đi bao nuôi anh ta.   Thế nhưng nó giao nhiệm vụ quá vội vàng, quên mất không để lại vốn khởi nghiệp cho tôi.   Túi quần tôi còn sạch hơn cả mặt, mỗi tháng chỉ gom góp được đúng 500 tệ cho anh ta.   Nam chính thấy vậy thì hừ lạnh một tiếng khinh bỉ:   "Không có tiền thì giả làm đại gia cái gì?"   Trong lúc đường cùng.   Tôi nghiến răng đi làm người tình của một đại gia xịn.   Sau đó dùng tiền của đại gia xịn đem đi nuôi nam chính một cách trôi chảy.   Cho đến một năm sau, hệ thống cuối cùng cũng hoạt động trở lại.   Tôi hào hứng đòi công: "Thấy bái phục chưa, không cho tôi tiền tôi vẫn bao nuôi được nam chính nhé."   Hệ thống im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên gào lên:   【Ký chủ! Sao cô dám lấy tiền của đại trùm phản diện đi nuôi nam chính là kẻ thù không đội trời chung của hắn hả???】

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Con Người Là Cánh Chim Phiêu Bạt, Còn Tình Yêu Là Hòn Đảo Bình Yên.

"Cậu có thể... xót xa cho tôi một chút được không?"   Người đang say khướt tựa vào vai tôi, bỗng lầm bầm bên tai một câu như vậy.   Tôi chẳng hiểu anh đang làm nũng cái gì.   "Xót xa kiểu gì? Hôn hôn, ôm ôm, nhấc bổng lên à?"   Anh đột nhiên mở to đôi mắt ướt sũng.   "Được không?"

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Đan Thư Thiết Khoán Đổi Lấy Quãng Đời Còn Lại

Một đạo ý chỉ tứ hôn của Hoàng hậu đã gả ta, người vốn mang danh phúc tinh, cho Lục Cẩm Thần đang hôn mê trên giường, bị thái y phán rằng sống không quá năm năm.   Phụ thân đỏ hoe mắt tiễn ta lên kiệu hoa. Trước lúc chia tay, người chỉ siết chặt tay ta một lần, cuối cùng chẳng nói nổi lời nào.   Sau khi thành thân, suốt năm năm ta luôn nhu thuận, hầu hạ cha mẹ chồng, an phận như một bụi cỏ mọc nơi góc tường, lần lượt sinh cho hắn một trai một gái.   Không ngờ Lục Cẩm Thần, người từng bị phán chỉ còn năm năm dương thọ, lại đột nhiên tỉnh lại đúng vào năm thứ năm.   Trên dưới cả phủ đều nói ta khổ tận cam lai.   Ta chỉ cười, không đáp.  

0.0
14 ch
Nữ Cường
Bố Mẹ Tặng Tôi Biệt Thự, Bạn Trai Quỳ Xin Cho Em Gái

Bố mẹ bỏ toàn bộ tiền mua nhà cho tôi, bạn trai đột nhiên quỳ xuống: “Để tên anh trước, đợi em gái anh ổn định công việc rồi sang tên cho nó.”   Trong không khí vẫn còn phảng phất mùi sơn gỗ của đồ nội thất mới, xen lẫn tiếng thở nặng nề, gấp gáp của Cố Thần vì quá kích động.   Diệp Thanh Dao không chút biểu cảm, lần lượt dùng sức gỡ từng ngón tay đang siết chặt của Cố Thần ra.   “Cố Thần.”   Giọng cô rất nhẹ, nhưng lạnh như băng, phá tan bầu không khí im lặng kỳ quái.   “Đây là quà sinh nhật 25 tuổi bố mẹ tặng em, mua đứt hoàn toàn, đến một đồng tiền vay cũng không có.”   “Bây giờ anh lại yêu cầu em đổi căn nhà đang đứng tên em sang tên anh trước, sau đó chuyển cho em gái anh?”   “Không phải cho! Chỉ là tạm thời xoay xở thôi!”  

0.0
18 ch
Nữ Cường
Vì Anh Là Chu Vạn Lý Của Em

Gặp lại mối tình đầu tại buổi họp lớp, ai ngờ anh kéo tôi vào lòng hôn ngấu nghiến.   Sau khi chia tay mối tình đầu là hot boy trường, tôi chột dạ trốn biệt ra nước ngoài mấy năm trời.   Trong buổi họp lớp, tôi và anh gặp lại nhau, tôi chỉ cười gượng: “Lâu rồi không gặp.”   Anh… anh không nói không rằng mà ghì chặt tôi vào lòng, rồi hôn tôi say đắm!  

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Huỳnh Huỳnh

Nương nắm chặt tay ta bước vào cổng Hầu phủ, lòng bàn tay bà ướt đẫm mồ hôi.   Vừa rồi ở ngoài cửa, bà còn đỏ hoe mắt gọi Hầu gia một tiếng “ca ca”. Khóe miệng Hầu gia lập tức cong đến tận mang tai, vui vẻ nghênh hai mẹ con ta vào trong.   Nào ngờ vừa quay người, một con dao phay đã bổ thẳng xuống trước mặt chúng ta.   “Đồ khốn! Ngươi dám dẫn con hoang vào cửa nhà ta!”   Hầu phu nhân giơ dao phay, mũi dao quét từ mặt ta xuống bụng nương, rồi hung hăng chĩa về phía Hầu gia:   “Đồ khốn kiếp! Ngươi dám sau lưng ta nuôi ngoại thất, còn sinh ra một đứa con gái tám tuổi chỉ tổ tốn của! Hôm nay ta băm nát các ngươi cho chó ăn!”   Hầu gia quay đầu bỏ chạy:  

0.0
6 ch
Nữ Cường