Truyện mới cập nhật

Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia

Vào Ngày Thành Thân, Phu Quân Lại Ra Tay Sát Hại Ta

Chàng là một tiên quân hạ phàm để độ tình kiếp, sau khi trở về sẽ đi tìm vị tiên tử của chàng. Để chôn vùi đoạn quá khứ nhơ nhớp này, chàng đã giết sạch toàn bộ người trong thôn. Nhưng chàng không biết, cả thôn chúng ta đều là tổ giám sát của Tiên giới.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Bức Cung, Cô Cũng Xứng Sao?

Kẻ thứ ba chủ động hẹn gặp, lăm le ép tôi phải nhường lại vị trí chính thất.   Chỉ là cô ta không ngờ được rằng, tôi tuyệt đối không phải mẫu phụ nữ chịu đựng nhẫn nhịn.   Thực chất, tôi đã lặng lẽ chuẩn bị cho viễn cảnh ngày hôm nay suốt trọn vẹn một thập kỷ.   Mối quan hệ vô nghĩa chẳng khác nào góa chồng này, tôi vốn chịu đựng quá đủ rồi.  

0.0
5 ch
Nữ Cường
Gửi Chàng Trai Nhỏ Thân Mến Của Tôi

Tôi đã thầm thích cậu em trai với tính cách cổ hủ của cô bạn thân nhiều năm rồi.   Để "cưa sừng làm nghé", mỗi lần gặp Giang Hành, tôi đều trang điểm theo phong cách trong trẻo "hack tuổi" và mặc những bộ đồ rực rỡ.   Nhưng cậu ấy trước sau vẫn chẳng hề dao động.   Cho đến tận bữa tiệc độc thân trước ngày cưới của cô bạn thân.   Tôi để kiểu tóc xoăn lượn sóng chuẩn "gái đểu", diện váy ôm sát hông, quần tất đen cùng giày cao gót đế đỏ, hoàn toàn bung xõa bản thân.   Tàn tiệc, tôi đưa cô bạn thân đang say khướt về nhà.   Cửa vừa mở, tôi và Giang Hành bốn mắt nhìn nhau.   Hình tượng "chị gái ngọt ngào" tôi cất công ngụy trang trước mặt cậu ấy bao năm qua, ngay lập tức vỡ vụn không còn một mảnh.   Tôi chột dạ quay người định chuồn.   Thế nhưng, một Giang Hành luôn lạnh lùng, thủ lễ lại đưa tay chặn cửa:   "Trễ thế này rồi, hay là chị Khinh Chu ở lại qua đêm đi?"  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Bạn Thân Kiểu Anh Em

Trong hội anh em của tôi bỗng chen vào một cô gái luôn miệng tự nhận mình cũng là “anh em”.   Cô ta không trang điểm, không làm nũng, mở miệng là “ông đây”, “anh em”, ai cũng khen thẳng tính, không kiểu cách.   Cho đến khi bạn gái của bốn người anh em lần lượt bị cô ta ép đến mức bỏ đi, cuối cùng tới lượt tôi và Lê Quan Lan.   Lần đầu gặp mặt, cô ta nhìn chằm chằm lớp trang điểm của Quan Lan rồi cười vô tội: “Chị dâu đánh nền dày thế? Không giống em, ra ngoài chỉ cần rửa mặt bằng nước là xong.”   Lê Quan Lan đặt cốc nước xuống bàn, ngước mắt mỉm cười.   “Cô không trang điểm thì chẳng ai cản, dù sao khuôn mặt cô có trang điểm rồi chắc cũng chẳng còn bao nhiêu dư địa để cải thiện.”   “Với cả, gọi tôi là cô Lê, ai là chị dâu của cô?”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Thẩm Nhan

Ông xã tổng tài của tôi đặc biệt thích đưa đám anh em về nhà dùng cơm, anh ta thường nói như thế mới có cảm giác của một gia đình đúng nghĩa. Nhìn tôi dọn kín cả bàn thức ăn, mấy người anh em vừa cười vừa lên tiếng: “Quả nhiên vẫn là chị dâu hiền đảm nhất! Đúng là phong thái của chính thất.” Tôi không đổi sắc mặt, nửa thật nửa đùa hỏi lại: “Sao thế, chẳng lẽ còn có một cô chị dâu hẹp hòi nào khác à?” Đám anh em lập tức khựng lại, đáy mắt thoáng lộ vẻ bối rối hoảng hốt. Chồng tôi lại bật cười, thuận tay ôm lấy vai tôi: “Đừng nghe bọn họ nói nhảm, ngoài em ra, trên đời còn có ai đủ tư cách làm vợ anh nữa?” Nhìn dáng vẻ thản nhiên như chưa từng xảy ra chuyện gì của anh ta, tôi chỉ hơi cong môi. Thế nhưng vừa xoay lưng, tôi đã lập tức gọi một cuộc điện thoại: “Anh, Họa Đình Thâm có người bên ngoài rồi, khiến hắn ngồi tù cả đời đi.”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Ngày Có Hơi Ấm, Năm Có Bình An

Hoàng hậu chê ta ngực lớn mà chẳng có đầu óc, nên mỗi lần đấu đá chốn hậu cung, nàng chưa bao giờ cho ta tham gia.   Thế nhưng vào ngày nàng chết, nàng lại gửi gắm phế Thái tử cho ta.   Còn dặn ta sau này nên ăn nhiều hạt óc chó.   Nhưng ta không thích ăn óc chó, cũng chẳng biết chăm trẻ con.   Vì vậy ta từ chối nàng.   Cho đến nửa tháng sau, ta nhìn thấy phế Thái tử tranh thức ăn với mèo hoang trong lãnh cung.   Ta mềm lòng, chia cho thằng bé một cái đùi gà tiện tay lấy từ Ngự Thiện Phòng.   Thằng bé rưng rưng nước mắt khen ta giống tiên nữ trên trời.   Ta lại mềm lòng.   Chợt thấy có thêm một đứa con hình như cũng chẳng tệ.   Ta tuy là phi tử xinh đẹp nhất trong cung.   Nhưng ta chỉ là con gái của một tiểu quan thất phẩm, xuất thân không tốt, miệng lưỡi lại vụng về, chẳng mấy khi biết dỗ bệ hạ vui lòng.   Muốn đưa Bùi Trinh về Vĩnh Hoa cung, thật sự rất khó.   Ta chống cằm, cùng Bùi Trinh ngồi sóng vai trước cửa lãnh cung, nghĩ nửa ngày vẫn không tìm ra cách nào hay.   Nhìn thiếu niên nhỏ bên cạnh rõ ràng đói lắm mà vẫn nhã nhặn gặm đùi gà, ta nhíu khuôn mặt nhỏ, thở dài một hơi rồi chọc chọc cánh tay thằng bé.   “Tiểu điện hạ, ta muốn đưa con về Vĩnh Hoa cung.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Ninh Nương

Vừa mãn tang phu quân được ba tháng, lòng ta liền sinh nỗi cô quạnh, bèn dây dưa tư tình với vị thư sinh nhà bên. Bị hắn bám riết dây dưa nửa năm trời, thư sinh nằng nặc đòi ta phải cho một danh phận. Ta vừa không muốn cho hắn danh phận, lại vừa không nỡ bỏ người này, đành tùy tiện viện một cái cớ: “Lục lang à, chuyện cưới xin là đại sự, lời chàng nói một mình không tính được. Ít ra cũng phải được sự đồng ý của trưởng bối có trọng lượng trong nhà chàng đã.” Nào ngờ nửa tháng sau, hắn lại dẫn tiểu cữu cữu của mình tới thật. Lục Chiêu chỉ tay về phía ta, nói: “Tiểu cữu cữu, đó chính là Ninh Nương người trong lòng của con, con muốn cưới nàng ấy, người chỉ cần gật đầu là được.” Ta vô tình chạm ánh mắt với tiểu cữu cữu của hắn. Da đầu ta tê dại. Trời đất ơi, đây chẳng phải là vị phu quân đã ch.ết cách đây tròn một năm của ta sao!

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Ước Cũ Nam Lăng Tan, Tân Nhân Trở Về Giữa Rừng Phong Đỏ

Trưởng tử của Yên Vương đột ngột lâm bệnh qua đời, hôn sự của trưởng tỷ cũng theo đó mà đổ vỡ. Nàng sốt ruột đến mức treo cổ tự vẫn, may mà được cứu xuống. Sau chuyện ấy, phụ thân lập tức dựng võ đài tỷ thí kén rể.   Người thắng cuối cùng lại chính là vị hôn phu đã đính ước với ta nhiều năm.   Trên võ đài, hắn không phát ra tiếng, chỉ khẽ mấp máy môi với ta:   “A Vi, để ta thắng trận này. Chỉ khi cưới trưởng tỷ nàng, ta mới có thể tranh được vị trí thế tử. Nàng là thứ nữ, không giúp được ta.”   Hắn lại bổ sung thêm một câu:   “Chẳng lẽ nàng nhẫn tâm nhìn ta cả đời cũng không với tới được vị trí thế tử sao?”   Phụ thân cũng lên tiếng:   “Nếu nhị công tử đã để mắt đến tỷ tỷ con, con cứ thành toàn cho bọn họ. Sau này phụ thân lại tìm cho con một lang quân tốt là được.”   Ta khẽ khom người.   “Con sẽ không ngăn cản nhân duyên của bất kỳ ai. Nếu đã như vậy, hôn sự của con cũng không cần phụ thân phải nhọc lòng nữa. Con tự đi tìm.”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Ám Môn Truy Sát Lệnh

Tôi xuyên không vào thân xác nha hoàn vô danh, thấp kém nhất bên cạnh tiểu thư. Ai ai cũng nghĩ tôi là kẻ vô dụng, rằng dẫu tôi có bỏ mạng thì phủ đệ này cũng chỉ tốn bớt một đôi đũa. Cho đến khi toàn bộ Tô gia bị thảm sát đến xơ xác, tôi cùng tiểu thư bị bọn sát thủ truy sát dồn đường cùng vào một ngôi cổ mộ. Ngay khoảnh khắc cánh cổng đá lăng mộ sập xuống khép kín hoàn toàn, tiểu thư đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên những bức bích họa trên tường, giọng nói run rẩy bàng hoàng: "Xuân Hoa..." "Sao những vị thần tiên vẽ trên bức họa này... lại có diện mạo giống hệt cô vậy?"  

0.0
21 ch
Nữ Cường
Sau Khi Ta Gả Cho Ngũ Hoàng Tử, Vẫn Luôn Không Được Sủng Ái

Ở trong phủ chịu đựng suốt mười năm, tuổi còn trẻ đã u uất mà qua đời. Mở mắt lần nữa, ta sống lại đúng vào ngày đại hôn. Mẫu thân của Ngũ hoàng tử bảo chúng ta sớm khai chi tán diệp, ta ghi nhớ trong lòng, rồi lần lượt sinh được hai nhi tử và một nữ nhi. Nhưng kiếp trước, Ngũ hoàng tử một hơi nạp tới chín phòng thiếp thất, vậy mà vẫn chẳng có lấy một mụn con.  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Qủa Mọng Trì Nhân

Bạn thân rủ tôi đi uống rượu, còn bảo ở đó có hai anh đẹp trai. Tôi mừng hớn hở, lập tức diện váy siêu ngắn, áo khoét cổ sâu rồi bắt xe đi ngay. Đến nơi vừa nhìn một cái, tôi c.h.ế.t lặng. Một người là anh trai tôi, người còn lại là anh trai cô ấy.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Xin Đừng Bỏ Rơi Anh

Năm ấy, vào lúc hận Thẩm Khuyết nhất, tôi đã bắt tay với kẻ thù của anh, từng bước tính kế khiến anh phá sản. Gia thế anh hiển hách, người thân bạn bè đều là những nhân vật có địa vị. Với anh, muốn gây dựng lại từ đầu vốn chẳng phải chuyện khó. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần chờ ngày anh quay lại trả thù. Nhưng cuối cùng, thứ tôi chờ được lại là tin anh qua đời. Trong một đêm mưa trắng trời, anh ôm chặt tấm ảnh chụp chung duy nhất của chúng tôi, gieo mình xuống biển. Trước khi chết, anh chỉ gửi cho tôi một dấu chấm.  Không ai biết dấu chấm ấy có ý nghĩa gì. Cũng chẳng ai hiểu được, một người vốn cao cao tại thượng như anh, tại sao chỉ vì sự phản bội chẳng đáng kể của một cô gái được anh bao nuôi, lại tuyệt vọng đến mức chọn cái chết. Sau khi anh mất, tôi sống thêm năm mươi năm. Cuộc đời bình lặng trôi qua, cuối cùng tôi cũng an nhiên nhắm mắt khi tuổi đã cao. Thế nhưng lúc mở mắt lần nữa, tôi lại trở về thời điểm vừa trở thành người phụ nữ được Thẩm Khuyết bao nuôi. Anh tăng ca suốt một đêm mới về. Nhìn căn phòng ngổn ngang mảnh sứ vỡ, Thẩm Khuyết mệt mỏi hỏi: “Lần này em lại muốn gì?”

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Thanh Dung Bất Độ Cựu Thời Nhân

Trong tiệc đính hôn của con gái, cháu gái nhị phòng là Lục Ngọc Phù cố ý rơi xuống nước. Nàng ướt sũng để lộ thân thể, bị vị hôn phu của con gái ta là Hoắc Cảnh Tu ôm lên bờ trước mặt mọi người. Lục Ngọc Phù ra vẻ đáng thương, vừa khóc vừa dập đầu: "Bá mẫu, danh tiết của Ngọc Phù đã bị hủy, cầu người nhường hôn sự với Hoắc tướng quân cho con đi!" Kiếp trước ta tức đến nôn ra máu, thà ép nàng ta cạo tóc làm ni cô, cũng muốn giữ lấy mối hôn ước này. Ta từng cho rằng vị tướng quân được xưng là chiến thần đời này không có người thứ hai, nhất định có thể bảo vệ con gái ta chu toàn. Nhưng ta không ngờ, con gái gả đến biên quan chưa đầy hai năm, đã hóa thành một nắm đất vàng nơi biên ải. Giờ phút này, nhìn đôi nam nữ trông chẳng khác nào một đôi uyên ương bạc mệnh trước mắt, ta chẳng hề tức giận. Ta rút hôn thư còn chưa trao đổi ra, xé nát trước mặt mọi người. "Được thôi." Ta nhìn gương mặt kinh ngạc của nàng ta, cười nói: "Nếu ngươi đến mạng cũng không cần mà vẫn muốn gả tới biên quan, vậy ta thành toàn cho ngươi."

0.0
7 ch
Cổ Đại
Bến Cảng Nơi Không Có Tuyết

Khương Hề gả cho Bùi Khiêm Nam vì gia đình phá sản.   Cả kinh đô đều biết, trong lòng hắn có một Bạch Nguyệt Quang tên Thẩm Niệm. Trong lòng cô, có một ảnh đế Cố Việt đã từng yêu sâu đậm.   Họ là cuộc hôn nhân không tình yêu, hợp đồng, khách sáo, giữ khoảng cách.   Cho đến ngày Thẩm Niệm ly hôn trở về nước, Bùi Khiêm Nam không chút do dự đuổi cô về nhà cũ.   Cô tưởng mình sẽ lại đau.   Nhưng lần này hắn lại nói: “Đây là nhà của em. Ai cũng không thể đuổi em đi.”   Từ chối bữa tiệc, tan làm đúng giờ, nhớ cô thích ăn bánh ngọt, cùng cô lo hậu sự cho mẹ...   Bùi Khiêm Nam dùng từng hành động nói cho cô biết: Bạch Nguyệt Quang là quá khứ, còn cô mới là tương lai.    

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Phu Quân Dẫn Về Ả Ngoại Thất, Ta Liền Bán Hắn Để Cầu Vinh

Ngày phụ thân thừa tướng của ta bị lưu đày, Trần Hãn Văn dẫn theo ả thiếp thất đang mang thai hiên ngang bước vào nhà. Ta phẫn uất đến cùng cực, định lao xuống sông tự thuẫn, nào ngờ lại bị kẻ thù không đội trời chung ôm ngang eo kéo lại. Lòng ta rung động đến mức rối bời. Đêm thư sinh tịch mịch, nam đơn nữ độc, quả là thời cơ thích hợp để tặng cho gã phu quân tồi kia một chiếc mũ xanh. Đang lúc ta định nhắm mắt làm liều, gã kẻ thù kia lại nhanh miệng cướp lời trước: "Chúng ta làm một kèo giao dịch đi!" "Ta nhắm trúng Trần Hãn Văn rồi, ngươi giúp ta xích hắn về tay, ta giúp ngươi cứu phụ thân ngươi!"  

0.0
8 ch
Gia Đấu
Năm Ấy Khói Mưa

Năm ấy, khi thay Quý phi thử thuốc, ta vô tình bị hủy dung. Quý phi làm chủ, ban hôn ta cho Ngũ hoàng tử đã bị giáng xuống làm thứ dân. Ngũ hoàng tử không hề thích ta. Chàng chán ghét dung mạo xấu xí của ta, cho rằng ta khiến chàng mất mặt, chưa bao giờ chịu thừa nhận ta là thê tử của mình. Ta cũng rất thức thời, cố gắng ít xuất hiện trước mặt chàng, tránh khiến chàng thêm chán ghét. Người ngoài đều coi dung mạo xấu xí của ta là một sự sỉ nhục đối với chàng. Nhưng bản thân ta lại không thể vì thế mà coi mình là thứ dơ bẩn. Về sau, Ngũ hoàng tử hao tâm tổn sức, một lần nữa trở lại hàng ngũ hoàng tử, rồi dần dần được sủng ái. Mọi người lần lượt đến chúc mừng chàng. Ngay cả cha mẹ ta cũng dẫn muội muội đến, mong có thể nhét muội ấy vào hậu viện của Ngũ hoàng tử. “A Kiều, bộ dạng này của muội thì không thể hầu hạ điện hạ được.” “Thay vì để người ngoài được lợi, chi bằng để người nhà hưởng lợi.” “Điện hạ cũng thích muội muội của muội, không tin thì tự mình nhìn đi.” Ngũ hoàng tử quả thực rất thích muội muội. Chàng cho phép muội ấy ở bên cạnh mình, mài mực rửa nghiên, hồng tụ thêm hương. Mỗi lần ra ngoài, chàng nhất định sẽ mang quà về cho muội ấy một phần. Ban thưởng trong cung, cũng để muội ấy chọn trước. Ai nấy đều nói, sau này muội muội nhất định sẽ trở thành trắc phi của Ngũ hoàng tử. Muội muội cũng nghĩ như vậy. Thế nhưng Ngũ hoàng tử mãi vẫn không đưa muội ấy vào hậu viện. Còn ta cũng không muốn chờ đợi thêm nữa, bèn tự xin hòa ly. Ngũ hoàng tử thoáng ngẩn người, rồi thản nhiên nói: “Ngươi là thật lòng sao?”

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Nhân Duyên Lầm

Thẩm Lê bỏ lại vị hôn thê thanh mai trúc mã, muốn cùng ta bỏ trốn.   Thẩm mẫu lấy ra một ngàn lượng vàng, bảo ta biến mất: “Rời khỏi Thẩm thị, hai đứa các ngươi ngay cả cơm áo cũng khó lo.”   “Thay vì sau này nhìn nhau mà chán ghét, hối hận không kịp, chi bằng biết đủ mà dừng?”   Ta không nhận.   Quả đúng như bà nói, những ngày sau khi bỏ trốn đầy rẫy gian nan.   Ta và Thẩm Lê chịu đủ khổ cực, miễn cưỡng nuôi đôi nhi nữ trưởng thành.   Chàng lận đận chìm nổi cả đời, đến khi tóc đã hoa râm mới chịu đựng tới chức chính ngũ phẩm, còn xin cáo mệnh cho ta.   Ta từng nghĩ đời này khổ trước ngọt sau, xem như viên mãn.   Trước lúc lâm chung, ta cầu chàng kiếp sau lại làm phu thê với ta.   Nào ngờ chàng nắm chặt tay ta, trong mắt toàn là tiếc nuối và oán trách.   “Với năng lực và thủ đoạn của ta... nếu... có gia tộc, thê tộc giúp đỡ, sao đến tuổi này vẫn chỉ lăn lộn được như thế...”   “Bao nhiêu năm qua, thật sự quá khổ...”   “Nếu có thể trở về năm ấy, ta...”  

0.0
11 ch
Nữ Cường
Nữ Phụ Truyện Tu Tiên Bỗng Nhiên Muốn Chạy Trốn Khỏi Nam Chính

Ta xuyên không rồi, trở thành nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết tu tiên, kẻ luôn tìm mọi cách để quyến rũ nam chính.   Đúng vào thời khắc định mệnh khi tình tiết "hạ dược" bắt đầu, ta chẳng thiết tha gì kịch bản, chỉ muốn vắt chân lên cổ mà chạy.   Nào ngờ, nam chính cao lãnh thường ngày lại thản nhiên cầm chén thuốc lên, uống sạch sành sanh ngay trước mặt ta.   Hắn tiện tay "cạch" một tiếng, khóa chặt cửa phòng, ánh mắt thâm trầm khóa trụ lấy ta:   "Bây giờ mới muốn chạy, e là không kịp nữa rồi."   Ta ngơ ngác: ???   Chạy? Chạy đi đâu...   Mà khoan đã, rốt cuộc là ai quyến rũ ai đây!!!

0.0
16 ch
Ngôn Tình
Chiết Dực

Ta nâng đỡ hoàng đệ đăng cơ, vậy mà lại bị hắn coi như đồ chơi, giam cầm trong thâm cung. Trải qua muôn vàn gian khổ trốn khỏi hoàng cung, ta đổi một khuôn mặt khác, cùng một nam nhân sống với nhau ba năm dưới danh nghĩa phu thê. Tin tức Thái tử đại hôn truyền đến, hắn thẳng thắn nói với ta: “Dù nàng không danh không phận đi theo ta suốt ba năm, ta vẫn sẽ ban cho nàng vị trí trắc phi.” Ngày thứ hai sau tân hôn, Thái tử đưa ta vào cung tạ ơn. Vị đế vương vốn hỉ nộ không để lộ ra ngoài ấy, vậy mà lại thất thần.    

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Búp Bê Trong Bóng Tối

Tôi thâm nhập vào một nhóm “chuyên mua hộ búp bê”, chủ nhóm gửi lên hai bức ảnh xuất hàng.   Một trong hai bức, dài 1 mét 5, nặng 35 cân, mười bốn tuần, hàng mới tinh.   Ngũ quan của con búp bê đó lại có nét giống hệt đứa con gái đã mất tích bảy năm của tôi.   Điều khiến tôi suy sụp hơn là, có người đã đặt đơn trước tôi một bước.  

0.0
0 ch
Hiện Đại
Đích Tỷ Ép Ta Nuôi Con Cho Nàng

Sau khi đích tỷ chưa cưới mà đã mang thai sinh con, nàng ta lại vứt đứa bé cho ta nuôi dưỡng. "Đây là cốt nhục của Thẩm Tuân, ngươi chỉ là nữ nhi của một thông phòng, có thể chăm sóc con của chàng ấy khôn lớn chính là phúc phận của ngươi." Ta vừa định từ chối thì trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận. [Đứa bé này không thể vứt bỏ.] [Đây đích thị là Văn Khúc Tinh Hạ Phàm, một tuổi biết nói, ba tuổi đã thông suốt mặt chữ, sáu tuổi tham gia kỳ thi hương, mười một tuổi đã trở thành trạng nguyên trẻ nhất đương triều, hai mươi mốt tuổi trở thành thủ phụ đương triều, quyền khuynh thiên hạ.] Mắt ta sáng rực lên, lập tức ôm đứa bé bỏ trốn. Thẩm Tuân là cái gì cũng chẳng quan trọng, nhưng làm mẫu thân của thủ phụ thì ta thật sự muốn làm.

0.0
8 ch
Nữ Cường
Tôi Ở Trong Thôn, Nhớ Anh Da Diết

Tên truyện: Tôi Ở Trong Thôn, Nhớ Anh Da Diết Tác Giả: Vãn Xuyên Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt văn, Hào môn thế gia, Hài hước, Đoản văn, Đô thị, 1v1, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất, Thật giả thiên kim. Tóm tắt: Thiên kim thật trở về, tôi liền thu dọn đồ đạc quay về lại nông thôn. Vị hôn phu trước của tôi đang ở tận Anh Quốc gửi cho tôi một tin nhắn: [Luân Đôn tuyết rơi rồi, anh nhớ em lắm. Em đang làm gì đấy?] Tôi: [Khuấy cám cho gà ăn.] Tần Du Lễ: [Trước lễ Giáng sinh, em sẽ mang gà đến gặp anh chứ?] Tôi thẳng thừng từ chối: [Không được, bà nội sẽ đánh chết em mất.] [Với lại, sau này đừng gửi tin nhắn cho em nữa, vị hôn thê của anh đổi người rồi.]  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Tỷ Tỷ Trọng Sinh Một Lòng Muốn Làm Thiếp, Vậy Ta Thành Toàn Cho Tỷ

Ta và đích tỷ cùng lúc được gả vào Quận Vương phủ, nàng làm thê, ta làm thiếp. Khi đích tỷ phải vất vả quản lý công việc trong phủ, ta thì đang cùng Quận Vương ngâm thơ, đối chữ, ngắm hoa, thưởng trăng. Đích tỷ ngày ngày phải duy trì dáng vẻ đoan trang, quy củ của một Vương phi, nhưng lại bị Quận Vương trách mắng là không thú vị. Còn ta, trong các yến hội, chỉ cần một điệu múa đã khiến cả sảnh đường tán thưởng, Quận Vương cũng không tiếc lời khen ngợi. Khi Quận Vương có ý định lập con ta làm thế tử, đích tỷ triệt để phát điên. Nàng mang hận ý ôm ta nhảy xuống hồ. Cả hai cùng đồng quy vu tận. Sau khi trùng sinh, trở lại một ngày trước khi gả vào Vương phủ, đích tỷ đột nhiên đổi ý và nói muốn làm thiếp. Ta cười và đáp: "Vậy ta nguyện làm phi."  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Kiểu Kiểu

Tên Truyện: Kiểu Kiểu Tác Giả: Quốc Gia Nhất Cấp Mạc Ngư Học Giả Thể loại: Nguyên sang, Không CP, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hệ thống, Xuyên thư, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất, Xuyên thành vai chính. -- Văn Án: Ta xuyên thành nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết ngược thân ngược tâm. Điều kiện để quay về thế giới cũ là phải cảm hóa được tất cả những kẻ có ý đồ xấu với mình, chờ đến khi họ hoàn toàn tỉnh ngộ và cùng họ tạo nên một kết cục viên mãn. Tôi đã thất bại tới bảy lần, lần nào cũng chết trong cay đắng, không thể nhắm mắt. Đến lần thứ tám, tôi quyết định buông xuôi hoàn toàn. Thế nhưng, tôi lại phát hiện ra những người xung quanh dường như đều mang theo ký ức của kiếp trước mà sống lại. Thiên Đạo lên tiếng cảnh cáo, dọa rằng nếu tôi không đi theo kịch bản thì chỉ có đường chết. Tôi phờ phạc đáp lại:  “Mệt rồi, muốn làm gì thì tùy.” Trúc mã vì không thấy tôi đâu nên bỏ ăn bỏ uống đến mức phải nhập viện cấp cứu. Nghe xong tin này, tôi chỉ thản nhiên chia buồn: “Đã chết chưa? Chết rồi thì cho tôi gửi 500 tiền viếng.” Cậu em trai ngày nào cũng đến chặn cửa van xin tôi về nhà. Ai ngờ tôi cứ nằm bệt trong phòng suốt cả tuần, mãi đến khi cậu ta bị hàng xóm báo cảnh sát bắt đi, tôi vẫn chẳng hay biết cậu ta từng đến. Tên bạn cùng bàn vốn là phản diện có tính cách lệch lạc, sau nhiều ngày bị tôi ngó lơ rốt cuộc cũng không chịu nổi. Hắn mò đến hỏi sao dạo này tôi không mua đồ ăn sáng cho hắn nữa. Tôi nhíu mày đáp:  “Tránh xa tôi ra.” Bọn họ hối hận đến mức khóc lóc thảm thiết còn tôi thì tâm đã lạnh như băng, chỉ một lòng muốn đi tu. Kịch bản hoàn toàn sụp đổ. Ngày Thiên Đạo bất lực phải tiễn tôi rời đi, tôi chọn cho mình một cách rời cuộc chơi thật hoành tráng, đó là châm một ngọn lửa ngay trước mặt tất cả mọi người. Rồi tôi bình thản nhìn mấy kẻ đó lao theo mình vào biển lửa. Tôi không chết, còn bọn họ thì chết sạch. …

0.0
10 ch
HE