Truyện mới nhất

Truyện vừa mới ra lò tại Lão Phật Gia

Văn Hương Quân

Phu quân sắp xuống Giang Nam, ngay đêm đó ta liền bỏ tiền thuê sát thủ truy sát hắn. Kiếp trước, chính trong chuyến trở về từ Giang Nam lần này, Thẩm Thừa An đã đưa thanh mai đang mang thai của hắn từ Giang Nam về nhà.   Có nàng ta đem ra so sánh, cha chồng chê ta không thể khai chi tán diệp cho Thẩm gia, chuyện gì cũng bênh vực nàng ta. Mẹ chồng chê ta không ngoan ngoãn, hiểu lòng người bằng nàng thanh mai ấy.    Thẩm Thừa An thương nàng ta cha mẹ đều mất, cô nhi quả mẫu, không nơi nương tựa, liền cưng chiều đứa trẻ của nàng ta như tròng mắt. Ta nhiều năm không mang thai, trong lòng đầy áy náy, chuyện gì cũng nhường nhịn.   Thế nhưng Thẩm Thừa An không chịu nạp thiếp, chỉ giữ một mình ta bên cạnh, người đời đều nói hắn thâm tình chuyên nhất. Ta cũng từng cho rằng mình đã tìm được lương nhân, đối với hắn trăm nghe nghìn thuận, mãi đến trước khi Thẩm Thừa An chết.   Hắn mới thổ lộ tiếng lòng bên giường: “Hương Quân, ta cho nàng danh phận, cho Nhạn Phi con cái cùng sủng ái, kiếp này xem như cũng công bằng với cả hai người. Đời này ta chết không còn gì hối tiếc.”   Thẩm Thừa An không hối tiếc, nhưng ta thì có. Việc đầu tiên ta làm sau khi trọng sinh chính là bỏ tiền thuê người giế.t hắn. Nào ngờ, đúng lúc đại phu chẩn ra ta đã mang thai.   Ta lại nhìn thấy quỷ hồn Thẩm Thừa An mặt mày xanh mét: “Văn Hương Quân, ta căn bản chưa từng chạm vào nàng, nàng lấy đâu ra thai? Gian phu là kẻ nào?”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Phu Quân Của Ta Hóa Ra Là Bạch Nguyệt Quang

Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, hài hước, ngọt sủng, cưới trước yêu sau, quyền thần, nữ chính lạc quan, nam chính thâm tình, nam chính bá đạo, bạch nguyệt quang, nhận nhầm thân phận, thân phận thật, duyên cũ, tình yêu định mệnh, nữ chính được sủng, HE. Văn án: Ta là dưỡng nữ của Thái Hoàng Thái Hậu. Được ban hôn cho tân quý quyền thần trong triều, Tiêu Khinh Trần. Ngày đón dâu, ngoại thất cùng tư sinh tử của Tiêu Khinh Trần chặn trước kiệu hoa của ta. Ả lại diễn một màn nhận thân vô cùng náo nhiệt. Ta mừng rỡ như điên, nắm lấy tay ngoại thất cùng tư sinh tử, nói: "Đã đến rồi thì sau này mọi người cứ cùng nhau chung sống đi!"

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Ta Chỉ Muốn Cẩu Mệnh, Ai Ngờ Lại Thành Đoàn Sủng

Thể loại: Xuyên thư, cổ đại ngôn tình, nữ phụ văn, nữ chủ quyền mưu, hài hước, oan gia, nhiều nam tranh sủng, tình cảm, sủng ngọt, nữ chính thông minh, nam chính thâm tình, nam phụ si tình, cung đình, quyền mưu, HE. Văn án: Ta xuyên thư thành nữ phụ Hải Vương chân đạp ba chiếc thuyền trong một bộ cổ ngôn nữ cường. Tỷ tỷ nữ chính ở phía trước nữ giả nam trang. Theo gió vượt sóng, tiếu ngạo triều đình. Khiến biết bao thanh niên tài tuấn say mê. Ta ở phía sau chặn đường, thu phục hết người này đến người khác. Sau khi biết bản thân sắp lật xe. Ta run bần bật, đang định hoàn toàn thay đổi, hối cải làm lại cuộc đời. Nào ngờ, cuốn sổ tay quản lý thời gian của ta lại bị tỷ tỷ nữ chính nhìn thấy! Càng đáng sợ hơn là ba con cá trong ao của ta đều đã hắc hóa. Cứu mạng! Tỷ tỷ lại yêu ta mất rồi!

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Đi Hết Nhân Gian Vẫn Có Chốn Đợi Nàng Hồi Gia

Cha ta kiếm sống bằng nghề buôn người trong những phiên chợ tối tăm chẳng thấy ánh mặt trời, còn a nương vốn là đích nữ được nâng niu trong phủ Trấn Quốc Công, chỉ bởi một lần gặp nạn mà bị ông ta cưỡng ép mang về nơi thôn dã.   Ngày quan sai lần theo dấu vết tìm được đến nơi, cha ta kinh hoảng tháo chạy, giữa cơn cuống cuồng chẳng còn phân biệt nổi phương hướng, cuối cùng trượt chân rơi xuống vực sâu mà mất mạng.   Còn ta cùng a nương, khi ấy tâm trí bà đã tan vỡ đến chẳng còn nhận rõ người trước mắt, được đưa về Ôn phủ, nơi tường son cao ngất như ngăn cách hẳn với quãng đời khốn khổ phía sau.   Bệnh tình của a nương khi tỉnh khi mê, mỗi lần ánh mắt bà vô tình chạm đến ta, cả người lập tức trở nên hoảng loạn, vừa thét lên vừa đẩy ta tránh xa khỏi mình.   “Ta không sinh nó! Ta chưa từng sinh nghiệt chủng của người kia!”   Ngoại tổ phụ đứng bên cạnh nghe vậy tức đến tay chân run rẩy, cuối cùng chỉ có thể lạnh giọng buông xuống một câu.   “Ôn gia này không thể giữ một đứa con hoang như nó.”  

0.0
10 ch
HE
Em Không Phải Thế Thân

Sau khi trở thành chim hoàng yến được thái tử gia giới Bắc Kinh bao nuôi, tôi bắt đầu ngang nhiên rút ruột tiền sinh hoạt anh đưa cho mình.   Anh đưa tôi 3.000 tệ để đi mua thức ăn, tôi rất tự nhiên giữ lại cho mình tận 2.900 tệ.   Thế là cuối cùng anh được thưởng thức món thịt lợn mà theo lời tôi giới thiệu thì có giá tận 245 tệ một cân.   Anh đưa tôi 50.000 tệ, dặn phải mua một chiếc giường thật chắc chắn và chất lượng, tôi lập tức vui vẻ cất riêng 48.000 tệ.   Kết quả là mỗi lần hai chúng tôi có chút thời gian riêng tư, chiếc giường dưới thân lại cót két vang lên như đang nhiệt tình góp vui.   Sau đó, anh lại đưa tôi 1.000 tệ để mua đồ tránh thai, nhưng tôi thấy tiêu từng ấy tiền thật sự quá lãng phí nên âm thầm giữ lại 900 tệ, cuối cùng sơ suất một cái liền tự mình trúng chiêu.   Nhìn hai vạch rõ ràng hiện trên que thử trong tay, tôi dè dặt dò hỏi anh: “Anh có thích trẻ con không?”  

0.0
10 ch
HE
Lãm Ngọc

Ta đã ái mộ Tạ Hạc Minh nhiều năm, thế nhưng tỷ tỷ lại nhanh hơn ta một bước thổ lộ tâm ý, còn cùng hắn định hôn sự. Người trong lòng bỗng chốc trở thành tỷ phu, dù đau lòng đến đâu, ta cũng chỉ có thể thu lại tâm tư, không còn ngày ngày theo sau hắn nữa. Không ngờ vào ngày ta cập kê, tỷ tỷ lại phát hiện bài thơ tình ta buộc trên cây nhân duyên. Tỷ ấy nhướng mày, chẳng hề để tâm mà nói: “Muội thích chàng ấy thì cứ nói sớm là được, ta nhường chàng ấy cho muội chẳng phải xong rồi sao, cần gì phải phiền phức như vậy.” “Hay thế này đi, lần sau hẹn gặp chàng ấy, muội thay ta đi nhé.” Đương nhiên ta không chịu, nào ngờ tỷ tỷ lại hạ dược, nhốt ta và hắn chung một phòng. Sau một đêm xuân tiêu, ta vốn đã chuẩn bị tinh thần cả đời này sẽ nương nhờ cửa Phật, thanh đăng cổ Phật mà sống hết quãng đời còn lại. Thế nhưng lúc ấy, Tạ Hạc Minh lại tìm đến tận cửa, đổi sang cầu cưới ta: “Trước đây là ta nhận nhầm người, người ta thật lòng ái mộ vốn là Lãm Ngọc, không phải Lãm Nguyệt.” Phụ thân không nén được cơn giận, nhưng thấy thái độ hắn khiêm nhường, sính lễ lại hậu hĩnh, cuối cùng vẫn đồng ý đổi hôn sự. Sau khi thành thân, hắn đối xử với ta rất tốt. Thậm chí còn chu đáo, săn sóc hơn cả trước kia, lại từng trước mặt mọi người thề rằng đời này tuyệt đối không nạp thiếp. Ta cứ ngỡ bản thân cuối cùng cũng đã khổ tận cam lai. Cho đến khi ta mang thai, tỷ tỷ đến thăm ta. Hai người họ vì quá vui mừng mà uống say, Tạ Hạc Minh nhất thời lỡ lời trên bàn rượu: “Nguyệt Nguyệt, nàng biết trong lòng ta chỉ có mình nàng, nàng muốn ta làm gì, ta cũng sẽ làm.” “Đừng nói là cưới Lãm Ngọc, cho dù nàng bắt ta cưới một con lợn rừng, chỉ cần nàng vui, ta cũng cam tâm tình nguyện.” …… Ta đứng chết lặng tại chỗ, trơ mắt nhìn máu của mình chảy lênh láng đầy đất. Nhìn hai người họ hốt hoảng lao về phía ta, ý thức của ta gần như đã hoàn toàn tan biến. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày Tạ Hạc Minh đề nghị đổi hôn sự. Trước bao ánh mắt của mọi người, ta cụp mắt hành lễ: “Thứ tỷ tỷ không cần, Lãm Ngọc ta cũng không cần.”

0.0
10 ch
Nữ Cường
Thẩm Lãm Ngọc

GIỚI THIỆU:   Ta đã ái mộ Tạ Hạc Minh nhiều năm.   Nhưng tỷ tỷ ruột lại nhanh hơn ta một bước thổ lộ tình cảm, rồi định thân với hắn.   Người trong lòng biến thành tỷ phu, dù đau lòng đến đâu ta cũng chỉ có thể thu lại tâm tư, không còn đi theo sau hắn nữa.   Không ngờ vào ngày ta cập kê, tỷ tỷ phát hiện bài thơ tình ta buộc trên cây nhân duyên.   Nàng nhướng mày, chẳng hề để tâm nói:   “Muội thích hắn thì nói sớm là được, ta nhường hắn cho muội chẳng phải xong rồi sao, cần gì phiền phức.”   “Thế này đi, những lần hẹn hò sau này muội thay ta đi.”   Ta đương nhiên không chịu, nhưng tỷ tỷ lại hạ thuốc rồi khóa ta và hắn trong cùng một căn phòng.   Sau một đêm xuân, ta vốn đã chuẩn bị tinh thần cả đời nương nhờ cửa Phật, lấy thanh đăng cổ Phật làm bạn.   Nhưng lúc này Tạ Hạc Minh lại tới cửa, đổi sang cầu cưới ta:   “Trước đây là ta nhận nhầm người, người ta vốn ái mộ chính là Lãm Ngọc, không phải Lãm Nguyệt.”   Phụ thân giận không thể át, nhưng cuối cùng vẫn vì thấy thái độ hắn khiêm nhường, sính lễ hậu hĩnh mà đồng ý đổi người kết thân.   Sau khi thành thân, hắn đối xử với ta rất tốt.   Chu toàn thỏa đáng hơn trước, thậm chí còn công khai thề rằng đời này sẽ không nạp thiếp.   Ta cứ tưởng mình cũng xem như khổ tận cam lai.   Cho đến khi ta mang thai, tỷ tỷ tới thăm ta.   Hai người vì quá vui mừng mà uống say, Tạ Hạc Minh lỡ lời trên bàn rượu:   “Nguyệt Nguyệt, nàng biết trong lòng ta chỉ có nàng, nàng muốn ta làm gì ta cũng sẽ làm.”   “Đừng nói là cưới Lãm Ngọc, cho dù nàng bắt ta cưới một con lợn rừng, chỉ cần nàng vui, ta cũng cam tâm tình nguyện.”   ......   Ta đứng nguyên tại chỗ, trơ mắt nhìn máu của mình chảy đầy mặt đất.   Nhìn hai người lao về phía ta, ý thức của ta gần như đã hoàn toàn tan biến.   Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày Tạ Hạc Minh đề nghị đổi người kết thân.   Trước ánh mắt của tất cả mọi người, ta cụp mắt hành lễ:   “Thứ tỷ tỷ không cần, Lãm Ngọc cũng không cần.”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Bị Ép Liên Hôn Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Bị ép kết hôn với kẻ thù không đội trời chung. Anh ta xị mặt, bực bội cảnh cáo tôi: "Chúng ta chỉ đám cưới thay người khác thôi, cô đừng có mà động lòng đấy."  "Tôi có người trong lòng rồi, tốt nhất là cô nên tránh xa tôi ra một chút." Tôi tức điên người, lập tức nhắn tin cho anh người yêu qua mạng:  [Bé ơi, nay em gặp phải một thằng cha hâm hấp, tức c.h.ế.t đi được!] Đầu dây bên kia nhắn lại ngay lập tức, còn gửi kèm một tấm ảnh cơ bụng để an ủi:  [Bé cưng đừng giận nhé, cho xem cái này hay lắm nè, hạ hỏa đi.] Cơn tức bỗng biến thành... rung động.  Tôi hí hửng cài ngay tấm ảnh cơ bụng anh gửi làm màn hình khóa. Cho đến khi thằng cha kẻ thù vô tình cầm nhầm điện thoại của tôi. Anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt cắt không còn một giọt m.á.u:  "Tấm ảnh này... cô lấy ở đâu ra đấy?"  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Cưỡng Hôn Sư Tôn Thanh Lãnh

Sau khi xuyên không hoàn thành nhiệm vụ nữ phụ độc ác, ta ôm lấy vị sư tôn cao lãnh mà mình thầm mến đã lâu, hung hăng hôn hắn một cái.   Nghĩ rằng hôn cho sướng rồi rời đi.   Sau khi ăn xong môi của nam thần, ta mãn nguyện gọi hệ thống.   "Hệ thống, chúng ta đi."   Nào ngờ lại nghe sư tôn lên tiếng.   "Hệ thống, đóng đường trở về."  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Phòng Livestream Của Tôi Kết Nối Đến Thời Thanh

Năm Khang Hi thứ 52, nhân dịp cung yến Tết Nguyên Đán, các vương tôn hoàng tử cùng huân quý đại thần hội tụ đông đủ, ăn uống no say. Trên bề mặt, các hoàng tử tỏ ra huynh đệ hòa thuận, nhưng bên dưới lại ngầm sục sôi sóng gió.   Bỗng nhiên, phía trên điện Bảo Hòa xuất hiện một màn hình ánh sáng kỳ lạ…   "Xin chào mọi người, mình là Tinh Mộ, đã lâu không gặp! Hôm nay mình đang có mặt tại Thanh Đông Lăng. Trên tay mình là toàn bộ bản đồ khu vực này. Thanh Đông Lăng là nơi an nghỉ của 5 vị hoàng đế nhà Thanh, bao gồm: Thuận Trị, Khang Hi, Càn Long, Hàm Phong và Đồng Trị..."   Khang Hi nghe xong liền biến sắc: Đại Thanh dưới triều đại của ông, chẳng lẽ sau đó chỉ truyền được thêm ba đời nữa thôi sao?!   Các hoàng tử cũng xôn xao: Càn Long là ai? Vị huynh đệ nào lại vô dụng đến mức không biết dạy dỗ con cháu thế này?   "Như mọi người có thể thấy, lăng mộ của hoàng đế Thuận Trị nằm ngay trên trục chính. Đây cũng là ngôi lăng mộ duy nhất trong toàn bộ Thanh Đông Lăng chưa từng bị trộm mộ ghé thăm..."   Khang Hi ôm ngực ngất xỉu ngay tại chỗ.

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Oan Lương Thành Gian

Tại yến Vạn Thọ trong cung. Tiểu tướng quân Liêu Phụng Thanh cầm túi thơm thêu tên ta, xin bệ hạ ban hôn. Chỉ vì muội muội ruột của hắn nhòm ngó vị hôn phu của ta, hắn liền muốn hủy hoại thanh danh ta, để muội muội hắn có thể chen chân bước vào. Hắn nói ta và hắn đã lén lút tư tình, từ lâu đã có thai. Mọi người xôn xao. Ai mà chẳng biết từ nhỏ ta đã được định hôn với thế tử Tần Vương, tình cảm giữa hai người vô cùng sâu đậm. Liêu Phụng Thanh nhìn ta chằm chằm: “Tĩnh Sơn, nàng cứ yên tâm, ta nhất định sẽ đường đường chính chính cưới nàng, cho nàng một danh phận!” Ta tức đến toàn thân run rẩy, vậy mà ngay khoảnh khắc đứng dậy, trong dạ dày bỗng cuộn lên một cơn buồn nôn. Theo bản năng, ta nôn khan một tiếng.  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
A Nguyệt

Sau khi phụ vương lên ngôi, di mẫu tự sát trước mặt đám đông, chỉ trích phụ vương khi ấy còn là Thái tử đã phụ bạc bà.    Lúc này phụ vương mới phát hiện ra, người luôn trao đổi thư từ và hẹn ước trọn đời với ông ấy lại là di mẫu của ta, chứ không phải mẫu hậu ta.    Ông ấy nhận định rằng mọi thứ đều do mẫu hậu giở trò phá đám.    Mẫu hậu vốn dĩ phải được lập làm Hoàng hậu lại bị giáng xuống làm Mỹ nhân hàng bét, bị người đời ức hiếp.    Ta vốn phải trở thành Công chúa, lại bị ông ấy một lời giáng xuống thành thường dân. Phải cả đời canh giữ hoàng lăng, cô khổ sống hết kiếp người.   Hậu Thổ nương nương thương xót ta, hỏi ta có muốn một cơ hội trọng sinh hay không.    Ta đã từ chối và hỏi: "Ta có thể đổi lấy một cơ hội thay đổi vận mệnh của mẹ được không?"    Hậu Thổ nương nương đồng ý.    Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã biến thành hệ thống bên trong cơ thể của mẹ. Lúc này, người cha vẫn còn là Thái tử đang mang theo bà mối đến cầu thân mẹ.    Mắt thấy mẹ sắp thẹn thùng gật đầu, ta cười lạnh một tiếng: "Chọn Thái tử làm phu quân, người sẽ chet rất th/ảm đấy. Bị hắn ng/ược đ/ãi cả thể x/ác lẫn tinh thần, u uất mà chet."   Mẹ trợn tròn mắt, bắt đầu chần chừ.

0.0
7 ch
HE
[phần 3] Sau Khi Tham Gia Show Chia Tay, Tôi Nổi Tiếng, Tra Nam Phát Điên

[1V1 siêu ngọt + nhân vật “não bay” + xuyên sách + giới giải trí + vả mặt cực nhanh]   Văn án:  Sau khi xuyên vào sách, Tống Minh Triều trực tiếp “phát điên tại chỗ”, công kích không chừa một ai.   – Mẹ của tra nam làm loạn trên show: Cô tát thẳng một cái: “Mau cút xuống khỏi người dì Điền ngay.”   – Nam khách mời kiểu “đàn ông thượng đẳng” lên mặt dạy đời: Cô lập tức lật kèo: “Để tôi kiểm tra anh.”   – Trai tự tin quá mức mở miệng: “Cho xem ảnh selfie đi.” Cô lạnh lùng: “Cho xem số dư tài khoản.”   – Người khác trù cô ế cả đời: Cô khinh thường: “Khác gì chúc tôi cả đời không ăn được… phân đâu?”   Sau khi thành công “bẻ lái” toàn bộ khách mời, show hẹn hò biến hẳn thành show điên loạn. —-------------------- – Sau đó, tổng tài bí ẩn – kẻ liếm cẩu số một của nữ chính “hải hậu” trong nguyên tác – xuất hiện. Nhưng lần này, đối tượng lại chuyển sang Tống Minh Triều? Tống Minh Triều: “Phiền chết đi được!” Tổng tài: “Anh xem quảng cáo 120 giây để hồi sinh em.”   Tống Minh Triều: “Lùi một vạn bước mà nói…” Tổng tài: “Vậy anh sẽ không nghe thấy nữa.”   Tống Minh Triều: “Cuộc đời đâu đâu cũng là bóng tối.” Tổng tài: “Hehe mát ghê.”   Tống Minh Triều: “Tôi đấm một phát nổ tung Trái Đất!” Tổng tài: “Tốt quá, là Thanos, chúng ta được cứu rồi.”   Tống Minh Triều không chịu nổi: “Anh cố ý đối đầu với tôi à?” Tổng tài gật đầu: “Đúng vậy, tôi là vì em mà đến.” “Đuổi theo lâu như vậy, cuối cùng cũng đến bên em rồi.”   — Ngọt, sảng khoái, đảm bảo đáng đọc. Không vào là tiếc! Truyện nhiều phần, các bạn bào tên tác giả để đọc phần tiếp theo nhé!

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Tô Đường

Ta trên đường vào kinh để tìm vị hôn phu, lại bị một tên thị vệ bịt mặt trói vào Vương phủ, đưa thẳng lên giường của vị Vương gia đang trúng độc.   Sau đêm ấy, ta quyết định chôn đi miếng ngọc định tình, từ nay cắt đứt với vị hôn phu.   Nào ngờ, khi nhìn thấy miếng ngọc, tên thị vệ kia bỗng biến sắc, gương mặt trắng bệch.   Hắn tuyệt đối không ngờ rằng, nữ tử xa lạ mà chính tay hắn đã hủy hoại, lại chính là vị hôn thê hắn đau đáu chờ đợi suốt mười năm.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Chồng Ép Tôi Quỳ Xin Lỗi Bạch Nguyệt Quang Của Anh

Ngày tôi xuyên vào một cuốn truyện ngược và trở thành nữ chính, người chồng trên danh nghĩa của tôi đang ngang nhiên dẫn theo bạch nguyệt quang của anh ta đến cuộc họp hội đồng quản trị, còn ép tôi phải quỳ xuống xin lỗi cô ta ngay trước mặt tất cả mọi người.   Nếu đổi lại là nguyên chủ, có lẽ cô ấy sẽ đỏ hoe mắt giải thích từ đầu đến cuối buổi họp, thậm chí còn hạ mình cầu xin nam chính tin tưởng và tha thứ.   Nhưng tôi thì tuyệt đối không.   Tôi cúi đầu xem hết lịch sử chuyển khoản trong điện thoại, sau đó thuận tay kết nối thiết bị rồi đưa toàn bộ nội dung lên màn hình lớn giữa phòng họp.   Những đoạn trò chuyện chứng minh bạch nguyệt quang đã âm thầm gửi phương án cho công ty đối thủ hiện ra rõ ràng, từng tin nhắn một, chẳng thiếu lấy một dòng.   Sắc mặt Cố Nghiễn Chi lập tức xanh mét, anh ta nhìn tôi rồi lạnh giọng hỏi rốt cuộc tôi muốn thế nào.   Tôi đặt mạnh bản thỏa thuận ly hôn xuống trước mặt anh ta: “Ký tên trước đi, dù sao cái đầu của anh giữ lại cũng chẳng dùng được bao nhiêu, vừa hay dọn bớt chỗ để nhét thêm chút hối hận vào.”  

0.0
13 ch
Nữ Cường
Ván Gà Cược Mở Ra Cả Trời Tự Do

Chỉ bởi thua một ván chọi gà, tổ phụ liền đem ta đặt lên bàn cược, hứa gán ta cho vị công tử nổi danh ăn chơi của phủ Định Bắc Hầu, để ta bước vào phủ hắn với thân phận một thiếp thất.   Bá mẫu nghe xong chẳng những không nghĩ cách cứu vãn, trái lại còn khuyên ta thuận theo số trời, nói nữ nhi sinh ra vốn khó cưỡng lại mệnh đã định.   Mẫu thân nóng ruột đến mức suốt đêm chẳng yên, vội vàng tìm đến vị hôn phu của ta là Giang Tuấn, mong hắn có thể nghĩ ra một cách giúp ta thoát khỏi chuyện này.   Nào ngờ người còn chưa kịp mang về một phương kế, phía Giang gia đã đưa tới trước một tờ từ hôn lạnh lẽo.   Trong mắt tất cả mọi người, đường lui của ta dường như đã bị chặn sạch.   Ngoài việc ngoan ngoãn ngồi lên kiệu, đến phủ Định Bắc Hầu làm thiếp cho kẻ khác, ta chẳng còn lựa chọn nào khác.   Thế nhưng giữa chính sảnh, khi mọi người đều mang vẻ mặt bất lực hoặc cam chịu, ta chỉ bình thản nhìn tên công tử đang đứng đó với dáng vẻ ngông nghênh, rồi cất tiếng:   “Tổ phụ ta tuổi tác đã lớn, sức lực vốn chẳng còn như thời trai trẻ.”   “Ngươi thắng một ông lão như vậy, cho dù thắng thật thì có gì đáng để đem ra khoe khoang?”   “Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh, vậy hãy cùng ta đường đường chính chính phân cao thấp một lần.”   “Kẻ nào thua phải chạy ba vòng quanh trường chọi gà, vừa chạy vừa học tiếng chó sủa.”   “Thế nào, ngươi dám nhận lời không?”  

0.0
13 ch
Nữ Cường
Canh Ba Sen Nở, Bách Quỷ Kinh Mộng

Tôi trở thành tân nương trong một phó bản kinh dị.   Tân lang lại là một con gà trống lớn.   Ngày đại hỷ   Mọi người nháo nhào tìm khắp phủ: "Tân lang đâu? Tân lang đâu rồi?"   Nực cười!   Tìm được mới là lạ.   Nhìn nồi canh gà vừa ninh xong, tôi húp một cách ngon lành.  

0.0
7 ch
Hiện Đại
Bị Ép Đính Hôn Với Kẻ Thù

Tôi bị ép phải liên hôn với kẻ mà mình ghét nhất trên đời.   Anh ta mang theo vẻ mặt cáu kỉnh như thể cả thế giới vừa mắc nợ mình, lạnh lùng cảnh cáo tôi:   “Chúng ta chỉ đến đây để cưới thay người khác, cô tuyệt đối đừng nảy sinh tình cảm với tôi.”   “Tôi đã có người mình thích rồi, tốt nhất cô nên tự giác tránh xa tôi một chút.”   Tôi tức đến mức lập tức mở điện thoại, nhắn tin cho người yêu qua mạng:   “Cưng ơi, hôm nay em gặp phải một tên ngốc cực kỳ đáng ghét, suýt nữa tức chết em rồi.”   Đầu bên kia gần như trả lời ngay lập tức, còn tiện tay gửi sang một bức ảnh cơ bụng để dỗ dành tôi:   “Cưng đừng tức nữa, anh cho cưng xem một thứ hay ho để hạ hỏa nhé.”   Ngọn lửa tức giận trong lòng lập tức biến thành một kiểu nóng ran hoàn toàn khác, tôi vui vẻ đặt ngay bức ảnh cơ bụng anh vừa gửi làm hình nền màn hình khóa.   Cho đến khi kẻ không đội trời chung kia vô tình cầm nhầm điện thoại của tôi.   Anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình, sắc mặt lập tức trắng bệch, giọng nói cũng trở nên run rẩy:   “Bức ảnh này, cô lấy từ đâu ra?”  

0.0
9 ch
HE
Bố Tôi Có Con Rơi, Mẹ Tôi Có Con Rơi, Tôi Cũng Có Con Rơi!!??

Bố mẹ tôi là cặp vợ chồng ngoài mặt thì giả vờ yêu nhau. Cho đến một ngày, bố tôi mang về một đứa con gái riêng, mẹ tôi mang về một đứa con trai riêng. Tôi mừng rỡ, vội vàng kéo cậu bé phía sau ra, kích động nói: "Con trai, mau gọi ông ngoại bà ngoại dì cậu đi!" "Mọi người đều có con trai con gái, từ nay về sau chúng ta chính là người một nhà!" Cha chuẩn bị khuyên tôi chấp nhận: "?" Mẹ chuẩn bị thẳng thắn với chúng tôi: "?" Con gái riêng chuẩn bị biểu diễn trà nghệ: "?" Con trai riêng chuẩn bị một trận chiến khủng khiếp: "?"  

0.0
8 ch
HE
Nữ Chính, Đừng Ép Tôi Đi Theo Kịch Bản

Tôi là nữ phụ độc ác, nhưng tôi chọn nằm yên.   Mẹ tôi dúi cho tôi một chùm chìa khóa biệt thự, bảo tôi dẫn bạn học đến đó chơi.   "Mẹ, tự ý chiếm dụng nhà người khác là phạm pháp đấy. Lần sau mẹ còn thế nữa thì..."   Bố tôi đưa tôi một chiếc Porsche 911, bảo cứ lái một tuần cho biết cảm giác.   "Bố, con mà lái ra ngoài rồi va quẹt vào đâu thì cả nhà mình có bán thận cũng đền không nổi."  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Hắn Chê Ta Làm Thiếp, Người Lại Nguyện Ở Rể Một Đời

Đã sang năm thứ ba kể từ ngày di mẫu bước chân vào Hầu phủ, trở thành kế thất của Hầu gia.   Một hôm, bà gửi thư về Giang Nam, trong thư nhắc đến chuyện muốn tác hợp ta với người kế tử mà bà đã nuôi dưỡng suốt nhiều năm.   Chỉ tiếc khi ấy lòng ta đã có nơi gửi gắm, ở Giang Nam cũng đã có một người khiến ta ngày đêm nhớ tới.   Vì không muốn dây dưa khiến mọi người thêm khó xử, ta tự mình lên kinh thành, định gặp di mẫu rồi nói rõ chuyện từ hôn.   Nào ngờ còn chưa kịp mở lời, ta đã bắt gặp Tiêu Lâm đang đứng trong viện tranh cãi gay gắt với bà.   Hắn lạnh giọng nói: “Ngươi chẳng qua ham phú quý của Hầu phủ, nên mới tìm mọi cách gả vào đây.”   “Cháu gái do loại người như ngươi nuôi dạy, liệu có thể tốt đẹp tới đâu?”   “Cho dù nàng ta tự nguyện làm thiếp, ta còn thấy chướng mắt.”   Từng lời đều bén như lưỡi dao, chẳng lưu lại cho di mẫu lấy nửa phần thể diện.   Nói xong, Tiêu Lâm phất tay áo rời đi, từ đầu đến cuối đều không để ý rằng ta đang đứng cách đó chẳng xa.   Ta nhìn bóng lưng hắn khuất khỏi cửa viện, trong lòng nhất thời chẳng biết nên nói gì, cuối cùng chỉ lặng lẽ đi vào bên trong.   Di mẫu đang lau nước mắt.   Thấy ta, bà miễn cưỡng cười rồi dịu giọng nói: “Lâm nhi tính tình quá ngạo, lòng dạ lại khó đoán, quả thật chẳng phải người thích hợp để con gửi gắm cả đời.”   “Hay là để di mẫu tìm cho con một người khác nhé?”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Vỏ Bọc Hôn Nhân

Sau khi bị tai nạn xe, nửa đời còn lại của tôi phải làm bạn với xe lăn.   Thế mà chồng tôi thì giữa thanh thiên bạch nhật vẫn công khai ve vãn cô thư ký.   "Yêu tinh nhỏ, em muốn gì anh cũng chiều."   Hắn bảo mình là người giữ chữ tín.   Vậy nên hắn giữ lời thật.   Giết tôi, rồi cưới cô thư ký ấy.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Nữ Chính Sảng Văn Không Nhịn Nữa

Tôi lỡ lên mạng đăng bài chửi đại minh tinh Phó Thừa Vân mà quên chưa đổi sang acc clone.   Fan của anh ta điên cuồng bạo lực mạng tôi, sự nghiệp cũng theo đó mà chực chờ đổ sông đổ bể.    Công ty khuyên tôi xin lỗi anh ta, nhưng xin lỗi cái gì chứ, tôi không làm.   Vũ khí hạng nặng trong tay tôi còn chưa tung ra đâu.  

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Học Bá Thủ Khoa Chạy Trốn Khỏi Showbiz: Kim Chủ Chỉ Muốn Tôi Làm Ngôi Sao

Tôi là Thủ khoa của Đại học Top đầu Thủ đô. Thế nhưng lại bị người cha cặn bã đem gán nợ tặng cho Hoắc tiên sinh. Tôi liều mạng chống cự. Anh ta liền chỉ thẳng họng súng ngay bên tai tôi mà bắn một phát, "Cởi." Tôi sợ tới mức hồn xiêu phách lạc. Vị đại lão này rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của tôi. Anh ta đưa thẳng tôi vào showbiz, liên tục ném cho vô số tài nguyên. Khiến tôi bận tới mức chân không chạm đất. Nhưng tôi chỉ muốn quay về trường đi học.

0.0
8 ch
HE