Truyện mới nhất

Truyện vừa mới ra lò tại Lão Phật Gia

Ngọc Lưu Xuân

GIỚI THIỆU: ​ Ngày ta từ nhà ngoại tổ trở về phủ để bàn chuyện hôn sự, mới hay vị hôn phu của mình đã mất trí nhớ. ​ Không chỉ vậy, hắn còn đem lòng yêu trưởng tỷ của ta. ​ Ta cầm hôn thư ngoại tổ giao cho, ép Bùi Thanh Từ cưới ta. ​ Ba năm phu thê, tuy hắn trước sau vẫn lạnh nhạt vô tình với ta, nhưng cũng cho ta đủ thể diện của một vị thế tử phu nhân. ​ Cho đến khi tin trưởng tỷ bất hạnh qua đời nơi đất khách truyền về. ​ Hắn nhất quyết đòi rước bài vị của trưởng tỷ vào từ đường, cho nàng ấy một mái nhà. ​ Kể từ đó, hắn càng nhìn ta càng không vừa mắt, thậm chí còn làm lạc mất đứa con duy nhất của ta và hắn. ​ Trước lúc lâm chung, hắn cố gắng níu lại hơi tàn, chờ ta trở về. ​ Bên giường bệnh, hắn vẫn mang đầy bất cam. ​ “Thật ra ta đã khôi phục ký ức từ lâu, chỉ là bỗng nhiên cảm thấy đích tỷ của nàng tốt hơn.” ​ “Không ngờ nàng lại cầm hôn thư ép buộc ta đến cùng, vừa hại cả đời A Câm, vừa hủy hoại ta.” ​ “Nếu người ta cưới là A Câm, nhất định sẽ không có nhiều tiếc nuối đến vậy, có lẽ ta cũng đã có thể gây dựng được nhiều thành tựu hơn trên triều đình.” ​ “Nếu có kiếp sau, nàng buông tha cho ta, ta cũng buông tha cho nàng.” ​ Ta tiễn hắn về trời. ​ Khi mở mắt lần nữa, không ngờ ta lại trở về đúng năm mẫu thân bảo ta đổi hôn. ​ Lần này, khi trưởng tỷ đề nghị đổi gả, ta đồng ý. ​  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Bị Đẩy Vào Xung Hỉ Với Tướng Quân Hấp Hối, Ta Không Ngờ Lại Gặp Được Lang Quân Như Ý

Khi ta bị thiếu gia nhà họ Lục chặn ở dưới hành lang, hắn đang định đeo một chiếc vòng tay ngọc vào tay ta. "Vãn Ninh, làm người của ta đi, ta cho nàng một tòa tiểu viện." Đúng lúc ấy, Triệu quản sự ma ma cầm hôn thư bước vào. Nhà họ Lục đã nhận lễ tạ ơn của tướng quân phủ, quay đầu liền muốn đưa ta đi xung hỉ cho tiểu tướng quân đang hôn mê bất tỉnh. Lục Thừa An cười nhạo. "Số mệnh ta thấp hèn, rời khỏi Lục phủ cũng chỉ là thân tuyết sống." Hắn còn cười bảo ta không bằng đáp ứng hắn từ sớm. Ta không thèm để ý đến hắn. Một mình gả vào phủ tướng quân, dù có đi đến đâu chăng nữa cũng chẳng thể tệ hơn cái Lục phủ rách nát này.

0.0
0 ch
Ngôn Tình
Phàm Thê Hóa Phượng Ký

Phu quân ta phi thăng thành tiên, trước khi đi chỉ để lại cho ta một quả trứng.   Chàng nói, ngày nào quả trứng nứt vỏ, chàng sẽ trở về đón ta lên thiên đình.   Nhưng ta lại nhìn thấy những dòng chữ vàng lơ lửng trên đầu chàng, đang cười nhạo ta ngu ngốc.   Những dòng chữ ấy chỉ mình ta nhìn thấy, giống như có kẻ nào đó ẩn trong bóng tối, đang bình phẩm câu chuyện của chúng ta. Mà ta, đường đường là thê tử của chàng, lại chỉ là một vai phụ chẳng đáng nhắc tới trong câu chuyện ấy.   Ta cẩn thận ôm quả trứng trong tay, nhìn Lục Cảnh Hành đứng giữa ánh vàng ngập trời. Trên đầu chàng dần hiện ra mấy dòng chữ:   [Nữ chính dùng tiên lực ấp suốt trăm năm mà quả trứng chẳng nhúc nhích, nam chính lại tiện tay ném cho cô vợ phàm nhân không tu tiên của mình sao?]   [Người vợ tào khang này tám chín phần phải ôm quả trứng chờ uổng cả đời rồi...]   Ánh vàng tan hết, sắc trời bỗng tối xuống.   Ta tiện tay ném quả trứng vào bếp lò, vùi chung với ba củ khoai lang.   Khoai còn chưa chín hẳn, vỏ trứng đã nứt trước.  

0.0
13 ch
Nữ Cường
Khế Ước Cấm Dục: Cô Vợ Ngọt Ngào

Sau khi kết hôn chớp nhoáng cô trở thành người phụ nữ được cả thành phố Thượng Hải ngưỡng mộ nhất. Cô được cưng chiều hết mực, bất kể điều gì cô nói anh đều nghe theo, yêu thương cô bằng mọi cách. Nhưng rồi vào ngày sinh nhật của anh, cô mang theo niềm hân hoan cùng món quà nhỏ, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Trước mắt cô là cảnh tượng anh và một người phụ nữ khác đang ôm chặt nhau, trao nhau nụ hôn nồng cháy. "Xin lỗi nhưng anh ấy là của tôi." Hóa ra từ đầu đến cuối, cô chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của anh. Sau đó, cả thành phố Thượng Hải đều truyền tai nhau rằng tổng giám đốc Ân đã phát điên đi tìm vợ mình, nhưng điều mà anh ta nhận lại chỉ là tin cô đã qua đời… Anh không tin!  

0.0
39 ch
Ngôn Tình
Đoạt Lấy Vệt Sáng

Lần đầu gặp anh, anh ngậm điếu thuốc, ngón tay ngoắc lấy dải nơ đầm đằng sau eo tôi: "Em chưa đủ 18 tuổi đúng không?"   Tôi gật đầu, nhưng chẳng hiểu ý anh là gì.   Về sau, anh vì tôi mà từ chối tất cả những người phụ nữ vây quanh mình.   Bạn anh trêu: "Từ lúc ông dắt bé Yêu về là thành ra cái nết này rồi đấy."   "Ông nhịn không sợ tự nghẹn đến chết à?"   Tôi hỏi anh vì sao, anh ôm trọn tôi vào lòng, bàn tay lớn siết chặt lấy eo tôi.   "Vì em."  

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Gả Vào Nhà Kẻ Thù Lần Nữa, Ta Sẽ Khiến Họ Không Sống Nổi

Ta và trưởng tỷ cùng ngày bước chân vào nhà của kẻ thù. Nàng được làm chính thê, còn ta chỉ là thiếp thất. Trưởng tỷ thường nhắc nhở, ánh mắt đầy cương quyết. "Chúng ta đến đây là để báo thù, muội không được phép yêu thiếu gia." Ta nghe lời nàng, ngày ngày uống thuốc tránh thai, âm thầm giám sát phu quân, thậm chí hạ độc vào thức ăn của công bà. Cuối cùng, ta và nàng cũng thành công khiến họ mất mạng. Nhưng đến tang lễ, trưởng tỷ đột nhiên khóc lóc, đóng vai đại nghĩa diệt thân trước mặt mọi người. "Phu quân đối xử với chúng ta tốt như vậy, sao muội lại nỡ hại cha mẹ chàng?" "Dù có cừu hận lớn đến đâu, chẳng lẽ tình cảm bấy lâu không thể xóa bỏ được sao?" Lời nói của nàng khiến tất cả đổ dồn ánh mắt phẫn nộ vào ta. Cuối cùng, nàng tự tay kết liễu ta, dâng đầu ta trước linh cữu của công bà, khẽ thì thầm: "Con dâu đã báo thù cho hai người, mong hai người yên nghỉ." "Đáng tiếc là hai người không thể tận mắt nhìn thấy Tôn nhi ra đời." Lúc đó ta mới nhận ra sự thật tàn khốc. Trưởng tỷ chưa từng uống thuốc tránh thai. Nàng đã yêu người nam nhân ấy và để bảo vệ bí mật của mình, nàng không ngần ngại hy sinh ta để đổi lấy sự tha thứ của hắn. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về đúng ngày xuất giá. Kiếp này, ta không còn chỉ báo thù cho gia tộc mà còn vì chính ta. Không ai có thể lợi dụng ta thêm lần nữa.

0.0
8 ch
Nữ Cường
Gia Đình Anh Cho Tôi Biết Thế Nào Là Tình Thân

Tôi thuộc kiểu người có cơ địa vô cùng nhạy cảm, rất dễ phát sinh dị ứng. Lần đầu tiên đến nhà bạn trai dùng bữa, anh ấy đưa cho mẹ mình một tờ giấy khổ A4. “Duệ Duệ dị ứng với hải sản, xoài, dâu tây, trứng, sữa, thịt bò, thịt cừu… Mẹ nhớ đừng cho những thứ này vào thức ăn nhé.” Danh sách dị nguyên quá dài, đến tận lúc ăn xong, mẹ anh mới bất chợt nhớ ra. “Ban nãy trong món rau mẹ có thêm một thìa dầu hào, Duệ Duệ, con có cảm thấy chỗ nào không ổn không?” Trước ánh mắt đầy lo âu của hai mẹ con họ, tôi khẽ lắc đầu. “Không ạ… nhưng con vốn dị ứng với hải sản mà…” Tất cả những chuyện này đều là bố mẹ kể cho tôi biết. Bởi vậy từ khi còn nhỏ, trước mặt tôi lúc nào cũng chỉ có rau xanh, còn cá thịt đều được đặt về phía em trai. Em trai không ít lần lấy chuyện đó ra chế giễu tôi — “Sinh ra đã chẳng có lộc ăn.” Trong lòng vẫn không chịu cam tâm, sau một quãng thời gian rất dài tự chuẩn bị tinh thần, Tôi lần lượt uống hết một cốc sữa, ăn thử một miếng xoài, rồi cắn một miếng bò bít tết thật lớn… Không có bất cứ phản ứng nào, hoàn toàn chẳng xảy ra chuyện gì. Tôi không thể kìm nén thêm, lập tức bật khóc nức nở.

0.0
8 ch
Nữ Cường
Chiếc Giường 2m2

Trước lúc chuyển sang căn nhà mới, chồng tôi – Cố Tranh Ngôn – cùng tôi chọn mua một chiếc giường mới. Tôi hào hứng tính toán, giường rộng 1m8, bên cạnh vừa đủ chỗ đặt chiếc kệ hoa nhỏ mà tôi yêu quý nhất. Nhưng đến ngày dọn nhà, chiếc giường mới lại biến thành loại 2m2, kê sát vào tường. Chiếc kệ hoa mẹ để lại trước lúc qua đời bị tháo rời từng mảnh, ném thẳng vào thùng rác. Cố Tranh Ngôn chỉ thản nhiên nói: “Giường rộng một chút nằm mới thoải mái, anh bận lắm, đừng kiếm chuyện.” Tôi không kiếm chuyện. Chỉ cúi xuống nhặt những đóa hoa quý đã héo rũ bên ngoài cửa, nhìn thật lâu. Sau đó nói: “Cố Tranh Ngôn, chúng ta ly hôn đi.”  

0.0
4 ch
Ngôn Tình
Hoàn Bội Hữu Nghi

Tiểu công chúa được sủng ái nhất đương triều đã trọng sinh.   Lần này, nàng từ bỏ vị huynh trưởng lạnh lùng mà mình đã dây dưa suốt ba năm, lao vào lòng Thiếu khanh Tề Độ, đỏ hoe vành mắt:   “Đời này, ta không cần hắn nữa, cũng tuyệt đối sẽ không phụ chàng thêm lần nào.”   Trong khoảnh khắc, huynh trưởng sững sờ, Tề Độ kinh ngạc.   Còn ta, với tư cách là vị hôn thê sắp gả cho Tề Độ, không nhịn được phải hỏi:    “Công chúa có biết hắn đã có hôn ước rồi không?”   Thiếu nữ nghe vậy khựng lại, chột dạ quay mặt đi, buồn bực đáp:   “Đời này, ta chỉ muốn được hạnh phúc, không muốn quan tâm đến những chuyện chẳng liên quan.”   Hay cho một câu “chẳng liên quan”.   Khiến huynh trưởng hối hận, Tề Độ lại động lòng, rồi thương lượng với ta:   “Công chúa vừa chịu kinh hãi, không thể nghe tin ta thành thân. Bội Nghi, hôn sự của chúng ta… hay là chờ thêm một thời gian nữa?”   Chờ?   Ta cười khẩy, xoay người gõ cửa phủ Thái tử, nói:   “Muội muội của chàng cướp phu quân của ta, chàng đương nhiên phải bồi thường chính mình cho ta.” 

0.0
11 ch
Nữ Cường
Đăng Dao Lục

GIỚI THIỆU:   Năm ta mười tuổi, mắc một trận bệnh nặng, bất đắc dĩ phải chuyển đến nhà ngoại tổ ở biên thành dưỡng bệnh.   Mẫu thân vì quá nhớ ta.   Nên đối với biểu muội Mạnh Tô Nhi đang ở nhờ trong phủ, lại có ba phần giống ta nơi mày mắt, bà thương yêu như con ruột.   Mạnh Tô Nhi bắt chước tính tình của ta.   Ra lệnh cho đệ đệ ta.   Làm nũng cầu xin trước mặt huynh trưởng ta.   Tất cả mọi người đều cảm thấy, dường như ta chưa từng rời đi.   Bảy năm trôi qua, ta theo cữu cữu trở về kinh thành.   Ai nấy đều nói ta đã thay đổi, không còn dịu dàng săn sóc như biểu muội Mạnh Tô Nhi, cũng chẳng ngoan ngoãn đáng yêu như ta năm xưa.   Chỉ có biểu huynh nói:   “Dẫu có thay thế thế nào, trân châu vẫn là trân châu, mắt cá sao có thể sánh bằng.”   Thế nhưng ngay ngày hôm sau, hai chân huynh ấy lại bị phế.   Thần trí mê loạn, chẳng khác nào một đứa trẻ ngây dại.   Ngày đầu tiên trở về, ta nghe thấy biểu muội nói chuyện với một thứ gọi là “hệ thống”.   “Chúc mừng ký chủ. Chỉ còn thiếu một mình phản diện chưa công lược, ngươi sẽ có thể hoàn toàn thay thế cuộc đời của Ngu Biệt Chi.”   Mà ta, tên là Ngu Biệt Chi.  

0.0
14 ch
Ngôn Tình
Vân Thư Chiêu Hoa

Trước ngày bị tịch biên gia sản, phụ thân đã tìm cho ta và muội muội mỗi người một mối hôn sự.   Nàng chọn vào Hầu phủ làm thiếp, còn ta gả cho một chàng trai nhà nông làm chính thê.   Nàng được Hầu gia độc sủng, hưởng hết vinh hoa phú quý.   Ta cùng phu quân nam canh nữ chức, cơm rau đạm bạc, cuộc sống cũng xem như bình yên.   Thế nhưng chỉ mới ba năm, nàng đã bị bán vào thanh lâu vì mưu hại chính thất phu nhân.   Ta và phu quân suốt đêm chạy đi chuộc thân cho nàng.   Nào ngờ nàng vừa quay đầu đã trèo lên giường phu quân ta.   Phu quân tham luyến vẻ kiều mị của nàng, muốn nạp nàng làm thiếp.   Ta không đồng ý, chỉ viết một tờ hòa ly, mang theo nữ nhi rời đi.   Thế nhưng chưa đầy một năm, nàng đã bị phu quân ruồng bỏ.   Nàng bóp chặt cổ ta, gào lên khàn khàn: “Hắn chê ta từng xuất giá, từng sinh con.”   “Hắn vĩnh viễn không thể quên được ngươi.”   “Nhưng đây vốn phải là cuộc đời của ta!”   Vì vậy, sau khi trọng sinh, nàng không chút do dự đổi sang lựa chọn khác.   Nhưng nàng không biết rằng, trên đời này, thứ không thể dựa vào nhất chính là tình ái.

0.0
10 ch
HE
Em Chồng Chiếm Nhà Ăn Bám, Tôi Dứt Khoát Về Nhà Mẹ

EM CHỒNG NGHỈ VIỆC RỒI Ở LÌ TRONG CĂN NHÀ TÔI MUA TRƯỚC HÔN NHÂN, TÔI TRỰC TIẾP VỀ NHÀ MẸ ĐẺ, BA THÁNG SAU MẸ CHỒNG CUỐNG CUỒNG GỌI GIỤC TÔI VỀ NHÀ   Chiều thứ Sáu, năm giờ bốn mươi phút, tôi kéo theo cơ thể mệt mỏi sau ba tiếng tăng ca, đẩy cửa bước vào nhà.   Trên bàn trà phòng khách chất đầy những hộp thức ăn mang về còn thừa, dầu đỏ đã đông lại quanh mép hộp.   Trên sofa vứt một chiếc váy ngủ màu hồng và hai đôi tất dài. Tivi vẫn bật nhưng chẳng ai xem, đang phát kênh mua sắm.   Tôi đi về phía phòng ngủ chính. Vừa đẩy cửa ra, tôi đã thấy một cô gái trẻ ngồi trước bàn trang điểm của mình, cầm lọ tinh chất dưỡng da của tôi vỗ lên mặt.   “Chị dâu về rồi à?”  

0.0
18 ch
Nữ Cường
Mẹ Chồng Muốn Tới Nhà Làm Chủ, Tôi Không Nhịn Nữa

  MƯỜI LĂM NĂM CẮT ĐỨT VỚI MẸ CHỒNG, BỐ CHỒNG VỪA MẤT, CHỒNG ĐÃ ĐÓN BÀ VỀ, TÔI NÓI: “HAI MẸ CON ANH SỐNG VỚI NHAU ĐI, TÔI ĐI”   Tang lễ của bố chồng được tổ chức rất vội vàng.   Từ lúc phát bệnh, cấp cứu cho đến khi nhập thổ an táng, trước sau chỉ có năm ngày.   Trong năm ngày ấy, tôi giống như một cỗ máy lên dây cót, cứ thế làm theo từng quy trình: liên hệ nhà tang lễ, sắp xếp linh đường, đặt đồ ăn, tiếp đón họ hàng bạn bè đến viếng, xử lý đủ loại chuyện vụn vặt khiến người ta gần như không thở nổi.   Tôi hầu như không chợp mắt, cả người cứ lâng lâng.   Trần Khải còn tiều tụy hơn tôi.   Là con trai trưởng, anh gánh phần lớn mọi việc trong ngoài, quỳ lạy, túc trực bên linh cữu, tiếp khách, cảm tạ. Chỉ bốn ngày, anh đã gầy đi một vòng.  

0.0
13 ch
Nữ Cường
Học Cách Làm Ác Mẫu

Ta chịu đựng dưới tay kế mẫu suốt mười hai năm, thuộc lòng hơn trăm điều quy củ, chỉ chờ ngày gả vào nhà quyền quý để thi triển bản lĩnh.   Nào ngờ mới sang ngày thứ hai sau thành thân, con riêng của phu quân đã ôm góc chăn, ngẩng đầu hỏi ta: “Mẫu thân, hôm nay con có thể ngủ cùng người không?”   Ta còn chưa kịp mềm lòng, cả phủ đã ép thằng bé gánh tội trộm bài thi thay cho biểu thiếu gia.   Ta đập quyển 《Sổ Dạy Con Của Mẹ Kế》 xuống án, mỉm cười hỏi mọi người: “Ta là người coi trọng quy củ nhất.”   “Ai oan uổng con của ta, kẻ đó cứ theo quy củ mà cút khỏi phủ, chư vị có ý kiến gì không?”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Nam Chính Hắc Hoá Rồi!

Sau khi xác nhận đi xác nhận lại không biết bao nhiêu lần, trước mắt tôi vẫn là Bắc Thành quen thuộc. Trước cửa khách sạn năm sao, xe sang và mỹ nhân nối đuôi nhau không dứt, đèn flash liên tục lóe lên, tất cả đều đang chuẩn bị cho Hội nghị thường niên của Cố thị sắp bắt đầu vào tối nay. Tôi: “…” Tôi thật sự lại xuyên trở về rồi. Ông trời ơi. Tôi ngồi xổm trong góc, bất động. Hệ thống thúc giục: “Chủ thể, mau đi tìm nam chính đi, cô ngồi xổm ở đó làm gì, ấp trứng à?” Vừa nghe nó nói, tôi lập tức phát điên: “Ấp trứng? Tôi ấp ông ấy! Chẳng phải đã nói nhiệm vụ hoàn thành thì tôi không còn chuyện gì nữa sao? Thế này là thế nào, sao tôi lại quay về rồi? Ba năm trước, vì muốn chia tay, tôi suýt nữa đã cưỡi lên mặt sỉ nhục Kỷ Yến Xuyên rồi, vậy mà ông còn bắt tôi đi tìm anh ta. Sao ông không bảo tôi chết luôn đi?”

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tôi Ở Trong Thôn, Nhớ Anh Da Diết

Tên truyện: Tôi Ở Trong Thôn, Nhớ Anh Da Diết Tác Giả: Vãn Xuyên Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt văn, Hào môn thế gia, Hài hước, Đoản văn, Đô thị, 1v1, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất, Thật giả thiên kim. Tóm tắt: Thiên kim thật trở về, tôi liền thu dọn đồ đạc quay về lại nông thôn. Vị hôn phu trước của tôi đang ở tận Anh Quốc gửi cho tôi một tin nhắn: [Luân Đôn tuyết rơi rồi, anh nhớ em lắm. Em đang làm gì đấy?] Tôi: [Khuấy cám cho gà ăn.] Tần Du Lễ: [Trước lễ Giáng sinh, em sẽ mang gà đến gặp anh chứ?] Tôi thẳng thừng từ chối: [Không được, bà nội sẽ đánh chết em mất.] [Với lại, sau này đừng gửi tin nhắn cho em nữa, vị hôn thê của anh đổi người rồi.]  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Nam Chính Yêu Tôi Say Đắm

Tôi xuyên thành nữ phụ hám tiền trong một cuốn tiểu thuyết học đường. Chỉ khi bị nam chính chán ghét, chia tay, tôi mới có thể trở về thế giới ban đầu.   Trong lúc tình cảm giữa nam chính và nữ chính dần tiến triển, tôi liên tục gây chuyện, hết lần này đến lần khác làm những trò khiến mọi người dần dần căm ghét tôi.   Ban đầu, mọi chuyện đều diễn ra vô cùng thuận lợi.   Cho đến sau khi chia tay, Giang Dữ với sắc mặt đáng sợ chặn đường tôi.   “Em ghét anh đến vậy sao?”

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Tôi Tự Cầm Ô, Một Mình Đến Núi Xuân

Tôi sốt cao 39 độ, gọi 19 cuộc điện thoại cho bạn trai là Tống Thời Mộc nhưng không một ai bắt máy, đành gượng sức tự đi đến bệnh viện.   Lúc đi qua lễ đường, tôi thấy Tống Thời Mộc đang khoác chiếc áo ngoài của hắn lên người cô em gái thanh mai trúc mã - Ôn Tịch.   Ôn Tịch giận dỗi nũng nịu, còn hắn véo mặt cô ta. Hai người đùa giỡn với nhau, thân mật và tự nhiên vô cùng.   Tôi cầm ô đứng trong mưa, quên mất mình đang muốn đi đâu.    Tống Thời Mộc vô tình nhìn thấy tôi, chợt ngẩn người.   "Sao em lại tới đây?"   Tôi há miệng, lời chưa kịp thốt ra, Ôn Tịch đã chen tọt vào dưới ô của tôi.   "Lạnh chết mất, mau đi thôi mau đi thôi."   Tống Thời Mộc cũng bước vào theo.   Hai người đứng hai bên tôi tiếp tục cãi nhau.   Từ cấp ba đến đại học, từ lúc yêu nhau cho đến tận bây giờ, tôi luôn cho rằng bản thân là người không thể thiếu trong mối quan hệ này, nhưng dù tôi có ở đó hay không, thế giới của họ vẫn thật trọn vẹn.   Tôi đưa ô cho Ôn Tịch, buông tay ra.   "Hai người đi đi."   Ôn Tịch khựng lại một chút: "A Nguyệt, sao thế?"   Tôi nhìn không gian dưới ô vừa vặn được lấp đầy bởi hắn và cô ta, nói: "Ô nhỏ quá."   Tôi không muốn cố chen chân vào nữa.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Mùa Hè Năm Ấy

Khi quay trở lại lớp lấy đồ, tôi bắt gặp bức thư tình mình viết cho Kỷ Nhiên đang bị cô thanh mai trúc mã của anh đọc vang trước mặt cả lớp. “Em chỉ muốn nói với anh rằng em thích anh, tình cảm này không cần được đáp lại, chỉ hy vọng tương lai anh rộng mở, cả đời bình an thuận lợi.” “Cảm động quá đi, hoa khôi lớp mình đang tỏ tình với cậu đó nha.” Tô Đường cười đến run cả bả vai, rồi tiện tay đưa bức thư sang cho anh. Kỷ Nhiên nhíu mày, vẻ mặt đầy chán ghét: “Sến súa, nghe buồn nôn thật.” Bức thư rơi xuống sàn, Tô Đường nhấc chân giẫm lên. Giữa bầu không khí im lặng bao trùm, tôi cúi người nhặt lá thư lên, rồi kể từ khoảnh khắc ấy, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của bọn họ. Nhiều năm sau, trong hôn lễ, chồng tôi nói rằng có một ngôi sao tên Kỷ Nhiên đã tìm kiếm tôi suốt bảy năm trời. Hôm nay anh còn đặc biệt mời người ấy đến hát chúc phúc cho đám cưới của chúng tôi.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Sống Lại Một Đời, Ta Sống Cho Chính Mình

Ta trùng sinh, trở về đúng ngày Bùi Diễn tới cầu thân.   Kiếp trước, hắn nói chuyện “cưới ta” như thể ban cho ta một ân huệ. Ta vui mừng khôn xiết mà gật đầu, đến sau khi thành thân mới biết cuộc hôn nhân ấy chẳng qua chỉ là một lớp vỏ dùng để che giấu cho người trong lòng hắn.   Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không gật đầu thêm lần nữa.   Dì cười đến cong cả mày mắt, nắm lấy tay ta nói:   “A Hành là đứa dì nhìn lớn lên từ nhỏ. Sau này con vào cửa rồi, chúng ta vẫn cứ như trước kia.”   Khung cảnh giống hệt kiếp trước.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Nữ Phụ Truyện Tu Tiên Bỗng Nhiên Muốn Chạy Trốn Khỏi Nam Chính

Ta xuyên không rồi, trở thành nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết tu tiên, kẻ luôn tìm mọi cách để quyến rũ nam chính.   Đúng vào thời khắc định mệnh khi tình tiết "hạ dược" bắt đầu, ta chẳng thiết tha gì kịch bản, chỉ muốn vắt chân lên cổ mà chạy.   Nào ngờ, nam chính cao lãnh thường ngày lại thản nhiên cầm chén thuốc lên, uống sạch sành sanh ngay trước mặt ta.   Hắn tiện tay "cạch" một tiếng, khóa chặt cửa phòng, ánh mắt thâm trầm khóa trụ lấy ta:   "Bây giờ mới muốn chạy, e là không kịp nữa rồi."   Ta ngơ ngác: ???   Chạy? Chạy đi đâu...   Mà khoan đã, rốt cuộc là ai quyến rũ ai đây!!!

0.0
16 ch
Ngôn Tình
Nhung Hoa Tàn Khắp Thành Trường An

  Năm thứ tư ta bán nhung hoa ở Tây thị Dư Châu, người tình cũ của ta đổ bệnh.   Thê tử mới cưới của hắn muốn hòa ly, hắn liền mắc tương tư, bệnh nặng không dậy nổi.   Mẫu thân hắn dẫn người đến đập nát sạp hàng của ta, chỉ thẳng vào mặt ta mà mắng.   “Nếu không phải chuyện trước kia ngươi từng qua lại với con trai ta bị con dâu ta biết được, nó sao có thể bỏ về nhà mẹ đẻ?”   “Người đâu! Đập nát cái sạp rách của nó cho ta, cả người lẫn đồ đều ném hết ra ngoài thành!”   Ta kéo chiếc xe ván đã hỏng, chở phụ thân bệnh nặng rời khỏi Dư Châu.   Khi bánh xe gãy giữa đường, một người thợ mộc ít lời đã sửa xe giúp ta, còn cho phụ tử chúng ta một mái nhà để che mưa.   Về sau gặp lại, người tình cũ ấy lại quỳ trước mặt ta giữa hội hoa có muôn người vây xem, nói năm đó cưới người khác chỉ là bất đắc dĩ.   Ta còn chưa kịp mở miệng, vị thê tử “bị ta chọc giận bỏ đi” của hắn bỗng vén rèm bước ra.   “Hứa chưởng quầy, cô còn chưa biết sao?”   “Năm đó chuyện đập sạp, đuổi cô ra khỏi thành, chính hắn đã đích thân gật đầu đồng ý.”    

0.0
10 ch
Nữ Cường
Công Chúa Giả Ngốc

Năm bốn tuổi, ta mắc một trận bệnh nặng. Từ đó về sau, ai cũng cho rằng ta là một kẻ ngốc.   Thật ra bệnh của ta đã khỏi từ lâu. Nhưng ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng trong chốn cung đình này, chỉ có kẻ ngốc mới sống được lâu.   Bạch Dung ngồi xổm trước mặt ta, cười tủm tỉm hỏi:   “Giảo Giảo, có phải hoàng hậu bảo con nguyền rủa đứa trẻ trong bụng ta không?”   Ta nghiêng đầu, kéo dài giọng, từng chữ từng chữ lặp lại nguyên câu của nàng ta.   Bạch Dung càng cười hài lòng hơn.   Nàng ta thật sự cho rằng ta ngốc. Từ đó cứ cách vài ngày lại tới tìm ta, dạy ta một câu.   Đêm giao thừa, Tuyên Minh Điện đông nghịt người.   Bạch Dung đột nhiên ôm bụng ngã khỏi ghế, vạt váy dần thấm đỏ, vừa khóc vừa nói hoàng hậu không dung được đứa trẻ trong bụng nàng ta.   Nàng ta đỏ hoe mắt nhìn ta:   “Giảo Giảo, con nói cho phụ hoàng biết, trong Khôn Ninh Cung từng nói những gì?”   Sắc mặt mẫu hậu trắng bệch, Thái tử ca ca lập tức đứng bật dậy.   Bạch Dung giấu mặt sau chiếc khăn, khóe môi cong lên đầy chắc chắn.  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Minh Nghi

Trong cung yến, Xương Ninh công chúa rơi xuống nước, vị hôn phu của ta là Hoắc Thừa Tuấn liền không màng bản thân nhảy xuống cứu nàng. Nửa canh giờ sau, đế hậu cho ta hai lựa chọn. Hoặc là từ hôn, nhận bồi thường của hoàng gia, chọn một lương duyên khác; hoặc là chờ công chúa trở thành chủ mẫu Hoắc gia rồi, ta lấy thân phận quý thiếp gả vào. Kiếp trước, ta tin cái gọi là chân tình của Hoắc Thừa Tuấn, cam nguyện làm thiếp, cuối cùng lại bị bọn họ bỏ mặc cho chết cóng trong thiên viện. Mở mắt lần nữa, ta quỳ trong điện, dập đầu tạ ơn. “Thần nữ nguyện từ hôn.” “Cái thiếp này, ai thích làm thì làm.”

0.0
8 ch
Cổ Đại