Truyện mới nhất

Truyện vừa mới ra lò tại Lão Phật Gia

Hoa Khôi Toàn Ké Tiểu Thuyết Của Tôi

Tôi vừa ngồi xổm đi vệ sinh, vừa hớn hở lướt xem video tiểu thuyết ngôn tình.   Mấy âm thanh trong màn hình đã bị tôi vặn nhỏ hết cỡ nhưng chỉ nhìn phụ đề thôi cũng đủ khiến người ta đỏ mặt rồi.   Nào ngờ, lúc kéo quần chuẩn bị chuồn, vách ngăn bên cạnh bỗng bị ai đó khẽ gõ hai cái.   "Chị em đừng đi vội chứ, sau đó thế nào rồi?"   Cả người tôi cứng đờ, điện thoại suýt thì tuột khỏi tay.   Trong nhà vệ sinh vậy mà vẫn còn người khác á?   Mãi sau này tôi mới biết, vị này chính là học bá khoa tiếng Anh, kiêm hoa khôi được toàn trường công nhận.   Chỉ tiếc là nghèo một chút, hội viên Tri Hồ còn không nạp nổi.   Tôi nhất thời mềm lòng, đồng ý mỗi tối đọc truyện ngủ ngon cho cô ấy nghe để giải khuây.   Đọc như vậy suốt ba tháng, đến một ngày nọ lại nhìn thấy cô ấy lười nhác tựa vào cửa chiếc xe Porsche, cong môi cười với tôi.   "Đi hóng gió không, bảo bối?"

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Kẻ Thù Bị Lừa Tình Qua Mạng

Trước khi lên máy bay, tôi nhận được điện thoại của cô bạn thân.   "Cố Như Thuyên quen qua mạng bị một tên đàn ông lừa tiền rồi kìa."   "Thật á?"   "Thật mà!"   Tôi quay người đi thẳng ra sân bay.   Cố Như Thuyên vẫn luôn không hợp với tôi.   Cơ hội tốt thế này, đương nhiên tôi phải đến “an ủi” anh ta cho đàng hoàng rồi.   Cửa còn chưa đẩy ra, khóe môi đã không kìm được mà cong lên.   "Cố Như Thuyên, vợ của anh đâu, lôi ra đây cho chị đây ngắm cái nào?"   Đúng lúc này, bỗng có một bóng người lao tới ôm chầm lấy tôi.   "Vợ ơi, cuối cùng em cũng đến cứu anh rồi, ở đây có nhiều người ếch quá, anh sợ lắm."   Tôi nhìn Cố Như Thuyên đang treo lủng lẳng trên người mình, rơi vào trầm tư.   Không đúng.   Thế này là thế nào?

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Cẩm Tú Lâm Lang

GIỚI THIỆU:   Ta và Ôn Nhứ quen biết từ thuở nhỏ, tình cảm thân thiết như tỷ muội, chẳng qua năm xưa khi còn bé ta từng cứu nàng một mạng mà thôi.   Nàng vẫn luôn ghi nhớ ân tình ấy trong lòng, hễ có được thứ gì tốt, người đầu tiên nàng nghĩ tới bao giờ cũng là ta.   Ngay cả chuyện riêng tư như đi xem mắt với Hoắc tướng quân, nàng cũng chưa từng giấu ta.   Ban đầu ta thật lòng mừng thay cho nàng, nhưng sau đó nàng lại lén than thở với ta:   “Trên mặt Hoắc tướng quân có vết sẹo cũ, dung mạo lại hung dữ. Tuy chiến công hiển hách, nhưng nhìn thế nào cũng khiến người ta khiếp sợ.”   Sau này, trong yến tiệc ngắm hoa, Quốc sư lập đàn bói nhân duyên. Đến lượt Ôn Nhứ, vậy mà lại tính ra bát tự của nàng và Hoắc tướng quân không hợp, chẳng phải lương duyên.   Chẳng hiểu nàng nghĩ thế nào, lại đưa sinh thần bát tự của ta lên.   Quốc sư tiện tay suy tính một phen, lại phán rằng ta và Hoắc tướng quân chính là duyên trời tác hợp.   Hoàng thượng lập tức phán:   “Nếu đã là duyên trời tác hợp, vậy trẫm sẽ thành toàn cho mối nhân duyên này.”   Thánh chỉ vừa ban xuống, chuyện đã không còn đường xoay chuyển.   Sau khi trở về nhà, ta khóc đến trời đất tối tăm, sống chết cũng không chịu gả.   Huynh trưởng lại sa sầm mặt quở trách ta:   “Có lần nào Ôn Nhứ không đặt muội lên trước đâu? Hễ có thứ gì tốt, người đầu tiên nàng ấy nghĩ tới cũng là muội. Muội còn có gì không hài lòng nữa?”   Nhưng vị hung thần ấy, kiếp trước từng đánh gãy một chân của huynh trưởng, sau đó lại đánh rụng một chiếc răng của huynh ấy, đến khi huynh trưởng tuổi già bước đi còn chẳng vững, hắn lại bẻ gãy cả hai tay huynh ấy.   Ta gả thì cũng chẳng sợ.   Ta chỉ sợ huynh trưởng mệnh mỏng, không chịu nổi hắn hành hạ thêm mấy lần nữa mà thôi. GIỚI THIỆU:   Ta và Ôn Nhứ quen biết từ thuở nhỏ, tình cảm thân thiết như tỷ muội, chẳng qua năm xưa khi còn bé ta từng cứu nàng một mạng mà thôi.   Nàng vẫn luôn ghi nhớ ân tình ấy trong lòng, hễ có được thứ gì tốt, người đầu tiên nàng nghĩ tới bao giờ cũng là ta.   Ngay cả chuyện riêng tư như đi xem mắt với Hoắc tướng quân, nàng cũng chưa từng giấu ta.   Ban đầu ta thật lòng mừng thay cho nàng, nhưng sau đó nàng lại lén than thở với ta:   “Trên mặt Hoắc tướng quân có vết sẹo cũ, dung mạo lại hung dữ. Tuy chiến công hiển hách, nhưng nhìn thế nào cũng khiến người ta khiếp sợ.”   Sau này, trong yến tiệc ngắm hoa, Quốc sư lập đàn bói nhân duyên. Đến lượt Ôn Nhứ, vậy mà lại tính ra bát tự của nàng và Hoắc tướng quân không hợp, chẳng phải lương duyên.   Chẳng hiểu nàng nghĩ thế nào, lại đưa sinh thần bát tự của ta lên.   Quốc sư tiện tay suy tính một phen, lại phán rằng ta và Hoắc tướng quân chính là duyên trời tác hợp.   Hoàng thượng lập tức phán:   “Nếu đã là duyên trời tác hợp, vậy trẫm sẽ thành toàn cho mối nhân duyên này.”   Thánh chỉ vừa ban xuống, chuyện đã không còn đường xoay chuyển.   Sau khi trở về nhà, ta khóc đến trời đất tối tăm, sống chết cũng không chịu gả.   Huynh trưởng lại sa sầm mặt quở trách ta:   “Có lần nào Ôn Nhứ không đặt muội lên trước đâu? Hễ có thứ gì tốt, người đầu tiên nàng ấy nghĩ tới cũng là muội. Muội còn có gì không hài lòng nữa?”   Nhưng vị hung thần ấy, kiếp trước từng đánh gãy một chân của huynh trưởng, sau đó lại đánh rụng một chiếc răng của huynh ấy, đến khi huynh trưởng tuổi già bước đi còn chẳng vững, hắn lại bẻ gãy cả hai tay huynh ấy.   Ta gả thì cũng chẳng sợ.   Ta chỉ sợ huynh trưởng mệnh mỏng, không chịu nổi hắn hành hạ thêm mấy lần nữa mà thôi.  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Dưới Lớp Bọt Tuyết

Vị hôn phu hào môn đang dây dưa với một tiểu hoa đang nổi.   Các vị phu nhân hào môn trong nhóm chat tag tôi rồi trêu chọc: [Góc chết mà Phó Diệc vẫn cân được, chẳng trách các cô gái lại thích.] [Như chúng tôi thì không thể rộng lượng được như An Nặc.] [Gần đây cứ quấn lấy anh ta đòi danh phận, đây là người thứ mấy rồi nhỉ?] Người thứ mấy?   Tôi đã chẳng còn nhớ rõ nữa.   Phó Diệc là công tử hào hoa nổi tiếng ở Cảng Thành.   Trong giới giải trí có một câu nói lưu truyền rằng ai gả được cho thiếu gia nhà họ Phó, người đó sẽ vừa có danh vừa có lợi suốt nửa đời còn lại.  Ai cũng tưởng tôi sẽ nhẫn nhục chịu đựng như trước đây để gả vào hào môn mà giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.   Nhưng lần này, tôi lại bình thản trả lời trong nhóm: [Cô gái đó khá xinh đẹp, cũng nên cho người ta một danh phận.]

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Bên Nam Chính

Sau khi gặp mặt ngoài đời từ yêu qua mạng, tôi thấy đối phương quá cao lớn vạm vỡ.   Đang định từ chối, trước mắt tôi bỗng xuất hiện bình luận:   [Tốt quá rồi, đợi nữ phụ từ chối nam chính, nữ chính của chúng ta có thể đi cứu rỗi anh ấy rồi.]   [Nữ chính đã sẵn sàng, đợi nữ phụ vừa rời đi, cô ấy sẽ lập tức tiến lên an ủi.]   [Nữ phụ vẫn còn quá trẻ, chỉ thích kiểu nho nhã thư sinh, đợi lớn thêm vài tuổi sẽ biết kiểu vai rộng eo hẹp này thơm thế nào, sức lực lớn đến mức có thể xoay bạn như chong chóng, bế lên lầu cũng chẳng thành vấn đề.]   [Nghĩ đến việc sau này nữ chính được nam chính giúp đỡ, chèn ép nữ phụ về mọi mặt, ngược nữ phụ đến mức phải quỳ xuống cầu xin, tôi thấy sướng thật.]   Tôi ngẩn người, nhìn người đàn ông trước mắt đang mặc chiếc áo sơ mi chật đến mức như muốn nổ tung.   Tôi đổi giọng: "Thật ra, cũng không phải là không thể thử."

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Họa Táo

Trò chơi vẽ và đoán.   Cặp đôi nào thắng sẽ được giảm giá 90% chi phí tổ chức đám cưới.   Tôi bốc trúng đề bài đơn giản nhất: [Quả táo].   Tạ Quân nhướn mày nói: “Dâu tây à?”   Tôi cúi đầu nhìn bảng vẽ, còn chưa kịp lên tiếng nhắc nhở thì đã nghe thấy cô thanh mai trúc mã của anh ta cười hì hì nói: “Tạ Quân, không muốn kết hôn thì cứ nói thẳng ra.”   “Cái này rõ ràng là quả sơn tra mà đúng không?”   Lúc hai người bọn họ đang cãi nhau dăm ba câu thì nhân viên tổ chức đám cưới cố gắng giảng hòa: “Chắc chắn là do đề bài của chúng tôi không tốt, làm lại lần nữa nhé.”   “Không cần.” Tôi ném bảng vẽ đi, quay người bỏ đi: “Tôi và Tạ Quân chia tay đây, tự nhiên cũng không còn tư cách tham gia nữa.”

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Trúc Mã Muốn Tôi Và Học Sinh Chuyển Trường Hoán Đổi Linh Hồn

Sau khi đồng ý lời tỏ tình của bạn thuở nhỏ, cậu ta tặng tôi một chiếc vòng tay do chính tay cậu ta làm.   Tôi vừa định nhận lấy thì trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận:   [Đừng nhận! Đây hoàn toàn không phải vòng tay bình thường, mà là vòng tay hoán đổi linh hồn.]   [Chỉ cần cậu đeo nó trong ba tháng, linh hồn sẽ bị hoán đổi với sinh viên chuyển trường mới tới, đến lúc đó cô ta có thể hoàn toàn thay thế thân phận của cậu.]   [Bạn thuở nhỏ của cậu sớm đã tằng tịu với sinh viên chuyển trường rồi, đây chính là cái bẫy bọn chúng cố ý giăng ra cho cậu đấy!]   Tôi ngẩn ra, nhưng vẫn mỉm cười nhận lấy.   Quay đầu đi, tôi đã làm giả một chiếc vòng y hệt.   Sau đó, tôi đeo chiếc vòng thật vào chân một con chó mẹ già bệnh tật ở ngoài khu chung cư.

0.0
5 ch
Nữ Cường
Vân Tịch

Ta là độc phụ bị người người trong kinh thành phỉ nhổ.   Vì muốn gả cho người trong lòng, ta đã hạ thuốc hắn, ép hắn cưới ta.   Sau khi thành thân năm năm, ta vì hắn rửa tay nấu canh.   Thay hắn phụng dưỡng song thân, thay hắn đỡ lấy những mũi tên ngầm lẫn công khai.   Thậm chí vì cứu hắn mà để lại một thân bệnh tật.   Nhưng cho đến trước lúc lâm tử, người hắn ngày đêm tâm niệm vẫn là đích tỷ của ta.   Nhưng hắn không biết.   Đích tỷ thoạt nhìn dịu dàng hiền hòa, lòng dạ lại độc ác hơn ta gấp ngàn vạn lần.   Những người bị nàng để mắt tới.   Chỉ có thể bị nàng từng chút một gặm nhấm đến cạn kiệt, rồi vứt bỏ như đôi giày rách.   Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày hai nhà bàn chuyện hôn sự.   Ta quỳ trước mặt tổ mẫu, dập đầu:   “Thư tổ mẫu, con không muốn gả nữa.”

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Khói Hương Trong Tề Phủ

Năm thứ ba sau khi ta hạ giá, dưỡng nữ của bà bà là Thân Nhu bò lên giường phu quân ta. Nàng là người có lương tịch, lại là dưỡng nữ của bà bà. Ta chỉ đành nghiến răng uống chén trà thiếp thất ấy. Ta hận Thân Nhu đến cực điểm. Ta đối đãi với nàng như tỷ muội, còn giúp nàng xem xét mấy thiếu niên lang gia phong và học thức đều tốt. Bốn phòng thiếp thất phu quân nạp về sau cộng lại, cũng không có ai khiến ta đau lòng bằng nàng. Nhưng cố tình lại là nàng, muốn cướp tướng công của ta. Từ đó về sau hai mươi năm, ta đấu với nàng, nữ nhi của ta đấu với nữ nhi của nàng. Cuối cùng vẫn là ta cao tay hơn một bậc, nàng xem như gián tiếp chết trong tay ta. Ta trở thành kẻ thắng cuộc, vinh hoa phú quý, thọ chung chính tẩm. Nhưng lúc hấp hối, ta lại nhớ đến Thân Nhu. Thật ra khi ấy, nàng cũng mới chỉ mười lăm tuổi. Lại mở mắt ra, ta đã trở về năm thứ ba sau khi gả cho phu quân, thời điểm Thân Nhu sắp bò lên giường. Lần này, ta muốn đến trước một bước, vạch trần hành vi bỏ thuốc phu quân của Thân Nhu, khiến nàng mất sạch thể diện, sau đó gả nàng đi xa đến một nhà bình dân ở Giang Nam. Chứ không phải như kiếp trước, đấu với ta cả đời, rồi chết trong hậu trạch. Nhưng người rắc bột thuốc vào lư hương, sao lại là phu quân?

0.0
8 ch
Gia Đấu
Tương Vân

Ta là thông phòng của Thái tử, hai năm sinh được một cặp thai long phượng.   Thái tử tính tình lạnh nhạt, chỉ có khi ở trên giường mới có vài phần dịu dàng.   Các hài tử không nhận ta, ghê tởm xuất thân hèn mọn của ta.   May mắn là Thái tử phi từ bi, đối đãi với ta rất khoan dung.   Năm mười tám tuổi, người hỏi ta có muốn xuất cung hay không.   Ta mừng rỡ đến rơi nước mắt: "Cảm tạ ân đức của nương nương, nô tỳ muốn về nhà."   Ta muốn đi tìm vị hôn phu đính ước từ nhỏ, để trả nợ ân tình của chàng ấy.  

0.0
8 ch
Cổ Đại
Phát Hiện Chồng Ngoại Tình Vào Ngày Thất Tịch

Trước ngày Thất Tịch, tôi bất ngờ nhận được thông báo trừ tiền từ tài khoản của chồng. “Chi tiêu: 3000 tệ. Số dư còn…” Là một chiếc váy ren gợi cảm của thương hiệu nổi tiếng. Mặt tôi thoáng nóng lên. Vợ chồng đã sống với nhau hơn mười năm, đây là lần đầu anh ấy nghĩ tới mấy kiểu lãng mạn mới mẻ này. Nhưng nhìn kỹ thêm một chút, tôi lập tức cảm thấy không ổn. Size S. Đó hoàn toàn không phải cỡ của tôi! Không tin nổi, tôi mở lịch sử mua sắm trong tài khoản của anh ra kiểm tra. Một đôi giày cao gót đế đỏ CL, cỡ 36. Một cây son màu hồng “búp bê chết chóc”. Một chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh đế vương, vòng tay 50cm… Không món nào trong số đó được gửi tới địa chỉ nhà tôi.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đích Nữ Nhẫn Tâm Gõ Mõ

Năm ta năm tuổi, ta bị phạt quỳ trong từ đường. Sang ngày hôm sau, ta tự tay tháo luôn cái từ đường ấy.   Năm bảy tuổi, trưởng tỷ phát hiện vị hôn phu lén nuôi ngoại thất bên ngoài, khóc suốt một đêm.   Ta lần mò tới tận cửa căn nhà kia, khóa trái cổng viện từ bên ngoài, rồi gọi người cả nửa con phố tới đứng xem.   Ngày hôm sau, nam nhân ấy bị Hầu phủ lui hôn, ngay cả cô nương được hắn nuôi bên ngoài cũng nổi danh khắp nơi.   Phụ mẫu sợ ta tiếp tục gây họa, ngay trong đêm nhét ta lên xe ngựa.   “Đường Đường, sang năm đại ca con phải ứng thí, hai tỷ tỷ còn đang chờ bàn chuyện hôn sự. Nếu con tiếp tục ở lại kinh thành, nhà chúng ta đừng mong làm thành được việc gì.”   “Con cứ tới nhà ngoại tổ phụ ở vài năm. Đợi chọn được ngày lành, chúng ta sẽ tới đón con.”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Sau Khi Nhận Được Cuộc Gọi Từ Chính Mình Trong Tương Lai

Tôi đang suy nghĩ xem có nên nộp nguyện vọng vào Thanh Đại hay không, thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ chính mình ở tương lai.   "Nghe tớ nói này, cậu đừng nộp Thanh Đại, Thích Vũ đang gạt cậu đấy, năm nay Thanh Đại hoàn toàn không có chỉ tiêu vớt vát nào đâu."   "Cậu ta sợ cậu nộp Nam Đại sẽ cướp mất suất của Vu Lộ Lộ, nên mới nhẫn tâm hủy hoại nguyện vọng của cậu."   "Bây giờ cậu nghe tớ, nộp ngành Trí tuệ nhân tạo của Nam Đại đi, tương lai ngành này đang là xu thế đấy!"   "Thích Vũ đã trọng sinh, hắn sẽ từng bước cướp đoạt cơ hội vốn dĩ thuộc về cậu, hắn bảo cậu làm gì thì tuyệt đối đừng làm theo!"   Tôi đang thẫn thờ thì nhận được tin nhắn do Thích Vũ gửi tới:   [Cậu chọn xong chưa? Nhớ chọn không điều chỉnh chuyên ngành nhé, như vậy sẽ làm tăng xác suất trúng tuyển đấy.]   [Còn nữa, số cổ phiếu Thượng Thành Kiến Phát nhà cậu mua lỗ không ít phải không? Hay là thế này, cậu bảo bố mẹ chuyển sang tài khoản của mẹ tớ đi, mẹ tớ có khách hàng sẵn sàng chịu thiệt để mua lại đấy.]

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Yêu Qua Mạng Với Yandere Thay Cho Đại Tiểu Thư

Bạn cùng phòng phàn nàn với tôi, bảo cô ta quen mạng phải một tên bệnh kiều.   "Đã xấu còn học đòi làm bệnh kiều, nếu không vì thấy hắn chuyển tiền hào phóng, tôi đã sớm xóa hắn rồi."   Tôi không hiểu lắm, bèn hỏi cô ta: "Bệnh kiều là gì?"   Ngón tay đang xoắn lọn tóc của Tô Nhiễm Nhiễm khựng lại, nhìn tôi hai giây, bỗng bật cười: "Suýt quên mất, cậu là một cô gái từ nông thôn lên, sao hiểu được mấy thứ này."   Nói rồi, cô ta đưa điện thoại cho tôi: "Hay là thế này, cậu thay tôi chat với hắn đi, thử chẳng phải là biết sao?"   Chat thay? Thật ra lòng hiếu kỳ của tôi cũng không đến mức lớn thế.   Định từ chối thì trước mắt chợt lóe lên những dòng bình luận:   [Hồ đồ quá đại tiểu thư ơi, hắn không hề xấu đâu, đẹp trai từ bé đến lớn, vì tai nạn xe bị mảnh thủy tinh cứa rách mặt, vết thương chưa lành hẳn nên mới ngại gửi ảnh cho cô, cực phẩm trai đẹp thì phải đi với cực phẩm gái đẹp chứ, xin cô đừng nhường nam chủ cho con nhỏ nhà quê mà.]   [Đúng thế đúng thế, hắn là thái tử gia kinh khuyên, cô là thiên kim đại tiểu thư, tao muốn xem tình yêu môn đăng hộ đối, cầu xin cô tuyệt đối đừng nhường hắn cho con nhỏ nhà quê đó!]

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Yêu Đơn Phương Hay Yêu Qua Mạng Tôi Tự Biết Phân Biệt

Một ngày trước khi gặp mặt người yêu qua mạng, oan gia ngõ hẹp của tôi chuyển tiếp cho tôi một bài đăng:   [Vì để bạn chơi game gánh tạ, tôi toàn nói mình có múi bụng và cao một mét tám tám!]   [Thực tế..... Tôi vẫn đang đeo đồng hồ định vị Tiểu Thiên, còn người có tám múi với cao một mét tám tám là người khác!]   [Sắp đi gặp mặt ngoài đời rồi, có phải tôi tiêu đời rồi không?]   Oan gia cười trên nỗi đau của người khác:  "Sao chủ bài đăng này càng nhìn càng giống cái đối tượng yêu qua mạng của cậu thế nhỉ? Dư Ninh, cậu đi cặp với một đứa tiểu học đấy à?"   Lòng tôi lạnh đi một nửa, nhưng thể diện không cho phép tôi mất mặt, thế là tôi ẩn danh trả lời chủ bài đăng:   [Cái người cao một mét tám tám trong miệng cậu là ai? Quỳ xuống cầu xin cậu ta đi gặp mặt thay cậu đi!]   Chủ bài đăng rụt rè: [.....Được rồi, để tôi đi cầu xin anh ấy.]   Giây tiếp theo, điện thoại của oan gia rung lên.   Từ ống nghe truyền ra giọng nói ngọng nghịu vừa ăn cay vừa nói của một đứa trẻ: "Anh trai ơi, em quỳ xuống cầu xin anh một chuyện được không ạ?"

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Không Khom Lưng

Lúc đi du xuân, nữ huynh đệ của vị hôn phu giả nam trang, cố ý nhào tới đè ta xuống đất.   Nàng ta sờ soạng khắp người ta, xé rách y phục của ta, còn cười nhạo ta ngoài miệng thì từ chối nhưng thực chất lại lẳng lơ mời gọi.   Ta vừa nhục nhã vừa phẫn nộ, đang định nhặt đá đ/ ậ/ p n/ á/ t đầu nàng ta.   Vị hôn phu lại bắn một mũi tên xuyên qua cánh tay ta:   “Đều là nữ tử, nàng ấy có thể làm gì nàng chứ? La hét lớn như vậy, sợ người khác không biết nàng phóng đãng sao?”   “Chẳng qua chỉ là một trò đùa, nàng còn làm ầm lên thì chính là cố tình gây sự.”   Ninh Thư Đường khoác tay lên cổ hắn, nhìn chằm chằm trước ngực ta rồi chậc chậc lắc đầu:   “Thẩm Châu Từ, tiểu tử ngươi có phúc đấy. Huynh đệ ta đã kiểm hàng giúp ngươi rồi, khá lớn.”   Khóe môi ta cong lên, khẽ cười: “Thì ra chỉ là trò đùa kiểm hàng thôi sao, ta hiểu rồi.”   Tối hôm đó, ta liền dùng gậy đánh Thẩm Châu Từ bất tỉnh, ném hắn vào thiên viện.   Sau đó bảo trúc mã dẫn một đám ăn mày đến kiểm hàng giúp ta suốt cả đêm.   Ngày hôm sau, Thẩm Châu Từ quần áo xộc xệch, sống dở ch/ ếc dở, gào thét cầu cứu.   Ta đứng trong sân, châm chọc nói: “Đều là nam tử, bọn họ có thể làm gì ngươi chứ?”   Trúc mã dang hai tay, vẻ mặt đầy khinh bỉ:   “Chẳng qua chỉ là trò đùa kiểm hàng thôi. Thế tử còn dạng hai chân rộng như vậy, chỉ sợ người khác không biết ngươi rất muốn hay sao?” 

0.0
11 ch
Nữ Cường
Trầm Hương Chẳng Ấm Mộng Xưa

Ở Thẩm gia Giang Châu, tân phụ nào dám chống đối mẹ chồng sẽ bị đưa vào am đường chép kinh cầu phúc. Đêm Trung thu, ta chỉ ăn thêm một miếng bánh, liền bị phu quân Thẩm Thính Bạch đưa thẳng tới am đường ngay trong đêm. Hắn chê ta chỉ là một nha đầu quê mùa, dã tính, chẳng hiểu quy củ của nhà quyền quý. “Cái tính hoang dã này của nàng, sớm muộn cũng gây đại họa. Đến am ở hai năm, học cho biết thế nào mới là một Thẩm phu nhân đúng phép.” Hai năm sau, hắn dẫn theo biểu muội tới đón ta. Trước kia ta thích nhất mặc váy đỏ, cười phóng túng trong sân, lúc nào cũng chạy theo hắn hỏi hết chuyện này đến chuyện khác. Nay ta chỉ mặc một thân áo vải xám, đờ đẫn quỳ trên bồ đoàn, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Biểu muội nũng nịu gọi ta một tiếng tẩu tẩu, ta sợ đến mức lập tức cúi rạp người, dập đầu xuống đất. Thẩm Thính Bạch nhíu mày, tiến lên muốn đỡ ta: “Quy củ học không tệ, theo ta về nhà đi.” Ta lại mờ mịt ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn hắn. “Thí chủ, ngài nhận nhầm người rồi, bần ni pháp hiệu Vong Trần.” Nụ cười lập tức cứng trên mặt hắn. Hắn không biết, Giang Châu đã không còn nha đầu hoang dã từng một lòng một dạ chỉ có hắn nữa.

0.0
6 ch
Cổ Đại
Đứa Con Bị Ruồng Bỏ

Gia quy nhà họ Tiêu quy định, nam tử thành thân mười năm mà chưa có con thì bắt buộc phải nạp thiếp.   Phu quân ta, Tiêu Ninh Tuân, đã gần tuổi nhi lập mà dưới gối vẫn trống không.   Các tộc lão theo gia quy đưa tới hai lương thiếp, lại bị Tiêu Ninh Tuân đuổi ra ngoài.   Chàng quỳ trong từ đường, lời lẽ chính nghĩa nghiêm trang.   “Đời này Tiêu Ninh Tuân ta chỉ có một người vợ là Quân Nhi, tuyệt đối không nạp thêm người khác.”   Các tộc lão hết cách, đành chọn một bé trai mười tuổi tên Tiêu Thừa từ chi thứ, cho làm con thừa tự dưới danh nghĩa Tiêu Ninh Tuân.   Ta coi Tiêu Thừa như con ruột, dốc hết tài lực của nhà mẹ đẻ để trải đường cho nó.   Thế nhưng khi bệnh nặng, ta lại tình cờ phát hiện Tiêu Thừa lén thắp hương trước một bài vị.   “Con bất hiếu, chỉ có thể nhận giặc làm mẹ.”   “Mấy năm nay ngày nào con cũng bỏ thuốc vào đồ ăn của Tần thị, bà ta chẳng sống được bao lâu nữa đâu.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Những Khoản Nhỏ Phải Tính

Ngày tôi quyết định không kết hôn, Trần Sóc đang ở chợ mua cá vược.   Anh gửi cho tôi một tấm ảnh rồi hỏi: “Con này nặng một cân tám lạng, có to quá không? Mẹ anh nói em thích hấp.”   Tôi nhìn con cá nằm trong chiếc sọt nhựa hơn mười giây rồi trả lời: “Trần Sóc, tuần sau chúng ta tạm thời đừng đi đăng ký kết hôn nữa.”   Có lẽ anh tưởng tôi lại bực bội vì chuyện đám cưới, một lúc sau mới nhắn lại: “Được, vậy dời lại sau. Dạo này dự án của em cũng đang bận mà.”   Tôi nói: “Không phải dời lại.”   Bên kia im lặng hai phút.   “Ý em là sao?”  

0.0
10 ch
Đô Thị
Tiếng Khóc Trong Mưa

Ba mẹ thiên vị em trai. Từ nhỏ cái gì tốt cũng là của nó.   Đến khi trưởng thành, tôi mới biết căn nhà, bảo hiểm, tất cả đều đứng tên em.   Còn tôi, Chu Lạc Đồng, chỉ có một tờ giấy chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối.   Tưởng chừng hết đường, tôi lại xuyên về năm 17 tuổi, nơi có một người vẫn luôn lén viết "Gửi Hạ Quất" trên tường.   Lần này, tôi sẽ không nhường nữa.

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Tôi Không Còn Thời Gian Yêu Anh

Ngày kỷ niệm 5 năm cưới, chồng bỏ cô lại giữa lễ đường vì một tin nhắn.   Cô mắc bệnh nan y, chỉ còn sống vài tháng, nhưng vẫn phải gượng cười tiếp khách.   Người chị họ bị trầm cảm quay lại, dễ dàng cướp đi mọi thứ thuộc về cô.   Đến cuối cùng, cô chỉ muốn một cuộc ly hôn.   Vì cô không còn thời gian để yêu anh ta nữa.

0.0
3 ch
Ngôn Tình
Trưởng Tỷ Muốn Đổi Gả

Trưởng tỷ từ nhỏ đã yếu ớt, đại phu từng quả quyết tỷ ấy không sống qua nổi ba tuổi. Nhưng khi còn ở trong bụng mẹ, trưởng tỷ đã được định hôn với Thái tử. Tô gia không nỡ đánh mất mối hôn sự này. Vì thế, mẫu thân lại sinh ra ta. Nào ngờ sau khi sinh ta, trưởng tỷ lại vượt qua được cửa ải ba tuổi. Từ đó về sau, mỗi khi phụ thân và mẫu thân nhìn thấy ta, họ lại càng cảm thấy có lỗi với trưởng tỷ. Để trưởng tỷ không đau lòng, ta chỉ có thể sống phía sau tỷ ấy như một cái bóng. Y phục, trang sức, phu tử, bánh ngọt, tất cả đều phải chờ trưởng tỷ chọn xong mới đến lượt ta. Dung mạo, tài nghệ và học thức của ta cũng không được phép vượt qua trưởng tỷ. May thay, mẫu thân đã chọn cho ta vị Đại lý tự khanh công bằng chính trực nhất, Thẩm Quan Lan, làm vị hôn phu. Thẩm Quan Lan luôn chuẩn bị hai phần lễ vật giống hệt nhau cho ta và trưởng tỷ. Ta không cần phải nhặt những thứ trưởng tỷ chọn thừa nữa. Ta vốn tưởng sau khi gả cho Thẩm Quan Lan, cuộc sống của mình sẽ hạnh phúc, thuận lợi. Cho đến khi trưởng tỷ chỉ ho khẽ một tiếng, Thẩm Quan Lan đã vội vàng bế tỷ ấy đến y quán, bỏ quên ta giữa trời tuyết suốt cả đêm. Ta tìm đến tổ mẫu, người đối xử tốt với ta nhất trong cả nhà. Ta cầu xin bà. “Tổ mẫu, xin người chọn cho ta một mối hôn sự khác.”

0.0
12 ch
Gia Đấu
Trục Thượng Xuân Lai

Từ nhỏ ta vốn an phận, vậy mà sau khi gả cho Bùi Chiếu Lâm, tính tình lại trở nên cay nghiệt, hiếu thắng.   Mẹ chồng thiên vị, chỉ cho Nhị lang khóa bạc, ta liền mặt dày làm ầm lên để tranh phần cho chàng.   Cha chồng không coi trọng chàng, ta lại một mình bôn ba tính toán cho con đường làm quan của chàng.   Về sau, muội muội út gả cho Nhị lang, thấy ta như vậy thì che miệng cười.   “Tỷ tỷ trước kia đâu có ngang ngược thế này, chẳng lẽ đều là giả vờ sao?”   Bùi Chiếu Lâm khựng lại một thoáng, nhưng không để tâm, ta cũng thở phào nhẹ nhõm.   Cho đến ngày nọ, bất ngờ gặp thích khách, chàng không chút do dự chắn trước người muội muội ta.   Độc phát không có thuốc giải, chàng đến cả mặt ta lần cuối cũng không muốn gặp.   “Nếu không phải nàng ta hiếu thắng, khắp nơi gây thù chuốc oán, ta sao đến nỗi này?”   “Sai rồi… ngay từ đầu đã sai rồi, ta không nên miễn cưỡng chấp nhận.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Ta Tự Có Thể Sống Tốt Mà Không Cần Lòng Tốt Của Các Người

Năm thứ tám sống nhờ nơi hầu phủ, Tạ Tầm không còn thiên vị ta, cũng chẳng màng nhắc lại hôn ước năm xưa. Ta vốn hiểu chuyện, không muốn hắn phải khó xử giữa ta và mẫu thân hắn. Cho đến khi biểu muội vào phủ. Trong cung ban thưởng món bánh thủy tinh, ta nâng niu như báu vật, dỗ dành mong hắn ăn thêm nửa miếng. Hắn chỉ gắp thêm nửa đũa, nhưng lại quay sang mắng ta thô bỉ tham ăn: "Tánh nết tham lam thế này, sao gánh nổi ngôi vị chủ mẫu Tạ gia?" Đêm mùa đông, gió tuyết như dao cắt vào thịt da. Trong phòng rộn rã tiếng cười nói, ngoài sân phu nhân bắt ta đứng chịu phạt. Chàng lang quân nhà bên nghe động tĩnh ngó đầu sang, thở dài một tiếng. Nhìn dáng vẻ túng quẫn của ta, chàng đem trọn hộp bánh mình nhận được đưa hết cho ta: "Chẳng qua chỉ là một hộp bánh, có gì to tát đâu. Hầu phủ chẳng lẽ sa sút đến mức đi làm khó một kẻ mồ côi thế này?" Ta ngơ ngẩn người. Món bánh nghẹn ngào nuốt vào bụng khi phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu, lúc nào cũng mang vị mặn chát. Đến cả người dưng cũng biết nỗi ngượng ngùng ấy khó nuốt trôi đến nhường nào. Ta chịu đựng quá đủ rồi. Ngay đêm hôm đó, ta lặng lẽ thu xếp toàn bộ hành lý của mình.

0.0
12 ch
Ngôn Tình