Truyện vừa mới ra lò tại Lão Phật Gia
Nghe nói Thái tử làm người đoan chính, phàm là nữ tử nào tỏ tình với hắn, hắn đều sẽ tặng bạc an ủi, tránh làm tổn hại thanh danh của cô nương nhà người ta. Ta nghèo đến mức trong nhà chẳng còn gạo mà nấu, bèn nảy ra một ý đồ không mấy đứng đắn. Ta cầm chiếc túi thơm mua bằng hai văn tiền, chặn đường Thái tử: “Điện hạ, thần nữ ngưỡng mộ ngài đã lâu, đây là túi thơm thần nữ tự tay thêu.” Thái tử hỏi: “Đáng giá bao nhiêu bạc?” Ta mặt không đổi sắc: “Tám trăm lượng.” Hắn nhìn đôi uyên ương trên túi thơm bị thêu thành chẳng khác nào hai con cóc ghẻ, im lặng hồi lâu: “Cô cho nàng một ngàn lượng. Ngày mai lại đến.”
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt văn, Cung đình hầu tước, Đoản văn, 1v1, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất. -- Văn án: Trên đường về lại kinh thành, đúng lúc bắt gặp Thái tử giết người, ta chỉ còn cách giả mù. Hắn liên tục bày trò thử thách như cố tình để ta bước chân xuống sông, hay rút kiếm chĩa thẳng vào mặt ta... ta đều nghiến răng chịu đựng. Cho đến khi hắn núp trong tịnh phòng... Thôi chịu hết nổi rồi, chết đi cho xong!
Tuyết lớn dày như lông ngỗng liên tiếp rơi suốt ba ngày, cánh cửa lớn của Hầu phủ bị đập đến rung trời. “Tẩu phu nhân! Xin người mở cửa! Phu quân của ta đã đỡ đao thay Hầu gia, người không thể trơ mắt nhìn mẹ góa con côi chúng ta chết cóng bên ngoài được!” Ngoài cửa, Triệu thị đang mang thai chín tháng khóc đến xé gan xé ruột. Tiểu cô tử đỏ hoe mắt, vội vàng sai gia đinh: “Mau tháo then cửa xuống, đón Triệu nương tử vào phủ! Trong bụng nàng ấy chính là huyết mạch duy nhất còn lại của Lý gia!” Ta lạnh mặt, giật phắt thanh đao bên hông hộ vệ, chém mạnh xuống then cửa. “Ai dám mở cửa, ta chặt tay kẻ đó!” Tiểu cô tử sợ đến mức ngã phịch xuống đất, kinh ngạc nhìn ta. “Tẩu tẩu, tẩu điên rồi sao? Ngoài kia là gia quyến của ân nhân cứu mạng ca ca đấy!” Ân nhân cứu mạng? Kiếp trước, ta cũng từng nghĩ nàng ta là ân nhân. Cho đến khi đứa con trai ngoan của nàng ta tự tay dìm chết con gái ta xuống nước.
Phụ thân ta thường nói, đời này ta chẳng cần vất vả bon chen, chỉ cần tìm một nhà biết nói đạo lý, ăn ngon ngủ kỹ, vậy cũng đủ sống những ngày yên ổn. Khi Trấn Bắc Hầu phủ tìm một cô nương xung hỷ cho thế tử đang bệnh nặng, phụ thân nhận sính lễ rồi đưa ta vào Hầu phủ. Sau khi thế tử tỉnh lại, Hầu phủ quên bẵng ta trong thiên viện, suốt bao ngày liền hộp cơm chỉ có cháo trắng với dưa muối. Cho đến khi vị thế tử phi tương lai chỉ vào mũi ta, hỏi một nha đầu xung hỷ dựa vào đâu mà ngồi đây ăn tiệc. Ta lau nước sốt bên khóe miệng, nhìn móng tay nàng ta đã hơi xanh, nói: “Tiểu thư vẫn nên mời đại phu xem trước đi, đứa trẻ trong bụng người, e rằng chẳng phải của thế tử.” Ta tên Nguyễn Thanh Hòa, sau khi vào Trấn Bắc Hầu phủ liền trở thành di nương nhàn nhã nhất trong phủ. Di nương nhà khác bận học đàn thêu hoa, cũng có người ngày ngày bưng canh bổ đến tiền viện. Còn ta mỗi ngày chỉ canh hộp cơm nhà bếp đưa tới, mong bên trong có được một miếng thịt còn nguyên bì.
Khi chia tay Bạc Dạ, tôi đã nói với anh rất nhiều lời khó nghe. Những thứ trong nhà có thể đập được, tôi đều đập hết. Những món quà anh từng tặng, tôi cũng lần lượt ném vào thùng rác. Ảnh chụp chung của chúng tôi bị tôi xé thành từng mảnh vụn, vương vãi khắp sàn nhà. Anh ôm lấy tôi, hết lần này đến lần khác cầu xin tôi hãy chờ anh thêm một chút. Nỗi đau trong đáy mắt gần như tràn ra ngoài. Nhưng khi ấy, lòng tự trọng của tôi quá lớn. Tôi chỉ muốn dùng những lời lẽ sắc bén nhất để đẩy anh ra thật xa.
Vốn dĩ đã hẹn ước sẽ đối xử tốt với ta cả đời, vị hôn phu bỗng nhiên thay đổi. Sau đó, ngay trong ngày đại hôn, trước mặt đông đảo khách khứa, hắn từ hôn ta. Nghe nói hắn đã trọng sinh. Nghe nói hắn muốn lấy lại hết thảy những gì thuộc về mình. Nghe nói hắn muốn sủng ái người con gái mà kiếp trước hắn từng bỏ lỡ, người mà dẫu hắn có mất đi tất cả vẫn một lòng đối xử tốt với hắn. Nữ nhân kia đương nhiên không phải là ta. Sau này, lại nghe nói hắn tạo phản thành công. Nghe nói hắn muốn lập một thứ nữ làm Hoàng hậu. Nghe nói hắn đang tìm kiếm viên trân châu đẹp nhất thế gian để khảm lên mũ phượng của tân hậu.
Từ khi biết ghi nhớ mọi việc, ta đã thấu triệt tinh túy của bốn chữ “lùi để tiến”. Thuở nhỏ, đích trưởng tôn trong tộc cướp xâu hồ lô đường của ta, ta liền trở tay đập vỡ đầu mình. Ta đội gương mặt đầy máu, đi khắp nơi dập đầu khóc lóc, nói rằng cái mạng hèn này của ta không xứng được ăn đường. Các bậc trưởng bối sợ đến phát điên, phạt hắn quỳ trong từ đường suốt ba ngày ba đêm. Trong khuê các, biểu tỷ chê ta thêu hoa giống sâu bọ. Ta lập tức cắt nát đồ thêu đầy phòng, lại đâm mười đầu ngón tay đến máu thịt be bét, yếu ớt quỳ trước cửa phòng tổ mẫu thỉnh tội. Tổ mẫu giận dữ, cho rằng biểu tỷ lòng dạ độc ác, trực tiếp đưa nàng ta vào am ni cô. Sau khi gả vào Võ An hầu phủ, ta gặp ngoại thất mà phu quân nuôi bên ngoài, Lâm Thiển Thiển. Hội hoa đăng tiết Thượng Nguyên, nàng ta trước mặt mọi người cố ý làm vỡ cây trâm ngọc phu quân tặng ta. “Tỷ tỷ, xin lỗi, thiếp thân vụng về. Hầu gia ngàn vạn lần đừng trách tỷ tỷ không giữ kỹ vật ngự ban này…” Các phu nhân nhà quan xung quanh đều ném ánh mắt khinh thường, chờ xem trò vui về phía ta. Mắt ta đỏ lên, trực tiếp rút bội kiếm của thị vệ bên cạnh, ghì chặt lên cổ mình. “Lâm muội muội nói đúng! Là ta không xứng đeo vật ngự ban này. Hôm nay ta sẽ ở ngay trên đường lớn này lấy cái chết tạ tội, thành toàn mối tình tuyệt mỹ của muội và Hầu gia!”
Xuyên thành đích nữ thật, đích nữ giả chuẩn bị tìm sơn phỉ để làm nhục ta. Đích nữ giả cười duyên dáng: “Tỷ tỷ, ca ca thích là ta, vị hôn phu của tỷ cũng thích là ta, tỷ đừng hòng tranh giành với ta!” Ta cảm thấy nàng ta nói rất đúng, thế là ta tráo đổi những bức thư mà bọn họ gửi cho sơn phỉ. Sơn phỉ bắt được ca ca và vị hôn phu, làm nhục bọn họ hết lần này đến lần khác. Ta lại lấy loại thuốc lợi hại nhất ở Nam Phong Quán, khiến ca ca và vị hôn phu hoàn toàn yêu nam nhân. Nếu ta đã không tranh được sự sủng ái của bọn họ, vậy thì đích nữ giả cũng đừng hòng có được sự sủng ái của bọn họ!
Công ty tổ chức team building, chị sếp họ Trương nhất quyết kéo tất cả tới siêu thị hàng nhập khẩu đắt đỏ nhất Thượng Hải để “mở mang kiến thức”. Đến quầy tính tiền, chị ta xách một hộp thịt bò M9, đứng trước mấy nhân viên mới khoe khoang hồi lâu, nói đây là quà gặp mặt đặc biệt chuẩn bị cho một khách hàng lớn. Không ngờ vừa quay sang, chị đã thấy tôi bình thản lấy từ giỏ ra năm hộp bò A5 thượng hạng. Nụ cười trên môi chị lập tức cứng đờ. Chị bước nhanh tới, giọng đầy mỉa mai: “Ồ, chơi lớn ghê nhỉ? Còn trẻ mà không lo làm ăn tử tế, số tiền này từ đâu ra vậy?” Tôi chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ hờ hững đáp: “À, mua về cho chó ăn.” Một câu ấy chẳng khác nào đốt cháy ngòi nổ. Chị ta lập tức gào lên: “Mày dám xúc phạm tao à!”, rồi giật phăng hộp bò trong tay tôi, tung chân đá khiến tôi ngã nhào xuống sàn. Chưa chịu dừng, chị còn chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng tôi là thứ đàn bà không biết liêm sỉ. Tôi khó nhọc bò dậy, nhìn chị ta đập tan chiếc Porsche của mình, nước mắt cuối cùng cũng không kìm nổi mà rơi xuống. Tay run lên, tôi gọi cho giám đốc nhân sự: “Tôi nghỉ việc. Ngay lập tức. Ngay bây giờ.” Vừa cúp điện thoại, máy đã rung liên tục — Chủ tịch gọi đến hết cuộc này tới cuộc khác!
Lớp tôi có một nữ thần lạnh lùng tên Ôn Sơ. Mỗi lần tôi mang bài đến hỏi, cô ấy luôn giải thích gọn gàng chỉ trong ba câu. Dường như với cô ấy, nói thêm một câu cũng là lãng phí. Sau này, trong buổi họp lớp cấp ba. Lớp trưởng cười nói: “Hồi đó, mỗi lần Ôn Sơ giảng bài cho cậu, chỉ trong ba câu ngắn ngủi ấy, cô ấy đã nhìn cậu 49 lần.”
Hồi nhỏ, có một vị hòa thượng vân du từng xoa đầu ta, nói trong lòng ta thiếu mất một sợi dây. Nhưng bốn tuổi ta đã biết xem sổ sách, sáu tuổi đã biết tính tiền lãi, người trong trấn ai cũng bảo ta còn tinh hơn hạt bàn tính. Năm ấy trước cổng thành xử trí sơn phỉ, có kẻ bẻ một miếng màn thầu chấm máu ăn. Dưỡng phụ dưỡng mẫu che mắt dưỡng huynh, bản thân cũng quay mặt đi. Còn ta lại chui qua khe người, ngẩng đầu hỏi người đàn ông bán bánh: “Đại thúc, bánh này dính thêm máu thì bán đắt hơn được hai văn không?” Về sau, phủ Định Viễn hầu đón ta về kinh, vị giả thiên kim trong phủ siết khăn tay ra tận cổng nghênh đón. Nàng nói: “Tỷ tỷ chịu khổ bao nhiêu năm như vậy, ta còn mặt mũi nào ở lại nữa, hôm nay ta sẽ đi.” Dưỡng huynh nhích sát lại bên ta: “Nhà này ai nấy mặt mày đều dài ra, hay là chúng ta quay đầu đi luôn?” Ta kéo hắn lại: “Người thật sự muốn đi thì đã thu dọn xe ngựa từ lâu rồi, nàng ta đến trâm cài tóc còn chưa tháo, rõ ràng là chờ chúng ta giữ nàng ta lại.” “Sau này huynh làm quan phải nhớ, đây gọi là lùi nửa bước trước, để người khác thay nàng ta trải đường mười dặm.”
Bố mẹ tôi vừa về hưu, dì út đã bế cháu nội tới tận nhà. “Giờ anh chị đều nghỉ hưu rồi, ngày nào ở nhà cũng chẳng có việc gì làm. Giúp em chăm thằng bé đi, coi như tập trước cảm giác làm ông bà.” “Nhà em người thì đông, thu nhập lại chẳng cao. Còn anh chị lương hưu tốt, trong nhà lại chỉ có một đứa con gái. Nuôi thêm một đứa trẻ thì có thể áp lực đến đâu chứ.” “Dù sao chúng ta cũng là người một nhà. Anh chị trông cháu giúp em, cũng chẳng khác gì chăm cháu ruột của mình.” Tôi đang xếp hành lý chuẩn bị đưa bố mẹ đi du lịch, nghe vậy thì ngẩn cả người. “Dì út, ý của dì là… nhà dì không định nuôi đứa nhỏ này nữa sao?” “Hay dì với anh họ đều đã không còn nữa, nên tối nay dì mới chạy qua đây gửi con?” Thấy sắc mặt dì càng lúc càng tối, tôi còn tốt bụng hạ giọng nhắc nhở: “Nếu chẳng phải hai trường hợp đó, thì hành vi bỏ rơi trẻ nhỏ cũng là chuyện phạm pháp khá nghiêm trọng đấy.”
Cô mẫu gả cho Trấn Bắc Vương làm kế thất. Phụ mẫu muốn nương nhờ cô mẫu, nhưng lúc sắp lên đường, lại vì chuyện đi hay ở của ta mà cãi vã. Nương khóc lóc nói: "Nó từ nhỏ đã ốm yếu, dù có đưa tới kinh thành thì cũng còn sống được mấy ngày nữa đâu." Phụ thân bực dọc nói: “Từ lúc nó sinh ra, ngày nào ta cũng tưởng nó sắp chết. ” "Kết quả bao nhiêu năm nay, suốt ngày làm ta thấp thỏm lo âu, thế mà nó vẫn sống chơ chơ đến năm mười hai tuổi." Nương vốn dĩ còn định tranh cãi để đưa ta cùng lên kinh, nhưng tỷ tỷ lại cúi đầu nói khẽ: "Nương, nếu người ngoài biết nữ nhi có một muội muội bẩm sinh ốm yếu, chỉ e nữ nhi khó mà gả đi được." Nương bèn im lặng. Cô mẫu gửi thư đến nói: “Tỷ tỷ dung mạo quốc sắc thiên hương, muốn tỷ ấy gả vào vương phủ để lôi kéo thế tử. ” "Vinh hoa, phú quý hay suy vong của cả nhà ta sau này đều đặt hết lên người tỷ tỷ." Thế nhưng năm ta mười bảy tuổi, phụ mẫu lại vội vã quay về tìm ta. Bọn họ cầm một bức chân dung, khẩn cầu ta. “Thế tử nói muốn cưới một cô nương như thế này. Chúng ta nhìn thử, con và cô ấy giống nhau như đúc. ” "Con theo phụ mẫu về nhà đi."
Ngay ngày Thái tử bị phế, cũng là ngày đôi chân hắn bị đánh đến tàn phế, nhưng hôn sự giữa đích tỷ và phế Thái tử vẫn phải tiếp tục. Ý của trong cung là qua loa đưa tân nương đến biệt viện cho xong chuyện, đích tỷ ở nhà sống chết không chịu gả. Thế là cuộc hôn sự này rơi xuống đầu ta. Nhìn nam nhân nằm trên giường, toàn thân toát ra vẻ u ám như đã mất hết sinh khí, ta mím môi nói: “Chàng đừng chê ta là thứ nữ gả thay, ta cũng không chê chàng là kẻ tàn phế bị giáng làm thứ dân. ” "Hai chúng ta cùng nhau sống cho tốt, còn hơn tất cả mọi điều khác."
Nguyên Kiều Kiều - thiên kim nhà họ Nguyên, thanh mai trúc mã, vị hôn thê của Hách Thừa thiếu gia nhà họ Hách. Kiếp trước vì yêu anh mà chết trên bàn sinh. Sau khi chết, anh vì nữ chính Khúc Lâm mà nát rượu, đua xe, hận cô đến tận xương tủy. Mỗi năm ngày giỗ của Khúc Lâm đều kéo cô ra hành hạ: "Sao người chết không phải là cô?" Chết một lần, cô trọng sinh về 10 năm trước. Lúc này Khúc Lâm chưa xuất hiện. Kiều Kiều chủ động đề nghị chia tay để thành toàn cho anh. Nhưng Hách Thừa lại phát điên: "Em là của tôi. Kiếp trước là thế, kiếp này cũng vậy." Kiếp này cô không tranh nữa. Không làm MC cùng anh, không ngăn cản Khúc Lâm theo đuổi. Đêm kỷ niệm thành lập trường, đèn sân khấu đè xuống - người bị thương là Khúc Lâm, không phải cô. Đến bệnh viện thăm, cô trả lại đúng câu nói kiếp trước Khúc Lâm từng nói với cô. Hách Thừa dần nhận ra: cô gái vẫn luôn ở bên anh đã thay đổi. Mà người anh từng cho là "ngọn lửa" kia, cũng không còn đơn thuần như anh nghĩ. Kiếp này, cô chỉ muốn sống cho mình. Nhưng người đàn ông từng hận cô thấu xương, giờ lại muốn giữ cô bằng mọi giá.
*Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , SE, Tình cảm, Cẩu huyết, Ngược văn, Đoản văn, Đô thị, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất. *Văn án: Người đàn ông yêu tôi suốt mười lăm năm, lúc này đôi mắt đỏ ngầu, hung hăng bóp chặt lấy cổ tôi. Thế nhưng kẻ bị siết cổ lại mỉm cười, còn kẻ ra tay thì nước mắt giàn giụa. Vào thời khắc con gái chúng tôi nằm trong phòng cấp cứu với tình trạng nguy kịch, anh ta lại bận dây dưa bên một người phụ nữ khác. Tôi sẽ cho anh ta cả đời để hối hận, nhưng tuyệt đối không cho anh ta dù chỉ một cơ hội để sửa sai. Đây chính là đòn trả thù tàn nhẫn nhất tôi dành tặng anh ta.
Đêm nào phòng bạn cũng có "ai đó" ghé thăm? Đừng coi thường những giấc mơ, bởi có những kẻ đã chết từ lâu... nhưng vẫn đang đợi một tấm thân xác mới. Bạn cùng phòng nói với tôi, đêm nào cũng có ma đến hôn cô ấy. Tôi cười bảo chắc do cô ấy nằm mơ thấy ác mộng thôi. Hôm sau, cô ấy tự sát. Đêm hôm đó, tôi cảm nhận được có ai đó đang ghé sát vào môi mình...
Ta là Thánh nữ Nam Cương, cũng là cộng chủ của mười hai bộ Nam Cương. Ba năm trước, hoàng đế cầu ta vào kinh giải cổ. Ta chữa khỏi cho Thái hậu, bọn họ tôn ta làm thượng khách, ngay cả Hoàng hậu gặp ta cũng phải nhường nửa bước. Hôm nay ở Ngự hoa viên, cô nương phủ An Quốc công chặn đường ta, bịt mũi cười nhạo. “Trong cung từ bao giờ đến cả man nữ cũng có thể đi lại lung tung thế?” “Ăn mặc thế này, đến xách giày cho bổn tiểu thư ta còn chê bẩn.” Ta cúi đầu nhìn đám cổ trùng bên chân. Mấy vật nhỏ vốn đang nằm trong khe đá xanh nghe thấy lời ấy, bỗng đồng loạt ngẩng đầu lên. Ta thở dài một tiếng. “Đừng cắn chết nàng ta, các bảo bối.”
Bà ngoại được chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối, nguyện vọng duy nhất trước khi mất là được nhìn thấy chị họ và bạn trai tôi kết hôn. Cả nhà ép tôi nhượng bộ, ngay cả bạn trai tôi cũng nói: “Dao Dao, anh phải để bà ngoại ra đi thanh thản.” Anh đảm bảo với tôi rằng anh chỉ giả vờ kết hôn với chị họ cho bà ngoại xem. Bất đắc dĩ, tôi trơ mắt nhìn chị họ dọn vào căn nhà cưới của tôi, khoác lên người chiếc váy cưới do chính tay tôi thiết kế. Mãi đến đêm trước hôn lễ, tôi vô tình nghe thấy bà ngoại nói với mẹ tôi: “Nếu mẹ không giả bệnh, con gái của con sao chịu ngoan ngoãn nhường bạn trai cho Diệu Diệu?” Thì ra cái gọi là người nhà vẫn luôn coi tôi như một con ngốc. Vì vậy, khi MC mời tôi lên sân khấu gửi lời chúc phúc, tôi giật lấy micro. “Chúc mừng chị họ cuối cùng cũng được kết thành vợ chồng với bạn trai em.” “Chỉ trách em không biết chị lại mê đồ second-hand đến vậy, nếu biết sớm thì em đã sang tay Bùi Doãn cho chị từ lâu rồi!”
Hồi nhỏ, một hòa thượng vân du từng sờ đầu ta, nói trong lòng ta thiếu mất một khiếu. Nhưng bốn tuổi ta đã biết xem sổ sách, sáu tuổi biết tính tiền lãi, người trong trấn đều nói ta còn tinh hơn cả hạt bàn tính. Năm đó ở cổng thành xử trí sơn phỉ, có người bẻ một miếng màn thầu chấm máu ăn. Dưỡng phụ dưỡng mẫu che mắt dưỡng huynh, bản thân họ cũng quay mặt đi. Ta lại chui qua khe người, ngẩng đầu hỏi người nam nhân bán bánh: "Đại thúc, bánh này thêm máu, có thể bán đắt thêm hai văn không?"
Ta vào cung cùng đích tỷ đến năm thứ bảy, cuối cùng tỷ ấy cũng bệnh chết. Tỷ ấy là Chiêu phi được bệ hạ sủng ái nhất, còn ta là độc phụ thay tỷ ấy gánh hết mọi tiếng xấu. Trước khi vào cung, mẫu thân ta bị đích mẫu nhốt ở trang tử, bệnh đến mức sắp chết. Đích tỷ nắm tay ta: “A Ninh, giúp tỷ tỷ lần này, tỷ sẽ đón mẫu thân muội vào kinh chữa bệnh.” Sau đó, Hoàng hậu sảy thai, Thái tử rơi xuống nước, lãnh cung bốc cháy. Mỗi một tội danh đều do ta nhận. Lần nào tỷ ấy cũng nói: “Cố nhịn thêm đi, mẫu thân muội vẫn đang chờ muội.” “Chờ muội làm xong mọi chuyện, tỷ sẽ cho muội xuất cung.” Ta nhớ mẫu thân vô cùng, cũng khát khao tự do vô cùng. Mãi đến trước khi tỷ ấy chết, ta mới biết. Mẫu thân ta đã chết từ năm thứ hai sau khi ta vào cung. Thế nhưng đích tỷ lại run rẩy chỉ tay về phía ta: “Bệ hạ, thần thiếp sợ tối, để A Ninh đi cùng thần thiếp đi.” Tiêu Cảnh Hành im lặng rất lâu: “Thẩm Ninh, ngươi nợ nàng ấy.” Khi mở mắt lần nữa, đích tỷ lại đang nắm tay ta: “Muội vào cung cùng tỷ, tỷ sẽ cứu mẫu thân muội.”
Hôn kỳ đã cận kề, vị hôn phu lớn lên cùng ta từ thuở nhỏ lại dắt một cô nương áo đỏ cưỡi ngựa dữ đến, nói rằng nàng mới là người trong lòng hắn. Hắn muốn xé bỏ hôn ước giữa chúng ta, đổi sang cưới cô nương ấy. Hắn còn ngay trước mặt ta châm chọc ta yếu đuối, gió thổi cũng ngã, thậm chí còn buông lời cay nghiệt, rằng nếu ta dám làm khó người trong lòng hắn, hắn nhất định không để ta yên. Thật nực cười. Hậu viện nhà hắn ba ngày hai bữa lại nổi lửa, vốn chẳng phải một mối lương duyên tốt đẹp gì. Ta cũng chưa đến mức hạ mình cầu xin hắn. Vì vậy, ta quay đầu nhận lời cầu thân của vị tiểu tướng quân quyền khuynh triều dã, tiếng xấu vang xa kia, chỉ thản nhiên buông một câu: “Thay vì làm thế tử phi ngày ngày bị chuyện hậu trạch mài mòn tâm tính, chẳng bằng làm phu nhân của một vị thống soái đại quân còn tự tại hơn.”
Tiệc sinh nhật của tôi, chồng tôi ôm eo bạch nguyệt quang thời niên thiếu của anh ta đến dự. Anh ta vuốt ve bụng cô ta rồi hỏi tôi: "Cô ấy có thai rồi, em thấy nên làm thế nào, vợ yêu?" Cả bàn tiệc không một ai lên tiếng bênh vực tôi, cũng chẳng sợ tôi làm ầm ĩ. Tôi bình tĩnh đứng dậy, nói một câu: "Chúc mừng." Chúc mừng anh ta toại nguyện, cũng chúc mừng chính bản thân mình. Yêu anh ta, tôi đã sớm mệt mỏi rồi.
Tôi là đứa con bị coi rẻ nhất trong gia đình. Mẹ lúc nào cũng thiên vị chị cả, nuông chiều em út, còn đối với tôi thì chỉ có những lời cay nghiệt cùng sự sai khiến không hề nương tay. Bà đau ốm, tôi bỏ tiền bỏ sức chăm nom. Trong nhà có khách, tôi tất bật như người làm. Ngay cả sau khi bà đột quỵ, nằm liệt trên giường, cũng chỉ một mình tôi gồng gánh việc chăm sóc suốt mười năm. Đổi lại là gì? Chồng tôi vì quá bất mãn mà lựa chọn ly hôn. Con gái tôi bị những lời miệt thị của bà ép đến mắc trầm cảm, cuối cùng tự kết liễu cuộc đời. Nhưng kết cục thì sao? Bà cố tình làm đổ cốc nước, lạnh nhạt nhìn tôi trượt chân rồi chết ngay trước mắt. Sau đó, bà còn vui vẻ gọi cho chị cả và em út, cười nói: “Cuối cùng tao cũng sống lâu hơn nó. Sau này nhà cửa, tiền bạc, tất cả đều để cho hai đứa.” Được sống lại một lần, tôi đặt con dao xuống, không chút do dự mở cửa rời đi. Ai thích hầu hạ thì cứ việc hầu hạ. Còn tôi, đời này… không phụng bồi nữa!