Tác giả: Bát Nguyệt

Truyện của tác giả Bát Nguyệt tại Lão Phật Gia

Mỹ Nhân Tâm Cơ

Từ khi sinh ra, ta đã không phải là một người hiền lành.   Năm ba tuổi, ta đã dùng trâm cài tóc đ/âm vào mắt tên công tử nhà bên, chỉ vì hắn lén nhìn mẹ ta tắm.   Năm năm tuổi, ta đã phóng hỏa đ/ốt rạp hát, chỉ vì thấy đoàn hát mua bán trẻ con.   Năm mười tuổi, ta lặng lẽ sai người phế gã cháu trai của Ngự sử, ai bảo hắn ta dám trêu ghẹo tỷ tỷ ta giữa phố.   Những chuyện như thế này, nhiều vô số kể...    Sau này, ta gả cho một phu quân tốt, cả nhà chồng đều là người hiền lành. Ta sống trong hậu viện buồn chán đến chet.   Khi sống lại vào ngày Hoàng thượng ban hôn cho ta và tỷ tỷ, ta đã dứt khoát đổi hôn sự với tỷ ấy.    Kiếp trước, tỷ tỷ ta gả vào phủ Quốc công chưa đầy hai năm đã chet.   Tỷ tỷ cũng sống lại, rưng rưng nước mắt nói: "Nhị muội, phủ Quốc công là hang ổ của rắn! Muội không thể gả qua đó!"   Ta vô cùng phấn khích: "Nhưng mà... tỷ tỷ, ta là một hạt giống xấu xa bẩm sinh mà."

0.0
17 ch
Nữ Cường
Ánh Trăng Sáng Không Còn Nữa

Ta cứu Thái hậu từ cửa tử trở về, Hoàng đế hỏi ta muốn thưởng gì.  Ai nấy đều ngỡ rằng, ta sẽ nhân cơ hội này xin Hoàng thượng ban hôn cho ta và Thái tử. Bởi lẽ, suốt bảy năm qua, ta đã si mê hắn một cách trơ trẽn.  Thế nhưng...  Ta lại trông thấy một nữ tử gầy gò ốm yếu, liên tục lắc đầu với ta, nàng bị c/ắt lưỡi nên không thể nói được. Những người khác không nhìn thấy, chỉ mình ta thấy nàng.  Cả người ta nổi da gà, bèn đáp: "Thần nữ không cần gì cả, chỉ xin thêm một chuyến lương thảo cho binh sĩ nơi biên ải."  Thái tử đột nhiên nhìn thẳng về phía ta, đôi mày cau chặt: "Ngươi quan tâm đến binh sĩ biên ải như vậy, chi bằng gả cho Phong tướng quân trẻ tuổi đã tử trận, vừa hay y quan của hắn mới được đưa về kinh!"  Ta cắn môi gật đầu, trở thành thê tử của người đã khuất.  Nhưng chẳng bao lâu sau, Phong tướng quân đã chet trận đó, lại trở về.  Thái tử hoàn toàn hoảng loạn.

0.0
15 ch
HE