Truyện của tác giả Lạc Vị Ương tại Lão Phật Gia
Sau khi trưởng phòng Hầu phủ đón một vị biểu muội đến, những ngày tháng của ta bắt đầu chẳng dễ chịu gì. Đồ đạc bị cướp, phần lệ bị chiếm. Ta còn thường xuyên bị trách là không đủ nhường nhịn, không đủ ngoan ngoãn cung kính. Ngay cả vị hôn phu của ta cũng thiên vị biểu muội, bảo ta đừng nhỏ nhen như thế. Ta ôm một bụng tức tối, chỉ đành viết thư than khổ với người bạn qua thư từ. Cho đến khi ta biết người lấy thư của ta lại chính là Thái tử… Nếu đã vậy, thế thì ta phải mách tội bọn họ cho thật nhiều mới được.
Thuở nhỏ, ta từng cứu một vị tiên quân. Hắn nói nếu ta gặp nạn, chỉ cần đốt Vấn Thiên hương, hắn sẽ lập tức chạy đến. Ta từng đốt hương ba lần, nhưng lần nào hắn cũng không tới. Sau này, ta trở thành một y nữ. Vị tiên quân ấy lịch kiếp thất bại, nằm sõng soài trong bùn như một con chó ch/ ếc. Hắn cầu xin ta cứu hắn. Ta đưa cho hắn một chiếc chuông. “Ta đi tìm thảo dược, ngươi cứ ở đây chờ.” “Nếu gặp nguy hiểm thì rung chuông, ta sẽ lập tức tới.” Ta lừa hắn. Đầu tiên hắn bị chó cắn, sau đó bị mèo cào, tiếp đến lại bị rắn cắn. Hắn ra sức rung chuông. Ta đều mặc kệ. Chập tối, lúc ta đang túm lấy con chó nhỏ để rửa miệng cho nó, thím hàng xóm sang gõ cửa nhà ta. “Tố Tố, mau mở cửa, có một bệnh nhân cần con chữa trị.” Ta mở cửa, nhìn thấy vị tiên quân chật vật kia. Tay hắn bị chó cắn nát, mặt bị mèo cào, môi còn bị rắn cắn rách, trông vô cùng thê thảm. Ta không khỏi sững người. Mà hắn nhìn con chó đen sì, con mèo lười biếng và con rắn mềm oặt trong nhà ta, cũng sững sờ. Về sau, hắn nói ta chính là tình kiếp của hắn, muốn ta giúp hắn vượt qua kiếp nạn. Ta bật cười. “Ngươi nên tự kiểm điểm cho kỹ đi. Người khác đều có thể lịch kiếp, chỉ mình ngươi không vượt qua nổi, có phải ngươi đã làm sai ở đâu rồi không?”
Ta vì thử thuốc thay Quý phi mà vô tình bị hủy dung. Quý phi làm chủ, ban hôn ta cho Ngũ hoàng tử đã bị giáng làm thứ dân. Ngũ hoàng tử không hề thích ta. Hắn chê ta dung mạo xấu xí, khiến hắn mất mặt, từ trước đến nay chưa từng chịu thừa nhận ta là thê tử của hắn. Ta cũng biết điều, cố gắng ít xuất hiện trước mặt hắn, tránh khiến hắn thêm chán ghét. Người ngoài coi dung mạo xấu xí của ta là một sự sỉ nhục đối với hắn. Nhưng bản thân ta lại không thể coi chính mình là thứ dơ bẩn. Sau đó, Ngũ hoàng tử hao hết tâm tư, cuối cùng cũng khôi phục thân phận hoàng tử, lại dần dần được sủng ái. Mọi người nhao nhao đến chúc mừng hắn. Ngay cả cha mẹ ta cũng dẫn muội muội tới, mong có thể nhét nàng vào hậu viện của Ngũ hoàng tử. “A Kiều, với bộ dạng này của con thì không thể hầu hạ Điện hạ được đâu.” “Thay vì để người ngoài được lợi, chi bằng để người nhà chúng ta hưởng.” “Điện hạ cũng thích muội muội con, không tin thì tự con nhìn đi.” Ngũ hoàng tử quả thực thích muội muội. Hắn cho phép muội muội xuất hiện bên cạnh mình, mài mực rửa nghiên, hồng tụ thêm hương. Mỗi lần ra ngoài mang quà về, nhất định sẽ có một phần của muội muội. Ngay cả đồ ban thưởng trong cung, hắn cũng để muội muội chọn trước. Ai nấy đều nói sau này muội muội nhất định sẽ trở thành trắc phi của Ngũ hoàng tử. Muội muội cũng cho là như vậy. Nhưng Ngũ hoàng tử mãi vẫn không nạp muội muội vào hậu viện. Mà ta cũng không muốn chờ thêm nữa, vì vậy chủ động xin hòa ly. Ngũ hoàng tử thoáng thất thần, rồi thản nhiên hỏi: “Nàng thật sự muốn vậy?”
Tiểu muội tính tình lẳng lơ, trêu chọc ba vị lang quân. Trớ trêu thay, nàng lại dùng tên của ta và nhị muội. Ba vị lang quân kia tìm đến tận cửa cầu thân. Cha mẹ vì muốn dàn xếp ổn thỏa, đề nghị ba tỷ muội chúng ta mỗi người gả cho một người. “Chuyện này mà truyền ra ngoài, thể diện nhà chúng ta biết để đâu?” “Hơn nữa, mắt nhìn người của muội muội các con cũng không tệ. Ba vị lang quân kia trông đều rất tốt.” “Nếu để các con tự tìm, chưa chắc đã tìm được người tốt đến vậy.” Tam muội dung mạo xinh đẹp, yêu kiều, từ nhỏ đã được người khác yêu thích. Nếu không, cũng chẳng khiến ba vị lang quân cùng tìm đến cầu thân. Nhị muội có phần do dự. Nhưng ta không đồng ý. Ta đang yên đang lành, vì sao phải gả cho một nam nhân từng thích muội muội mình? Chẳng lẽ ta không xứng có được một đoạn tình cảm trong sạch, không vướng mắc hay sao? Ta ngẩng đầu nhìn tam muội đang tránh né ánh mắt, thản nhiên nói: “Trước hết hãy nói cho ta nghe, muội đã qua lại với ba người họ thế nào?”
Khi Hầu phủ đón ta trở về nhận tổ quy tông, ta đưa ra ba điều kiện: Thứ nhất, không được đem ta ra so sánh với thiên kim giả. Thứ hai, không được cướp đồ của ta cho nàng, cũng không được cướp đồ của nàng cho ta. Thứ ba, không được can thiệp vào hôn sự của ta. Vị hôn phu của nàng là của nàng, không liên quan đến ta. Hầu phủ đồng ý. Sau khi trở về, ta và thiên kim giả nước sông không phạm nước giếng, chung sống bình thản, không xảy ra chuyện gì. Nhưng trong chuyện hôn sự, rốt cuộc vẫn nảy sinh xung đột. Vị hôn phu của nàng là Tuân Dương bất chấp mọi lời phản đối, nhất quyết từ bỏ thiên kim giả đoan trang, thủ lễ, lựa chọn ta — một nữ tử xuất thân nơi thôn dã. Phụ thân nổi giận. Mẫu thân oán ghét. Huynh trưởng chán ghét. Thiên kim giả hận ta ngoài mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, âm thầm tính kế nàng. Nhưng rõ ràng ta chẳng làm gì cả. Ta bảo Tuân Dương nói cho rõ ràng. Tuân Dương thản nhiên cười: “Người vốn có hôn ước với ta vốn dĩ là nàng. Phủ Quốc công sao có thể thừa nhận một kẻ giả mạo.” Khi nói lời này, hắn liếc xéo thiên kim giả, vẻ mặt khoan khoái như vừa báo được mối đại thù. Rất lâu sau, ta mới hiểu. Hắn căm ghét lễ nghi quy củ đến cực điểm, tuyệt đối không muốn cưới thêm một người vợ chỉ biết tuân theo khuôn phép. Ta, một nữ tử thôn dã không hiểu lễ nghi, trái lại trở thành cái cớ để hắn chống đối gia tộc. Sau đó, ta bị ép gả cho Tuân Dương. Nhưng chỉ vỏn vẹn ba năm, hắn đã hối hận. Ngày thiên kim giả hòa ly, hắn cũng đề nghị hòa ly với ta, đồng thời lần lượt kể ra từng tội lỗi của ta: “Quá mức cứng cỏi, không có chút nhu thuận nào của nữ tử.” “Thường xuyên xuất đầu lộ diện, không đủ trinh tĩnh.” “Không tự mình hầu hạ cha mẹ chồng và phu quân, quả thật bất hiếu, bất hiền.” Ta nhìn đôi môi hắn không ngừng khép mở, chợt nhớ năm xưa, những điều hắn căm ghét nhất ở thiên kim giả chính là sự nhu thuận, trinh tĩnh và hiền huệ. Vậy mà nay, chúng lại trở thành tội lỗi của ta. Ta bình tĩnh nói: “Được, ta đồng ý hòa ly.”
Khi bà mối đến cửa dạm hỏi, bà cười nói: “Đại lang nhà họ Sầm tài hoa hơn người, nhị lang dung mạo tuấn tú. Vừa khéo xứng đôi với hai vị tiểu thư.” “Trưởng tử nên duyên cùng trưởng nữ, thứ tử kết tóc với thứ nữ.” “Có huynh trưởng và trưởng tỷ chở che, đệ đệ, muội muội sau này sao có thể chịu khổ được?” Kiếp trước, quả thực mọi chuyện đều đúng như lời bà mối. Ta gả cho đại lang, muội muội gả cho nhị lang. Suốt bao năm ròng, ta cùng đại lang hết lần này đến lần khác đứng ra thu dọn những rắc rối mà đệ đệ và muội muội gây nên. Cho đến ngày đại lang vì cứu nhị lang mà bỏ mạng. Ta vẫn ngỡ, trước lúc lâm chung chàng sẽ oán trách đệ đệ và muội muội. Nào ngờ, chàng chỉ lặng lẽ nhìn gương mặt thanh đạm, tầm thường của ta, nước mắt lăn dài, khẽ thở than: “Cả một đời này... thật chẳng đáng. Lẽ nào ta không xứng có được một người thê tử dung mạo khuynh thành hay sao?” Mang theo nỗi tiếc nuối khôn nguôi, chàng nhắm mắt xuôi tay. Ta đứng lặng như bị sét đánh ngang tai. Thì ra, suốt những năm tháng thay đệ đệ và muội muội thu dọn cục diện rối ren ấy, chàng đều cam tâm tình nguyện. Không chỉ vì đệ đệ của chàng... Mà còn vì muội muội của ta. Ông trời thương xót, cho ta sống lại một đời. Lần nữa nghe bà mối cất những lời ấy. Ta chỉ bình thản đáp: “Thôi vậy. Đại lang không có dung mạo, nhị lang chẳng có tài năng. Cả hai đều không phải bậc lương phối.”
Ta gả cho Thái tử chưa bao lâu, Thái tử liền bị phế. Ta cùng hắn bị giam cầm ở phế viên mười năm. Ta cày ruộng trồng rau, cố gắng sống tiếp. Hắn điên điên khùng khùng, một cước đá nát luống rau của ta, lẩm bẩm: “May mà người bị giam ở đây không phải Thiển Ý.” Thiển Ý là biểu muội gửi nhờ ở nhà ta, nay đã là Thành vương phi. Ta chưa từng biết phế Thái tử lại có tình ý với biểu muội. Những lời điên loạn của hắn khiến mười năm bầu bạn của ta hóa thành trò cười. Đến sau này, Thành vương đăng cơ làm tân đế, hạ xuống hai đạo thánh chỉ. Một đạo là ban rượu độc cho phế Thái tử. Một đạo là đưa ta vào đạo quán tu hành. Ta trở thành Thái Vi chân nhân của Tử Vân quán. Chưa đầy hai năm, lại trở thành Ngọc phi của tân đế. Mọi người chế giễu ta thủ đoạn cao minh, mê hoặc quân vương đến mức không đoái hoài chính thê. Biểu muội oán hận chất vấn ta vì sao phải cướp phu quân của nàng, vì sao không đi theo phế Thái tử mà c.h.ế.t đi. Tân đế cũng hận ta. Hắn hận ta năm đó rõ ràng nhìn thấy hắn bị thương, lại vì tuyển phi mà bỏ mặc hắn. Hắn trọng thương không khỏi, lỡ mất cơ hội, mưu tính nhiều năm mới có thể đăng cơ. Thế nhưng về sau ta trúng kịch độc, triền miên trên giường bệnh. Hắn lại phế bỏ lục cung, dốc tâm huyết cứu ta. Khi ta lâm chung, hắn ôm ta khóc đến thảm thiết: “Chỉ cần nàng sống, trẫm cái gì cũng có thể đáp ứng nàng.” “Trẫm phong nàng làm hoàng hậu.” “Trẫm cho phụ mẫu nàng hồi kinh.” “Cho huynh trưởng, tẩu tẩu và cháu trai của nàng đều trở về.” “Chỉ cần nàng còn sống.” Ta nước mắt mơ hồ, đến sức khóc cũng không còn. Quá muộn rồi. Vì sao không sớm một chút để ta được như nguyện ý? Vì sao lại để ta sống một đời đau khổ đến vậy? Sống lại một đời. Mẫu thân vui mừng báo rằng Hoàng hậu chỉ đích danh ta tham gia yến tuyển phi. Ta nhìn biểu muội đang hăm hở muốn thử, cúi mắt khẽ nói: “Ta không muốn đi.”