Truyện của tác giả Mạt Trà Thiên Tầng tại Lão Phật Gia
Trưởng tỷ của ta cả đời chỉ theo đuổi tâm nguyện "một đời một kiếp một đôi người". Ngụy Triều nghe xong, gương mặt không chút biểu cảm, đưa tay chỉ về phía ta đang đứng nép một bên: "Nếu đã như vậy, ta xin cầu cưới Nhị tiểu thư." Mẫu thân nói ta tướng mạo tầm thường, không tài không đức. Nhờ "nhặt" được mối lương duyên mà trưởng tỷ bỏ lại, ta mới có vận may lớn như vậy để trở thành Hoàng tử phi. Kiếp trước, chính ta cũng nghĩ như thế. Sau khi thành thân, ta luôn ép bản thân phải trở nên hiền thục, độ lượng. Ta thay hắn lo liệu tuyển tú, lo việc nối dõi tông đường, quản lý hậu viện đâu ra đấy, vô cùng ngăn nắp. Thế nhưng, sau khi Ngụy Triều lên ngôi, hắn lại hối hận. Hắn nói: "Thê tử của trẫm dung tục nhu nhược, chẳng bằng trưởng tỷ nàng ấy đức hạnh vẹn toàn, là chuẩn mực của bậc nữ nhi." Hắn giải tán hậu viện, xoay người phong trưởng tỷ làm Hoàng hậu. Còn ta bị đưa trả về nhà đẻ, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Được sống lại một đời, đúng vào ngày Ngụy Triều tới cửa cầu thân. Ta cố ý tìm cớ để trốn ra ngoài. Lúc quay về phủ, trời đã sập tối. Ta lại thấy Ngụy Triều đang đứng sừng sững ở cửa, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Hắn gằn giọng: "Nàng đã đi đâu?"