Truyện của tác giả Mười Xuất Bánh Kế Không Trứng tại Lão Phật Gia
Cố Thịnh Trạch là phu quân ta mua về. Khi ấy, chàng chỉ còn một hơi thở thoi thóp, chẳng ai ngờ được chàng lại chính là chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ lòng dạ tàn nhẫn, có thù tất báo. Vì vậy, sau khi biết được thân phận thật sự của chàng, ta gieo mình xuống vực giả c/h/ế/t, xóa sạch mọi dấu vết của bản thân. Mãi đến 5 năm sau, chàng tới trấn nhỏ nơi ta ẩn thân để truy bắt đào phạm. Chàng giữ vẻ xa cách mà khách khí, hỏi ta về manh mối của kẻ đào tẩu. Lúc ấy ta mới biết, chàng đã mất trí nhớ, quên sạch tất cả chuyện năm xưa. Thế nhưng sau đó, chàng lại trói ta lại bằng chính dải lụa xanh ta từng tặng chàng. Chàng cọ nhẹ bên cổ ta, khẽ hỏi: “Sợ rồi sao? Nhưng ta nhớ ‘chủ nhân’ thích nhất là thế này mà.”