Truyện của tác giả Nhĩ Ngư tại Lão Phật Gia
Nghe nói Tạ Thừa Cẩn muốn nạp thiếp, cha mẹ liền đón ta từ quê lên kinh thành. “Con bé tuy không hiểu lễ nghi, nhưng dung mạo thượng thừa, làm thiếp thì dư sức.” Thế nhưng sau khi gả qua đó, ta mới biết người Tạ Thừa Cẩn muốn cưới vốn là một chính thê đoan trang, hiểu lễ nghĩa. Đúng lúc ta đang thấp thỏm bất an. Hắn khẽ thở dài, bắt đầu dạy ta lễ nghi, dạy ta phải dịu dàng, kín đáo. Nhưng ta đã quen sống phóng túng nơi thôn dã. Làm phu thê nhiều năm, ta vẫn thường giở trò ăn vạ, ôm chặt eo hắn, thẳng thừng nũng nịu cầu xin: “Phu quân, phu quân tốt của ta… ngày mai học tiếp có được không?” Tạ Thừa Cẩn đoan chính, tự giữ, vậy mà lại dung túng ta suốt cả một đời. Trước khi ch/ ếc. Ta nắm lấy tay hắn, nói rằng kiếp sau vẫn muốn làm thê tử của hắn. Khi mở mắt ra lần nữa, ta vậy mà thật sự quay về ngày mình gả cho hắn. Ta ôm đầy mong đợi theo mẫu thân trở lại kinh thành. Nhưng lại thấy Tạ Thừa Cẩn trầm mặc hồi lâu, ôn tồn nói: “Người bổn vương muốn cưới là chính thê, không phải trắc thất. Chiêm Nhạc nàng ấy… e rằng không thích hợp.”