Truyện của tác giả Ôn Thời tại Lão Phật Gia
Trước khi vào cung, ta từng làm thế thân suốt hai năm cho Tạ tiểu tướng quân ở Thương Châu. Sau đó, hắn được như ý nguyện, cưới người trong lòng về phủ. Khi ấy ta đã mang thai, khóc lóc cầu xin hắn cho mình một danh phận. Hắn im lặng suốt một đêm, mặc cho tân thê bỏ mẹ giữ con. Phiêu bạt mười năm, ta trở thành Quý phi, đưa Thái tử từ phương Nam trở về kinh thành. Khi đi ngang qua Thương Châu, cung nhân thỉnh cầu chúng ta nghỉ chân tại Tạ phủ. Nhìn tấm thiệp mời mạ vàng, ta khẽ lắc đầu: “Đổi sang nhà khác đi.”
Đêm ta và đích tỷ gả vào Bùi gia, chúng ta đi nhầm động phòng. Bùi Nghiễn ỷ vào việc huynh trưởng ngốc nghếch mù lòa, cứ thế thuận nước đẩy thuyền viên phòng với đích tỷ. Từ đó về sau, để được bên nhau với người trong lòng, Bùi Nghiễn đêm đêm đổi thê tử. Ta bị ép chăm sóc Bùi thế tử si ngốc. Hai năm sau, Bùi thế tử ngoài ý muốn khỏi bệnh. Bùi Nghiễn ôm lấy ta, thở dài: “Có thể bên nàng ấy hai năm, ta đã thỏa mãn rồi, từ nay về sau chúng ta sống cho tốt, sẽ không còn chuyện gì khác nữa.” Khóe môi ta khẽ động, nhưng không lên tiếng. Hắn không biết, ta vừa mang thai hài tử của huynh trưởng hắn.