Truyện của tác giả Quán Sủi Cảo Mixue Bingcheng tại Lão Phật Gia
Nhà chồng của thứ muội phạm tội, nàng gửi gắm đứa con gái duy nhất là Thôi Ngọc Oánh cho ta. Ngày nàng ta đến, trên đầu hiện lên hai chữ đỏ tươi: “Nữ chính”. Trên đầu nữ nhi của ta cũng xuất hiện bốn chữ lớn: “Nữ phụ độc ác”! Xem ra nàng ta khắc nữ nhi của ta rồi! Chút thương xót ban đầu lập tức tan sạch. Ta lập tức gạt bỏ ý định sắp xếp cho Ngọc Oánh ở trong phủ, chuyển sang an trí nàng tại một căn nhà hồi môn của ta bên ngoài phủ. Ngọc Oánh tủi thân nhìn ta: “Mẫu thân nói di mẫu sẽ nuôi dạy con như nữ nhi ruột thịt, giờ đến ở lại trong phủ con cũng không được sao?” Ta giả vờ kinh ngạc: “Mẫu thân con chỉ cầu ta cho con một nơi dung thân, đâu có nói để con vào Hầu phủ thay con gái ta làm đại tiểu thư.” Giữ một nữ nhi của tội thần bên cạnh, còn coi như con ruột mà nuôi dưỡng, ta có mấy cái đầu cũng chẳng đủ để ch// ém. Thân thế nàng tuy long đong, nhưng đó cũng là do phụ thân nàng tham ô trái pháp luật, đâu phải do ta gây nên. Nữ nhi là bảo bối trong lòng ta. Nhi tử cũng đã đến tuổi phải tránh mặt nữ quyến. Ta tuyệt đối không có lý nào vì nàng mà để con mình chịu ấm ức.