Truyện của tác giả Thảo Môi Giáp Tâm tại Lão Phật Gia
Sau khi chạy nạn đến kinh thành, ta bán thân vào Vương phủ. Vương phủ ba đời độc đinh, chỉ có một Tiểu Thế tử vừa đầy tháng. Tiểu Thế tử khóc quấy suốt ngày, sáu nhũ mẫu đều bó tay không cách nào. Ba đại phu thì lắc đầu thở dài, nói thẳng có lẽ là thần hồn bất ổn, muốn đi mời cao tăng làm phép. Cả Vương phủ loạn thành một đoàn, trong đầu ta lại vang lên một tiếng trẻ con khàn khàn. [Ta không phải bị bệnh, càng không cần tìm tên hòa thượng thối kia tụng kinh!] [Đầu ngứa quá! Mau có người tới gãi cho ta đi!] Mặc kệ đi, còn nước còn tát. Ta tiến lên kéo phăng chiếc mũ hổ trên đầu Tiểu Thế tử ra, nhẹ nhàng gãi vài cái. Tiếng khóc dừng bặt. Tiểu Thế tử: (~ ̄▽ ̄)~ Mọi người: "!!!"