Tác giả: Tư Vũ Tình

Truyện của tác giả Tư Vũ Tình tại Lão Phật Gia

Nàng Là Của Ta Không Được Trốn

[Ép buộc chiếm hữu - Lâu ngày sinh tình]   [Nam nhân dị tộc thô lỗ khốn nạn x Mỹ nhân khuê các bướng bỉnh | Cảnh báo chênh lệch hình thể]   Chiêu Hoa Quận chúa Thương Ninh Tú là đệ nhất mỹ nhân nổi danh khắp thành Biện Kinh. Cuối thu năm ấy, Quận chúa xuôi nam thăm tổ mẫu tuổi cao sức yếu, chẳng ngờ gặp phải phản quân dấy loạn, hàng trăm người đi theo hộ tống đều bị tàn sát sạch sẽ.   Tên thủ lĩnh phản quân đâu đã bao giờ được thấy mỹ nhân lá ngọc cành vàng nhường này, thú tính nổi lên kéo nàng vào rừng cây định giở trò đồi bại. Bỗng một mũi vũ tiễn bắn xuyên qua đầu tên phản quân, Thương Ninh Tú mừng đến phát khóc, cứ ngỡ đã gặp được anh hùng cứu mạng, nào ngờ người đến lại là một võ sĩ dị tộc toàn thân đẫm máu.   Hắn cưỡi trên lưng ngựa, cao lớn sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua. Dưới ánh mắt đầy kinh ngạc pha lẫn tính xâm lược của hắn, Thương Ninh Tú sợ đến mức không dám động đậy.   Sau này Thương Ninh Tú mới biết, đây nào phải anh hùng cứu mạng gì, mà còn đáng sợ hơn gấp bội.   “Ta đã cứu cái mạng này của nàng, cả đời này nàng đều thuộc về ta.”   -   Thương Ninh Tú bị bắt cóc, không lúc nào là không toan tính chuyện bỏ trốn.   Lần đầu tiên là vào đêm đại hôn của bọn họ. Giữa nghi thức tế lễ cổ xưa đầy nhiệt huyết, khi cả bộ lạc đang say sưa hoan ca mừng tân hôn của Lang Vương.   Tân nương chạy trốn bị đám thổ phỉ vây hãm, nam nhân hung hãn như hổ sói kia mặc hỉ phục đại hôn, cưỡi ngựa tập kích trong đêm, bắt nàng quay về, ép nàng bái Lang Thần và trời đất.   Mục Lôi vốn là kẻ lỗ mãng nông cạn, chỉ nhắm trúng dung mạo khả ái của nàng để tham đồ hưởng lạc. Nhưng sau này, hắn lại mê mẩn cái tính khí kiêu ngạo đầy gai góc trên người Thương Ninh Tú, bị nàng nắm thóp càng lúc càng chặt.   Ngay khi gã đàn ông đang chìm đắm trong hương thềm êm ấm, nàng lại chạy.   Lần thứ hai, nàng chạy đến biên ải Tĩnh Châu, lại thấy cả tòa thành trì đã luân lạc thành căn cứ địa của quân phản loạn, máu chảy thành sông, xác chất đầy đồng.   Nhìn tường thành quê hương, nàng bi thương tột độ. Nam nhân cao lớn với khuôn mặt đen sì đứng ngay sau lưng nàng. Hắn dung túng cho nàng chạy một mạch tới biên ải, chỉ đợi đến khoảnh khắc cuối cùng mới xuất hiện, vốn là để mài mòn chút hy vọng, để nàng hết đường trông ngóng.   Nhưng cái liếc mắt khi nàng quay đầu nhìn hắn, lệ nhòa đẫm mi, tủi thân quá đỗi.   Dưới ánh tà dương, gã đàn ông dính đầy máu quân thù, vốn chẳng biết an ủi người khác, tay xách thủ cấp của tên phản quân, nói với nàng: “Đừng khóc nữa, lão tử giết chết bọn chúng giúp nàng.”   #Truyện về cách ngọn gió dữ dội nhất thảo nguyên làm sao lại trở nên nhu tình quấn quýt#   #Mỹ nhân thuần phục sói thảo nguyên#   Hướng dẫn đọc:   1.  Nam chính trong thể loại "ép buộc chiếm hữu” ít nhiều đều không phải thứ tốt lành gì. Nam chính truyện này thuộc dạng khốn nạn, các bạn độc giả muốn tìm trang nam tử tuyệt thế xin hãy thận trọng khi nhảy hố!!!   Một câu tóm tắt: Dưa hái xanh (ép buộc) lại là quả ngọt nhất.   Thông điệp: Chỉ có chân tình mới đổi lấy được chân tình.  

5.0
1 ch
Ngôn Tình
Hướng Dẫn Nuôi Dưỡng Rắn Biển Alpha

Hồ sơ cá biệt M99 – Tài liệu tuyệt mật của Liên minh Toàn Hệ Ngân Hà (GGP). Hiệp hội Bảo vệ Tuyến thể Toàn Hệ Ngân Hà vừa trục vớt từ vùng biển Bạc Khắc Đức một cá thể rắn biển Alpha cực kỳ hung dữ, từng gây thương tích cho con người. Do đã lâu tách biệt khỏi xã hội loài người, bản năng dã thú của nó trỗi dậy mạnh mẽ, sẵn sàng tấn công bất cứ ai dám đến gần. Chủng loại: Alpha, biến dị từ họ rắn hổ mang, thuộc lớp bò sát. Giới tính: Nữ. Chiều dài thân trên: 70 cm. Chiều dài đuôi: 718 cm. Cấp bậc tuyến thể: S (cực mạnh). Trạng thái: Trưởng thành. Thuộc tính tuyến thể gốc: Kịch độc, siêu chịu áp lực nước sâu. Thuộc tính dẫn sinh: Chưa xác định. Mùi pheromone: Hương hoa hồng. Đánh giá: Có tư duy độc lập nhưng không thể giao tiếp. Mức độ nguy hiểm: Cấp S. Nghiêm cấm tiếp cận nếu chưa có lệnh cho phép! Và câu chuyện bắt đầu từ đây. Thời còn học đại học, Mặc Kình Sâm từng yêu một nữ Alpha – mỹ nhân quyến rũ nhất toàn trường quân đội. Để tiếp cận cô, anh giả vờ là Omega. Thế nhưng đến kỳ mẫn cảm, sự thật bị bại lộ. Cô thẳng thừng chia tay, không chút do dự. Sau đó, cô gái ấy mất tích trong một nhiệm vụ ở Đảo Cầu Vồng. Từ đó biệt vô âm tín. Ba năm liền, Mặc Kình Sâm như kẻ mất trí, điên cuồng tìm kiếm nhưng chẳng có kết quả. Cho đến một ngày, trong căn phòng thí nghiệm khổng lồ, bên bể nuôi sâu thẳm, một viên sĩ quan Alpha cao lớn, lạnh lùng đứng trước lớp nước tối mờ. Bỗng từ mặt nước, chiếc đầu rắn kiêu hãnh nhô lên, mái tóc đỏ sẫm ướt đẫm, đôi mắt bạc lóe sáng đầy cảnh giác và thù địch. Anh dường như không thấy sự nguy hiểm ấy, chỉ khẽ mỉm cười, dịu dàng gọi: “Lạc Lạc, lâu rồi không gặp em.” Ba năm biệt tích, cô gái anh từng yêu trở lại với hình hài quái dị. Liệu Mặc Kình Sâm có nên vừa mềm mỏng vừa cưỡng ép, giả vờ bá đạo chiếm đoạt nhưng thực chất là để giành lại tình yêu năm xưa? Tóm tắt một câu: Mỹ nhân rắn biển dữ dằn vs Sói đen si tình. Thông điệp: Mọi sinh linh đều bình đẳng.  

0.0
49 ch
Ngôn Tình